Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Chị hai về nhà mẹ đẻ rồi? Vậy có ổn không?”
Trình Học Dân nghe vậy thì ngớ người ra, mối quan hệ giữa hai chị em dâu của họ tốt đến mức thế cơ à?
Em chồng mới vừa lĩnh giấy kết hôn, bên kia chị dâu đã chủ động nhường phòng, quay về nhà mẹ đẻ?
Chuyện này mà truyền ra ngoài, nghe cũng không được hay cho lắm.
Trình Học Dân thật sự không tính làm con rể hay ở rể, đã hẹn trước là sẽ thuê phòng sau đó tùm nhà rồi dọn ra ngoài.
Nhưng chị dâu đột nhiên làm vậy đúng là nằm ngoài dự liệu của Trình Học Dân.
“Không hay cái gì chứ? Chị ấy sớm đã mong được về nhà mẹ đẻ rồi ấy chứ. Nhà chị ấy ở khu tập thể cơ quan, sống thoải mái hơn nhiều. Ở đây chị ấy không quen, huống chi chồng chị ấy cũng không ở nhà.”
Phùng Gia Ấu bĩu môi, nói tiếp: “Hơn nữa, chị ấy cũng bị mẹ em dồn ép tới mức không ở nổi nữa.”
“Bị dồn ép á? Làm sao vậy?”
Trình Học Dân đạp xe, hóng hớt chuyện bên nhà vợ.
Sao đang yên đang lành lại bị mẹ chồng dồn ép phải về nhà mẹ đẻ?
“Còn sao nữa? Hôm qua bị mẹ em chạm vào dây thần kinh nào đó chứ sao.”
Phùng Gia Ấu lại lảm nhảm với Trình Học Dân, giải thích: “Anh nhìn xem. Anh cả chị dâu đều tốt nghiệp Đại học Yến Kinh, anh hai em cũng vậy, giờ em cũng đỗ vào Đại học Yến Kinh, sau này anh với tiểu Mạt cũng phải thi vào Đại học Yến Kinh luôn đó.”
“Chỉ có chị dâu hai là thuộc nhóm ‘tam giới’ năm 68, năm ngoái khi phục hồi kỳ thi đại học, chị ấy cũng thi một lần, nhưng không đậu.”
“Trong nhà khuyên chị ấy, Lệ Cầm với Lập Văn đã lớn thế này rồi thì thôi đừng thi nữa, hơn nữa chị ấy cũng có công việc ổn định rồi, nên cũng không thi nữa.”
“Nhưng tối qua mẹ em lại làm ầm lên, bảo cả nhà phải đậu Đại học Yến Kinh mới được bước vào cửa nhà bà ấy.”
“Đúng là người nói không để ý, người nghe lại để tâm. Mẹ em rõ ràng là nói với tụi mình nhưng chị dâu hai nghe xong lại thấy khó chịu, cảm giác như mình cũng bị kéo vào luôn.
“Thế là tối qua sau khi em về phòng, chị ấy ngồi nói với em một lúc, bảo là phải về nhà mẹ đẻ ôn thi, không đậu Đại học Yến Kinh thì sẽ không quay về nữa gì gì đó.”
“Trình Học Dân anh nói coi, có phải lỗi do mẹ em không? Tự nhiên tối qua lại nhắc tới Đại học Yến Kinh làm gì chứ?”
Trình Học Dân nghe xong đầu đuôi thì cũng rất đỗi kinh ngạc.
Thì ra nhà họ Phùng lợi hại như vậy, toàn bộ đều học Đại học Yến Kinh?
Nhưng chuyện này cũng không thể trách mẹ vợ được chứ?
Nếu Trình Học Dân nhớ không nhầm, hình như là do chính Phùng Gia Ấu lúc đầu hô hào là năm nay mình sẽ đỗ Yến Kinh, năm sau nhất định cũng đỗ, mà năm sau thì cô sẽ cùng với Trình Học Dân cùng thi Yến Kinh.
Thế mới khiến mẹ cô ấy nổi cáu, nói là chờ cả nhà tụi bây đều thi đậu hết Đại học Yến Kinh rồi hẵng bước vào cửa nhà bà.
Đúng là lời nói vô tình, người nghe có ý, vô tình lại khiến chị dâu cũng bị cuốn vào.
Cả nhà đều là Đại học Yến Kinh, chỉ có mỗi chị dâu hai là không.
Đổi lại là ai mà chẳng tức, không vì bánh bao thì cũng phải vì thể diện mà đấu chứ, không đậu Yến Kinh thì nhất quyết không bước vào cửa nhà họ Phùng.
Chỉ có điều, kỳ thi Yến Kinh năm sau đâu có dễ thi như vậy.
Kỳ thi lần đầu tiên khi khôi phục lại, thực ra là dễ thi nhất, cạnh tranh cũng thấp nhất.
Bởi khi đó, hàng chục triệu thanh niên trên cả nước đều đang phân tán khắp các vùng nông thôn rộng lớn, bị lò luyện lớn trong nhiều năm mài giũa đã sớm mất đi ý chí học hành, kiến thức học được đã sớm quên sạch rồi.
Mọi người đều ở mức ngang nhau, những ai đậu đại học đa phần là người nhận được tin sớm và có kênh để lấy được tài liệu ôn tập.
Kỳ thi tháng Bảy năm nay, cạnh tranh đã bắt đầu khốc liệt hơn.
Mà khốc liệt nhất, phải nói đến kỳ thi đại học năm sau, bởi bấy giờ thanh niên trí thức đều chuẩn bị quay về thành phố
Đến hè năm sau, gần như một nửa thanh niên trí thức đều đã về thành phố chờ việc, chờ phân công công việc.
Mà thi đại học là con đường tốt nhất, tài liệu ôn tập ở thành phố cũng dễ lấy hơn ở nông thôn.
Cho nên cả nước có hơn chục triệu thanh niên trí thức quay về thành phố đều đang chuẩn bị ôn thi cho kỳ thi đại học năm sau.
Bởi thế, kỳ thi đại học năm sau chính là kỳ thi khó và căng thẳng nhất của lứa “tam giới” mới.
Mà Đại học Yến Kinh lại đứng đầu cả nước, hơn mười triệu người hồi hương đều đang ngày đêm rèn kiếm mài gươm, sao mà dễ thi cho được?
Ngay cả Trình Học Dân, người ở kiếp trước từng tốt nghiệp 985, cũng không dám chắc chắn mình thi đậu Yến Kinh năm sau.
Đó là trong trường hợp anh đã bắt đầu ôn lại kiến thức cấp ba kiếp trước.
Nếu không ôn lại, thì đừng nói Yến Kinh, cho dù thi cao đẳng cũng đủ toát mồ hôi rồi.
“Vậy… mẹ thật sự để chị dâu về nhà mẹ đẻ rồi à?”
Ý nghĩ vừa lóe lên, Trình Học Dân không dám trách mẹ, cũng không dám trách vợ, đang yên đang lành tự nhiên nhắc tới Đại học Yến Kinh làm gì.
Chỉ là cảm thấy để chị dâ về nhà mẹ đẻ như vậy, liệu có ổn không?
Hơn nữa.
Mẹ vợ ra điều kiện là con rể năm sau phải thi đậu Yến Kinh, nếu không thì đừng bước vào cửa nhà họ Phùng.
Kết quả lại là con dâu bị dồn ép, giận dỗi bỏ về nhà mẹ đẻ, Trình Học Dân là con rể đến ở rể, lại đi ở trong căn phòng mà chị dâu dọn ra, anh thấy yên tâm nổi không?
“Không cho thì làm gì được?”
“Đừng tưởng tụi mình được thơm lây nhờ chị dâu, về rồi anh sẽ biết.”
Phùng Gia Ấu không nói gì nữa, chờ đến khi họ quay lại tứ hợp viện, Trình Học Dân mới hiểu rõ cái gọi là mưu kế của phụ nữ.
“Cô, cô ơi, đói bụng đói bụng.”
Vừa bước vào cửa, Phùng Gia Ấu đã bị một nhóc con kéo tay, kêu đói bụng.
Bên cạnh còn có một bé gái, đôi mắt to long lanh chớp chớp, tò mò nhìn Trình Học Dân không cả chớp mắt.
“Chà chà, Lập Văn đói rồi à, cô cho con ăn ngay đây.”
“Vậy sau này anh là chú của em thật hả?”
Bé gái lớn hơn – Phùng Lệ Cầm vẫn tò mò nhìn người lạ này, giọng non nớt hỏi.
“Đúng rồi. Sau này anh chính là chú của em.”
“Gọi là Lệ Cầm với Lập Văn phải không? Đây, anh cho em xem giấy kết hôn của anh với cô của em nè, anh với Giai Ấu giờ là vợ chồng hợp pháp, tất nhiên em phải gọi anh là chú rồi.”
Trình Học Dân xoa đầu cô bé, chào hỏi, còn lấy giấy kết hôn đỏ chói của anh và Phùng Gia Ấu ra làm bằng chứng.
“Chào chú ạ! Vậy chú có thể mua đồ ăn ngon cho con với em được không ạ?”
Quả là một đứa háu ăn.
“Đương nhiên là được rồi.”
“Lệ Cầm, con nói với chú đi, con với em trai muốn ăn gì ngon, chú sẽ dẫn hai đứa đi mua.”
“Con với em trai muốn ăn vịt quay lớn. Vịt quay ở nhà ông Tiền viện trước thơm quá, con với em trai thèm nhỏ nước miếng luôn rồi.”
Cô chị sáu tuổi – Phùng Lệ Cầm, vừa nói vừa thật sự nhỏ nước miếng.
Vậy là ở viện trước có người ăn vịt quay?
Thảo nào vừa vào viện đã ngửi thấy mùi vịt quay thơm lừng.
Vừa nghe đến vịt quay, chưa kịp để Trình Học Dân gật đầu, Phùng Gia Ấu đã vội vàng ngăn lại, nói:
“Vịt quay lớn? Lệ Cầm gan to nhỉ, cái đó không được, giờ cô nấu cơm cho tụi con ăn.”
“À đúng rồi, chú có mang đại táo cho đấy, hai đứa ăn đại táo trước nhé?”
Thằng nhóc Phùng Lập Văn lắc tay Phùng Gia Ấu, nhưng lại ngước mắt nhìn Trình Học Dân, nhỏ mà lanh lợi, năn nỉ:
“Vịt quay lớn! Vịt quay lớn! Chú ơi, con muốn ăn vịt quay lớn, không muốn ăn táo lớn.”
“Được được! Lập Văn, Lệ Cầm, hôm nay chú sẽ dẫn hai đứa đi ăn vịt quay lớn.”
Trẻ con đã muốn ăn thì cứ cho chúng ăn đi.
Trình Học Dân là chú, chẳng lẽ không mua nổi một con vịt quay?
Nghĩ vậy lập tức bế thằng nhóc Phùng Lập Văn lên, nắm tay cô bé Phùng Lệ Cầm sau đó hỏi Phùng Gia Ấu: “Cha mẹ với anh chị có nhà không? Hay là trưa nay rủ đi ăn vịt quay chung luôn?”
“Anh cứ chiều chúng đi. Mới ngày đầu tiên đã đãi vịt quay lớn, em xem anh sau này lo cho tụi nó kiểu gì.”
Phùng Gia Ấu lườm Trình Học Dân một cái, bực mình nói tiếp:
“Ba mẹ, anh chị đều không có nhà, đi làm hết rồi. Mấy ngày nay là em ở nhà trông tụi nó.”
“Mẹ sáng nay nói rồi, chị dâu đã về rồi, sau này hai đứa nhỏ này do anh trông, em phải quay lại trường học rồi.”
Phòng của chị dâu đâu phải nhường không.
Chị ấy thì tiêu sái trốn về nhà mẹ đẻ ôn thi, để lại hai đứa nhỏ ở nhà chồng.
Nhưng nhà chồng thì ai trông?
Ba mẹ Phùng đều đi làm, không có thời gian trông cháu, anh chị cả dù không đi làm cũng chẳng có nghĩa vụ trông cháu giùm.
Trước giờ là chị hai tự trông, sau đó Phùng Gia Ấu được nghỉ phép nên ở nhà trông.
Giờ thì Trình Học Dân – em rể, con rể – đến ở rể rồi, chị dâu Tôn Quyên chạy nhanh hơn ai hết, vì đã có người thay mình trông con rồi.
…
(Hết chương)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










