Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỹ Nhân Trong Đại Tạp Viện Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

"Được, bảy ngày sau chúng tôi sẽ dọn đi, đến lúc đó mấy người đến nhận lại nhà đi."

Ông ta nghĩ kéo dài được bao lâu hay bấy nhiêu, chuyện này phải tìm Khương Thu Vũ nghĩ cách giải quyết mới được.

Trần Ái Hà thấy mọi việc được giải quyết, sắc mặt bà dịu đi, nhưng Khương Nhu chỉ thở phào nhẹ nhõm, không hè tỏ ra vui vẻ.

Sau khi từ tứ hợp viện đi ra, Trần Ái Hà nhìn xung quanh, sau đó nhỏ giọng hỏi cô: "Con nói con mơ thấy ông nội... có thật hay không?"

Khương Nhu chớp chớp mắt, cuối cùng không nói thật: "Thật, ông nội hay báo mộng cho con."

Trước kia cô chưa bao giờ nói dối, Trần Ái Hà thật sự tin tưởng.

"Haiz, có lẽ ông nội nhớ con, khi còn sống ông thương con nhất mà."

"Vâng, con cũng rất nhớ ông."

Vì vậy cô nhất định phải bảo vệ căn nhà!

Chạng vạng tối, Khương Đức Sơn mang theo một cân thịt lợn trở về, vào nhà lập tức hỏi: "Sao rồi? Hàn lão tam nói khi nào họ chuyển đi?"

Trần Ái Hà thấy ông cầm thịt, hai mắt sáng lên, không còn để ý trả lời vội vàng nhận lấy thịt rồi mắng: "Cuộc sống của ông tốt lắm nhỉ? Hôm nay là ngày mấy? Cứ tiêu tiền không suy nghĩ!"

Khương Đức Sơn đưa thịt cho bà, mặt vuông nở nụ cười: "Bà quên rồi sao? Ngày mai là ngày ba về lại mặt, Tiểu Nhu phải đến nhà con rể, không tặng ít đồ mà được sao?"

Vì chuyện căn nhà, Trần Ái Hà quên mất việc "ngày ba về lại mặt", lúc này mới nhớ ra, bà lo lắng.

"Làm sao bây giờ? Tôi chưa chuẩn bị gì cả?"

(Lễ lại mặt là nghi thức thực hiện sau đám cưới, thường thì cách đám cưới khoảng 3-5 ngày để cô dâu và chú rể về gặp ba mẹ ruột của cô dâu.)

Khương Đức Sơn bình tĩnh: "Trong nhà không phải còn hai chai rượu và một hộp bánh ngọt sao? Mang hết cho bọn họ, ngoài ra lấy thêm một ít bột mì, mấy thứ này là đủ rồi."

Sau khi nghe ông sắp xếp, Trần Ái Hà mới không hoảng loạn nữa: "Được rồi, lát nữa tôi chuẩn bị quà."

Lúc này, Khương Đức Sơn lấy một cái kẹp tóc bươm bướm nhỏ từ trong túi áo ra, nhét vào trong tay bà, mất tự nhiên nói: "Hôm nay tôi đi ngang qua hợp tác xã cung ứng, thấy cái này đẹp. Tiểu Nhu nhà chúng ta đeo nó lên sẽ rất đẹp, bà giúp tôi đưa cho con bé đi."

Trần Ái Hà nhìn đồ trong tay, cười trêu ghẹo nói: "Ông nói xem, mỗi lần mua kẹp tóc hay đồ ăn vặt cho con gái lại phải thông qua tôi, ông cứ đưa thẳng cho con đi, có gì phải xấu hổ đâu."

Khương Đức Sơn chỉ cười khẽ không trả lời, hỏi lại chuyện căn nhà.

Hiện giờ, thái độ của bọn họ làm cho lòng người rét lạnh...

Ngày hôm sau, là ngày "ngày ba về lại mặt".

Khương Nhu mặc áo đỏ của ngày cưới, thắt hai bím tóc, hài lòng với cách ăn mặc trong gương.

Tuy nhiên cô vẫn còn muốn đeo kẹp tóc bươm bướm, nhưng loay hoay một lúc cô không nghĩ ra nên đeo ở đâu?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc