Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỹ Nhân Trong Đại Tạp Viện Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Trần Ái Hà nhìn thấy bà ta, ý cười nhạt đi: "Em dâu, em về đúng lúc lắm, chúng ta đang nói chuyện về căn nhà, chị tới đây cũng vì căn nhà."

Bà ta đặt bình trà lên bàn, tự tin ngồi đối diện bà, cười hỏi: "Nhà nào? Chị có việc gì cứ nói, không cần phải khách sáo với em."

Ngay sau đó, Trần Ái Hà kể lại về những khó khăn của gia đình, ám chỉ bọn họ có thể nhanh chóng trả lại nhà.

Bà ta nghe xong, sắc mặt hơi trầm xuống: "Chị dâu, có phải chị cảm thấy tiền thuê nhà hàng năm quá ít không?"

"Nếu chị thấy tiền thuê nhà ít thì đã không thuê nhà em thuê từ lâu rồi. Em cũng biết giá thuê bên ngoài là bao nhiêu mà." Trần Ái Hà khó chịu, đứng lên, chống nạnh như thể muốn đánh nhau.

Hàn lão tam thấy thế, vội vàng cười giảng hòa, hi vọng bà đừng chấp nhặt với vợ mình.

Trần Ái Hà vẫn đen mặt, không để ý đến ông ta: "Lão Khương nhà tôi tốt bụng, không quan trọng chuyện tiền bạc, nhưng mấy người đừng cưỡi lên đầu, gây khó dễ cho người khác!"

Trong khoảng thời gian ngắn, không khí đầy xấu hổ. Hàn lão tam bực bội gãi đầu, cuối cùng đưa ra lời đề nghị:

"Chị dâu, chị đừng nóng giận. Chị là ân nhân của em, em sẽ không ở lại đây nữa. Nếu không thì như vậy đi, chúng em sẽ dọn đi vào ngày một tháng sau, chị thấy được không?"

Bây giờ là đầu tháng, còn có hơn hai mươi ngày mới đến tháng sau. Nhưng vẻ mặt ông ta chân thành, Trần Ái Hà hơi do dự, dần bình tĩnh lại: "Được rồi, ngày một tháng sau, tôi về nhà nói với lão Khương."

Khi Hàn lão tam định cười cảm ơn, chợt nghe Khương Nhu vẫn luôn im lặng không nói gì đột nhiên nói:

"Chú, cháu không đợi được lâu như vậy, mong chú dọn ra khỏi nhà trong bảy ngày."

Cô lấy hết can đảm mới dám nói ra, như dự đoán, vẻ mặt mọi người kinh ngạc.

Hàn lão tam há to miệng, qua một lúc lâu mới nói: "Tiểu Nhu, bình thường chú đối xử tốt với cháu không phải sao? Mẹ cháu đã đồng ý rồi, sao cháu lại đổi ý?"

Đối mặt với ánh mắt mọi người, Khương Nhu nói lý do mà cô vắt hết óc suy nghĩ cả đêm qua.

Dù sao người có tâm địa bất chính thì hay sợ ma tìm đến.

Vợ ông ta thấy thế, vội vàng chen vào nói: "Tiểu Nhu, chú của cháu nhát, không chịu được bị dọa đâu! Nếu cháu muốn nhà cô chuyển đi sớm thì cứ nói ra, không cần bịa đặt nói dối."

Trần Ái Hà là người bảo vệ con, rất khó chịu với thái độ sói mắt trắng của bà ta, cơn tức giận vừa biến mất lại "bùng" nổi lên.

Mặc kệ nó là thật hay giả, bà lập tức cãi lại: "Nhà của Tiểu Nhu, tất nhiên do con bé quyết định. Hơn nữa ông cụ nhà tôi khi còn sống được mọi người kính trọng, ý của ông chính là ý của chúng tôi. Bảy ngày sau mấy người đi thuê nhà mới đi, nếu không tìm được chỗ ở, trong viện chúng tôi vẫn còn phòng trống đang cho thuê đấy."

"Bà!" Vợ lão tam rất tức giận, định mở miệng chửi bới thì bị chồng mình ngăn lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc