Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỹ Nhân Trong Đại Tạp Viện Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Trong lòng bà nghi ngờ, lập tức hỏi ra.

Thẩm Thành Đông ngơ ngác, trả lời thật: "Hàng xóm nhà con là bác sĩ, từ nhỏ con đã học được một ít từ ông ấy."

Tuy nhiên người nọ là bác sĩ thú y.

Sợ bà ghét nên anh không nói kỹ.

Trần Ái Hà hơi bất ngờ, ánh mắt đang dò xét hiện lên sự ấm áp.

"May là có con ở nhà, cảm ơn con."

Cảm nhận được ý tốt của đối phương, khóe miệng Thẩm Thành Đông hơi nhếch lên.

Không lâu sau, Khương Nhu dẫn bác sĩ Ngô đến. Sau khi kiểm tra, mắt cá chân của bà bị bong gân, vết thương ở thắt lưng không sao, nhìn chung không có vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi.

Trần Ái Hà nhớ ra lý do mình bị ngã, vội vàng giục Khương Nhu: "Chị con vừa gọi điện thoại tới, con nhanh đi ra đầu hẻm trả lời con bé, đầu bên kia vẫn đang chờ."

Tiền điện thoại ngày nay đắt, nhận điện thoại phải trả tiền, Khương Thu Vũ thường gửi điện báo hoặc viết thư, chỉ có lúc cần tiền hoặc vé mới gọi điện thoại.

"Mẹ bị ngã vì chị ấy?" Khương Nhu khẽ nhíu mày hỏi.

Khương Nhu nghĩ đến đầu dây bên kia có thể là Khương Thu Vũ, bước lên phía trước hỏi: "Là chị gái cháu sao?"

Bà Chu thấy cô gật đầu, đưa ống nghe cho cô.

"Alo, em đây."

Đây là lần đầu tiên hai người trò chuyện sau khi kết hôn, Khương Nhu cảm thấy thấp thỏm, ngay cả giọng nói cũng mang theo sự xa cách khó nhận ra. Cô nghĩ đến số phận của ba mẹ trong sách, cô thật sự không thể giả vờ thân thiết được nữa...

"Tiểu Nhu, là em sao?" Giọng điệu đối phương dịu dàng, làm cho người ta cảm thấy như hơi thở của mùa xuân.

"Ừ, có chuyện gì sao?" Khương Nhu dùng ngón tay nhẹ nhàng quấn quanh dây nghe, một vòng rồi một vòng, không ngừng.

Khương Thu Vũ quen với tính cách ít nói của cô, nhìn đồng hồ, nói thẳng mục đích của cuộc gọi hôm nay.

"Ngày hôm qua cậu chị gọi điện thoại tới cho đội sản xuất, nói em bảo cậu đi khỏi nhà sau sáu ngày nữa, đúng không?"

"Đúng, có chuyện này."

Khương Thu Vũ không ngờ cô trả lời thẳng thắn như vậy, sững sờ một lúc rồi hỏi: "Em cho thêm một khoảng thời gian nữa được không? Đột ngột quá, em bảo họ chuyển đi đâu?"

Khương Nhu yên lặng lắng nghe, không thể không thừa nhận, trong lòng cô cảm thấy thất vọng.

Khương Thu Vũ thấy cô không trả lời, lại nhìn đồng hồ, đau lòng tiền điện thoại: "Em có đồng ý không thì nói một câu đi? Nếu không em gọi mẹ đến, chị nói với mẹ."

Khương Nhu chậm rãi buông dây nghe ra, giọng nói mềm mại, nhưng rõ ràng: "Em không đồng ý, căn nhà kia là của em, cho dù chị gọi mẹ đến cũng vô ích."

...

Từ nhỏ đến lớn, Khương Nhu là một đứa bé ngoan. Cô nghe người lớn và chị, ngoài việc không thích học, hết ăn lại nằm ra, thì những chuyện khác đều khá yên tâm.

Đây là lần đầu tiên trong đời cô cãi lại người khác, Khương Thu Vũ sững sờ, không ngờ em gái luôn ngoan ngoãn lại bất ngờ thay đổi tính cách.

Điều này làm cho cô ta thấy lo sợ, sắp mất kiểm soát. Đồng thời trong đầu cô ta suy nghĩ, đoán xem Khương Nhu thay đổi vì nguyên nhân gì?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc