Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Nữ Trí Thức Và Anh Chồng Mù Chữ Chương 11: Ngày đầu tiên kết hôn, giao nộp quyền quản lý tài chính

Cài Đặt

Chương 11: Ngày đầu tiên kết hôn, giao nộp quyền quản lý tài chính

“Anh cũng giỏi thật đấy, ăn một bữa cơm mà hết trợ cấp cả tháng của em rồi.”

Ba người nhà họ Phùng – Phùng Gia Ấu cùng hai đứa cháu đều ôm bụng no căng bước ra khỏi tiệm vịt quay Toàn Tụ Đức, khiến Phùng Gia Ấu đau lòng muốn chết.

Một bữa ăn mà hết hai mươi mốt đồng.

“Chẳng phải còn gói mang về một con nữa sao, đem về cho cha mẹ với anh chị nếm thử, cũng đáng mà.”

Trình Học Dân cũng không ngờ, hai đứa nhỏ thèm thuồng vịt quay đến vậy vả lại cũng đắt nữa.

Mười đồng một con, bằng nửa tháng trợ cấp của Phùng Gia Ấu, cũng bằng một phần ba tiền lương công nhân bình thường.

Bốn người bọn họ gọi nửa con vịt quay lại gọi thêm một phần canh xương vịt và một phần thịt gà xào cay.

Lúc ra quầy thanh toán, Trình Học Dân gọi gói thêm một con vịt quay mang đi.

Tính ra như vậy là mất hai mươi mốt đồng.

Nghĩ lại thì đây là tiệm Toàn Tụ Đức, thương hiệu lâu đời của Yến Kinh, chính tông tuyệt đỉnh, cũng coi như không quá đáng.

“Không quá đáng cái gì? Chỉ giỏi phung phí. Đợi về nhà em sẽ xử lý anh.”

Phùng Gia Ấu càng nghĩ càng xót, hơn hai chục đồng bằng cả tháng trợ cấp đó.

Tối qua còn nói đàng hoàng là phải tiết kiệm để tìm nhà dọn ra ở riêng.

Giờ thì hay rồi, mới chớp mắt mà hết cả tháng lương.

Thế này thì không được.

Nhìn hai đứa nhỏ bụng căng tròn, Trình Học Dân cười hỏi.

“Ngon lắm ngon lắm, cảm ơn chú. Ngày mai mình lại đi ăn tiếp nhé.” – Đứa nhỏ Phùng Lập Văn vỗ tay nói.

“Được đó được đó chú ơi, ngày mai thật sự được đi ăn nữa hả?” – chị lớn Phùng Lệ Cầm cũng vỗ tay theo.

Câu này làm Trình Học Dân đen cả mặt. Vịt quay thế này thỉnh thoảng ăn một lần thì được, chứ ngày nào cũng ăn thì tiền đâu ra.

“Khà khà. Nghe thấy chưa? Anh đang nuôi hai đứa nó thành quen miệng rồi đấy, sau này không có sơn hào hải vị là không chịu ăn đâu, để xem anh giải thích với mẹ thế nào.”

Nghe hai đứa nhỏ ham ăn như vậy, Phùng Gia Ấu không nhịn được bật cười, vui sướng khi thấy Trình Học Dân gặp hoa.

“Được rồi được rồi, ngày mai mình lại đi.”

Trình Học Dân bế bổng Phùng Lệ Cầm đặt lên thanh ngang trước xe đạp, nói: “Lệ Cầm ngồi vững nhé, chúng ta về nhà thôi.”

“Anh cứ nuông chiều tụi nó đi. Đến lúc nào hai đứa đòi sao trên trời anh cũng trèo lên hái cho chúng nữa à?”

Phùng Gia Ấu lườm một cái, không vui ngồi lên yên sau rồi gọi Phùng Lập Văn: “Lập Văn lên nào, cẩn thận chút.”

“Hề hề, sau này con gái mình mà đòi hái sao trên trời, anh nhất định trèo lên hái cho nó.”

Trình Học Dân giữ chắc xe đạp, bế Phùng Lập Văn đặt lên, cười nói.

Chiếc xe chở ba người, cũng may kiếp trước Trình Học Dân có xe đạp địa hình, cuối tuần vẫn hay đạp vài vòng kỹ thuật lái mới không bị mai một.

Chứ không thì thật không dám chở ba người thế này, nhất là còn có Phùng Gia Ấu đang mang thai.

“Anh có thể khoác lác hơn được nữa không?”– nhắc tới con, Phùng Gia Ấu vừa ngọt ngào lại không vui, nói:

“Sao lại không phải con trai chứ? Em thích con trai.”

“Vậy thì con trai, em thích con trai thì là con trai.”

Trình Học Dân thuận theo vợ, nhắc nhở

“Ngồi vững nha, anh chạy đây.”

Trên đường về, Trình Học Dân tiện tay mua thêm hai hộp sữa mạch nha, hai hộp đào hộp vừa đúng tám đồng làm Phùng Gia Ấu tức đến muốn bóp chết anh.

Nhưng Trình Học Dân lại mượn lí do hôm qua tay không đến nhà còn tạm chấp nhận được, hôm nay là con rể mới mà không mang gì cho mẹ vợ với anh chị thì không xong.

Lý do đầy đủ, cậu con rể – em rể này đúng là biết cách đối nhân xử thế.

Nhưng vừa về đến nhà, Phùng Gia Ấu lại tung đòn mạnh thu hết tiền trên người Trình Học Dân.

“Chỉ có chừng này thôi à? Còn nữa không?”

Trong phòng chính nhà họ Phùng, không dám ở phòng chị dâu tuy đã nhường lại rồi.

Nhưng mẹ vợ chưa lên tiếng, con rể cũng không tiện chủ động chiếm chỗ.

Vẫn ngồi trên giường tre ngoài phòng chính, dưới sự nũng nịu vừa mềm vừa rắn của Phùng Gia Ấu, còn ôm tay Trình Học Dân cọ lên cọ xuống, Trình Học Dân không chịu nổi sắc đẹp liền đầu hàng, giao nộp toàn bộ số tiền trên người.

Lúc này, Phùng Gia Ấu đang cười híp mắt đếm tiền, không quên liếc Trình Học Dân ánh mắt dừng lại ở quần anh, hỏi ép:

“Hết thật rồi hả? Không phải còn giấu trong quần đấy chứ?”

“ Có cần anh cởi ra cho em kiểm tra không?”

“Thôi thôi thôi! Tin anh tin anh! Trình Học Dân, anh đừng có nhân cơ hội giở trò, em mới không thèm xem đâu.”

Thấy Trình Học Dân giở trò lưu manh, Phùng Gia Ấu sợ quá xua tay, không thèm kiểm tra nữa.

“Sao anh có nhiều tiền vậy hả?”

Đếm xong phát hiện có ba trăm mười lăm đồng, Phùng Gia Ấu ngạc nhiên hỏi.

“Ba trăm là mẹ anh cho, bảo mua đồ cho em tẩm bổ, còn mấy chục là anh tiết kiệm.

Trình Học Dân buồn bực nói.

Tiền còn chưa kịp nóng tay đã bị vợ tịch thu hết, sớm biết vậy hôm nay không nên ra vẻ đại gia, tiêu xài bừa trước mặt vợ.

Giờ thì hay rồi, mới kết hôn ngày đầu tiên, quyền tài chính đã bị tịch thu, trong túi còn nhẵn hơn cả mặt.

“Mẹ cho em mua đồ tẩm bổ?”

Ánh mắt Phùng Gia Ấu lóe lên ranh mãnh, nói:

“Vậy nếu là mẹ cho, em giữ giúp không vấn đề gì chứ?”

“Không không! Vợ chồng hợp pháp, chồng kiếm tiền vợ tiêu, đạo lý trời định không ý kiến gì hết.”

Biết tiền không lấy lại được nữa, Trình Học Dân dứt khoát giở trò lấy lòng.

“Đúng đúng đúng! Học Dân, anh nói quá đúng luôn. Anh kiếm tiền, em tiêu, thái độ này em yêu chết mất.

Chụt!

Không kiềm lòng được được, cô liền tặng Trình Học Dân một nụ hôn ngọt lịm, khiến anh không kịp phản ứng.

“Nói vậy thì tiền trong nhà sau này do em giữ, anh không được giấu quỹ đen đâu đó nha.”

Hôn xong cho kẹo ngọt, Phùng Gia Ấu lại ra điều kiện ba không với Trình Học Dân.

“Đương nhiên! Nhà ai mà chẳng là vợ giữ tiền.”

Trình Học Dân chưa kịp hưởng ngọt ngào đã lập tức phụ họa:

“Vợ ơi, anh thế này là có giác ngộ chưa? Vậy có phải là…”

Nhìn người con gái vừa đẹp vừa đậm đà hương sắc trước mặt; Trình Học Dân hoàn toàn không nhịn nổi nữa.

“Có giác ngộ có giác ngộ, vậy số tiền này em thưởng cho Học Dân đó.”

Phùng Gia Ấu cất kỹ ba trăm đồng, còn lại mười lăm đồng tiền lẻ đưa lại cho Trình Học Dân, dặn dò:

“Đây là tiền chi tiêu một tháng của tụi mình, phải tiết kiệm đấy.”

“Một tháng hả?”

Nghe vậy Trình Học Dân xụ mặt, nghĩ đầu tiên là không đủ, nghĩ thứ hai là nhà đúng thật là nghèo.

“Chứ còn sao nữa?”

Phùng Gia Ấu liếc anh một cái, rồi đứng dậy gọi: “Học Dân, mau vào đây giúp em chút”

“Có chuyện gì vậy?”

Nghe giọng vợ hơi gấp, Trình Học Dân hỏi một tiếng rồi vội chạy vào.

Phùng Gia Ấu chỉ lên nóc tủ quần áo nói với Trình Học Dân:

“Em với không tới, anh leo lên lấy cho em quyển sổ tiết kiệm ở bên trong.”

“Em giấu tiền riêng trong phòng chị dâu hả?

Trình Học Dân ngạc nhiên, không ngờ vợ mình lại có cả sổ tiết kiệm.

“Không giấu ở đây thì giấu ở đâu? Anh đoán xem trong sổ có bao nhiêu tiền nào?”

(Hết Chương)

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc