Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỹ Nhân Trong Đại Tạp Viện Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Trong phòng chỉ có cô và Thẩm Thành Đông, nên cô quay người hỏi: "Anh nghĩ em nên đeo nó ở đâu thì đẹp? Anh giúp em cầm gương được không?"

Thẩm Thành Đông đang quét rác, nghe tiếng ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt trong veo như nước của cô. Cô như đang xấu hổ rụt rè nhìn anh, có những tình cảm không thể diễn tả hết, triền miên...

Yết hầu của anh di chuyển, lập tức bỏ cây chổi trong tay xuống đi tới, khi nhìn thấy hai cái gương một lớn một nhỏ trên bàn, anh bối rối.

Khương Nhu thấy anh vẫn không làm gì, cầm cái gương nhỏ đưa cho anh, mềm giọng nói: "Anh chỉ cần cầm nó soi tóc phía sau là được, ừ...Cảm ơn anh."

Thẩm Thành Đông ngửi mùi thơm nhẹ trên người cô, trầm giọng nói "Được".

Bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương của cô nắm con bướm màu đỏ, dừng trên mái tóc đen nhánh rồi từ bỏ, cuối cùng cô thật sự mệt mỏi, chỉ có thể hạ tay mỏi nhừ xuống nghỉ ngơi một lúc.

Ánh mặt trời sáng sớm chiếu vào trong nhà, như một lớp ánh sáng lấp lánh chiếu trên người cô.

Thẩm Thành Đông nhìn cái gáy trắng nõn của cô, vô thức tới gần, lấy bướm từ tay cô, đầu ngón tay không thể tránh khỏi chạm nhẹ, mang theo cảm giác ngứa ngáy.

Đàn ông cao thích đánh vợ, đàn ông đẹp trai hoặc điều kiện gia đình quá tốt thì thích ngoại tình.

Cuối cùng do tài nấu ăn tuyệt vời của Thẩm Thành Đông bất ngờ chinh phục trái tim của cô, vì cô không chỉ thích ăn mà mỗi khi nấu cơm như đốt phòng bếp...

"Em xem kẹp ở đây được không?"

Khi cô đang suy nghĩ, anh đã tìm được vị trí tốt để kẹp tóc bướm, Khương Nhu nhìn vào gương gật đầu, cảm thấy vừa vặn, hợp lý.

Cô đang định nói cám ơn, chợt nghe ngoài phòng vang lên tiếng "Ôi", sau đó là tiếng mắng của Trần Ái Hà: "Thằng nhóc nhà ai lại đặt viên bi trước cửa nhà tôi? Làm cho tôi bị ngã ~ tôi mà biết là ai, tôi sẽ treo nó lên đánh!"

Khương Nhu và Thẩm Thành Đông giật mình, lập tức chạy ra ngoài phòng, thấy Trần Ái Hà nghiêng người ngồi dưới đất, mặt trắng bệch.

"Mẹ, mẹ bị ngã ở đâu? Có đứng lên được không?" Khương Nhu khom lưng đỡ cánh tay bà, nhưng sợ bà bị thương nên không dám di chuyển.

Thẩm Thành Đông nhíu mày, ngồi xổm bên cạnh Trần Ái Hà, nhẹ nhàng bóp hai mắt cá chân, khiến bà thở hổn hển vì đau.

"Không được, đau quá! Chân trái mẹ hình như bị trẹo rồi, thắt lưng cũng đau, không đứng dậy được!"

Khương Nhu hoảng sợ, may là Thẩm Thành Đông vẫn bình tĩnh, anh bảo Khương Nhu đến viện trước tìm bác sĩ Ngô, còn mình thì cẩn thận nâng Trần Ái Hà dậy.

Viện giữa xảy ra việc lớn đã thu hút nhiều hàng xóm vây xem, mọi người thấy thế nhanh chóng tới giúp. Dưới sự đồng tâm hiệp lực của mọi người, Trần Ái Hà mới vất vả vào nhà.

Khi bà nằm lên giường, Thẩm Thành Đông mang một chậu nước lạnh đến, thấm ướt khăn lông đặt lên mắt cá chân bị thương của bà để chườm lạnh.

Quá trình diễn ra trôi chảy và thành thạo, điều này làm cho Trần Ái Hà tò mò vì sao anh biết những thứ này?

Chẳng lẽ do kinh nghiệm đánh nhau trước kia?

Không có gì lạ khi bà nghĩ như vậy, do Thẩm Thành Đông trông hung dữ, không phải người dễ chọc. Đây cũng là một trong những lý do mà bà không muốn chọn anh làm con rể.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc