Trong nhà không có đèn điện, đồng chí Dư Tú Lan không nỡ đốt nến hay đèn dầu, trời sắp tối, Triệu Kha cũng chỉ có thể nằm ở trên giường, thiu thiu buồn ngủ.
"Cốc, cốc, cốc..."
Tiếng gõ cửa sổ vang lên.
Triệu Kha ngẩng đầu, một bóng người cao lớn đang cúi người trên cửa sổ.
Tiếng gõ cửa sổ vẫn tiếp tục không ngừng, bên ngoài có người đè ép cuống họng nhỏ giọng nói chuyện: "Chị hai, chị đã ngủ chưa?"
Rõ ràng hình ảnh này chỉ có vài phần đáng sợ nhưng hết lần này đến lần khác, cậu lại làm ra mười phần sợ hãi.
Cấu trúc của nhà Triệu Kha, phòng cũ ở phía bắc và phía nam là chính phòng, trước kia là phòng của ông bà nội Triệu Kha, sau đó Dư Tú Lan cùng Triệu Kiến Quốc kết hôn, hai người ở sát bên phòng chính cũ sau đó chuyển sang phòng phụ.
Sau khi ông bà nội của Triệu Kha qua đời, chị em Triệu Kha cũng lớn lên, hai vợ chồng liền chuyển đến phòng chính còn chị em bọn họ thì ở phòng phụ.
Phòng chính cùng phòng phụ mặc dù cách nhau ở giữa bởi phòng bếp, nhưng nếu cứ mặc kệ để Triệu Phong tiếp tục, khẳng định sẽ náo loạn đến cha mẹ.
Triệu Kha khoác thêm lớp áo ngoài đứng lên, mở cửa sổ ra một khe nho nhỏ, "Làm gì?"
Triệu Phong cẩn thận quay đầu liếc mắt một cái, lập tức cười ngây ngô lấy lòng với người bên trong cửa sổ, "Chị hai, có tiện không? Để em đi vào rồi nói."
Triệu Kha đóng lại cửa sổ, mặc quần áo tử tế, mở cửa cho Triệu Phong bước vào, "Nói đi."
Triệu Phong cũng không bước vào bên trong, đứng ở cửa phòng, nhỏ giọng hỏi thăm: "Chị hai, chị có thể cho em mượn vở soạn bài của chị cả được không?
Em mượn làm gì?
Triệu Kha liếc mắt vào phòng ngủ mờ mờ, "Trái gió trở trời thế nào mà nay em lại muốn đọc sách?"
"Ban đầu em định buổi trưa đã mượn rồi nhưng gặp nhiều chuyện làm chậm trễ. Sáng ngày mốt chị hai cũng chưa cần tới mà, trước cho em mượn có được không?"
Triệu Kha không nhúc nhích, hỏi lại: "Em muốn lấy liền bây giờ hả?"
Triệu Phong gật đầu, "Ngày mai Trang Lan có thể xem vào sáng sớm."
Triệu Kha thật muốn vì em trai của mình mà vỗ tay tán thưởng, nhất cự ly, nhì tốc độ, đáng tiếc hai người nhân vật chính ngày ngày ở chung, lâu ngày sinh tình, cũng không có chút liên quan gì đến cậu.
"Chị hai, có được hay không?"
Được, thế nào lại không được.
Triệu Kha từ trong ngăn kéo lấy ra bài soạn, "Để chị đưa cho cô ấy giúp em."
Triệu Phong "A" một tiếng.
"A cái gì mà a, em là con trai, trời tối lại đến tìm nữ thanh niên trí thức người ta, lời này mà truyền đi, còn gì là mặt mũi con gái nữa?"
Triệu Phong vội vàng nói: "Em là lo lắng chị hai trời tối lúc về phải đi đường ban đêm, không an toàn."
"Sao em không nói luôn là tự nhiên trên đất xuất hiện cái hố, chị rơi vào đó?"
Triệu Phong im lặng một lúc lâu, sau đó mới lên tiếng: "Hay là…em đi cùng chị?"
"Thôi khỏi."
Triệu Kha chính là muốn ngăn cách cậu cùng Trang Lan, nếu để cậu đi cùng thì chuyến đi này cô đi còn ý nghĩa gì nữa?
"Thật sự không cần sao?" Triệu Phong đi theo phía sau cô ra tới ngoài, nhỏ giọng nói chuyện.
Triệu Kha mở cửa phòng bếp, từ bếp lò bên cạnh cầm lấy một cây đuốc, nhờ vào ánh trăng vung một chút, ra hiệu cho Triệu Phong đang đứng chắn ở cổng tránh ra.
Triệu Phong cấp tốc lùi đến bên cạnh, không cẩn thận đá phải cửa phòng bếp, "Ầm” một tiếng.
Một giây sau, bên trong phòng cũ vang lên tiếng đồng chí Dư Tú Lan mắng: "Ăn trộm!"
Triệu Phong chột dạ che miệng.
Triệu Kha ngữ điệu như thường đáp lại: "Mẹ, con cùng Triệu Phong ngày mai phải tổng vệ sinh một lần, mẹ cùng cha bắt đầu từ ngày mai đem tất cả quần áo bẩn đặt lên giường giúp con."
Dư Tú Lan bớt giận, "Được, ngủ sớm một chút."
Triệu Phong: "Sao em không biết ngày mai có tổng vệ sinh?"
Ngày mai, cậu còn muốn đến trường học nhìn Trang Lan lên lớp...
Triệu Kha đã sớm nhìn thấu cậu, quang minh chính đại nói: "Với tính cách kia của chị cả, trở về mà thấy nhà mình còn bừa bộn chưa được dọn dẹp? Đó còn là nghỉ sao? Em không làm thì ai làm?"
Đúng là vậy, Triệu Phong gật đầu.
Không sao, còn có ngày mốt, Hồ Hoà Chí không đi dạy thay, ngày mốt vẫn là Trang Lan...
Nhưng mà ngay sau đó, Triệu Kha liền nói: "Ngày mốt em cùng chị lên núi, hái một ít cây nấm và rau dại, xem xem có thể làm thêm chút đồ ăn gì ngon không, cũng không biết một tuần nay chị cả ăn uống như thế nào..."
Triệu Phong: ..."
Triệu Kha nói đến hợp tình hợp lý, không có cách nào từ chối.
Không nhìn thấy Trang Lan giảng bài...
Triệu Kha tiếp theo cũng không nói thêm gì nữa, giống như chị hai tốt để cậu trở về ngủ.
Triệu Phong ỉu xìu vỗ vỗ đầu xoay người.
Nơi duy nhất trong thôn được mở điện, là Uỷ ban Đội, bởi vì Uỷ ban Đội phụ trách điện thoại, còn có một cái loa, dùng để tuyên bố thông tri, đọc tin tức, lâu lâu, công xã sẽ xuống để tổ chức cho xã viên xem phim.
Triệu Kha đi trên đường đất ở thôn, hai bên đường không có ánh đèn, tất cả đều im ắng.
Con đường này cô đã đi vô số lần từ nhỏ đến lớn, Triệu Kha nhớ kỹ có một nhà nuôi chó, thời điểm sắp đến gần cô đột nhiên chạy chậm lại, dậm mạnh chân xuống đất phát ra tiếng động.
"Gâu gâu gâu......"
Chó phản ứng rất nhanh nhạy, sủa không ngừng.
Trong phòng, tiếng chủ nhân mắng chửi truyền ra thật xa, giống như lập tức đánh thức đêm tối, mấy nhà xung quanh đều có động tĩnh.
Kẻ đầu têu Triệu Kha nghe âm thanh vang lên sau đầu, nhếch miệng lên.
Người trưởng thành ngẫu nhiên cũng sẽ có tính trẻ con, tỉ như đêm hôm khuya khoắt quấy nhiễu mọi người đi ngủ.
Triệu Kha tâm tình rất tốt, bước chân cũng nhẹ nhàng.
Nơi ở của thanh niên trí thức tương đối xa, càng đi đến nơi ở của họ, ven đường cây càng nhiều.
Triệu Kha lại đi trong chốc lát, luôn cảm thấy phía sau là lạ, bước chân trở nên chậm, bỗng nhiên dừng lại, quay đầu.
Dưới ánh trăng, một trận gió thổi qua, bóng cây lắc lư, rầm rầm rung động.
Trừ cái đó ra, cái gì cũng không có.
Nhưng không biết có phải do tâm lý hay không, cảm giác có chút đáng sợ.
Có thể là chuột?
Triệu Kha mang theo hoài nghi quay đầu trở lại, tiếp tục bước về phía trước.
Đi thêm vài bước, vẫn là âm thanh này, lần này rõ ràng hơn, tựa như là đá phải cục đất......
"Ai?!"
Triệu Kha hướng về phía sau hô quát, "Ra đây!"
Không ai đáp lại, cũng không có bất kỳ bóng người nào.
Ánh mắt của Triệu Kha đặt lên hai cái cây to đang lay động một hồi lâu mới dời tầm mắt.
Cô giống như là đưa ra quyết định cuối cùng, là do cô suy nghĩ nhiều, quay đầu tiếp tục đi.
Lần này chân bước không nhanh không chậm, chỉ là vô tình hay cố ý đi tại bóng cây bên trong.
Thân ảnh của cô thỉnh thoảng không hoà vào trong bóng tối, sau đó đến sau một cái cây, biến mất không thấy gì nữa.
Một lát sau, một người đàn ông từ trong bóng cây cách đó không xa bước ra, nhìn trái nhìn phải, không thấy được thân ảnh của Triệu Kha, bước nhanh mấy bước đi tới, dừng ở nơi mà Triệu Kha biến mất.
"Người đâu rồi?"
Triệu Kha từ phía sau cái cây bước ra, ở phía sau hắn hạ thấp giọng đáp "Chị ở ngay phía sau cậu đây."
"Má ơi!"
Người đàn ông bị dọa đến kêu to, giật mình nhảy ra xa.
Triệu Kha mới đầu tưởng rằng Triệu Phong không an tâm về cô, vụng trộm đi theo sau để bảo vệ, thế nhưng, vừa rồi người này tiến lại gần, cô mới nhận ra đây là tên lông bông trong thôn, Trần Tam Nhi.
"Trần Tam Nhi, đêm hôm khuya khoắt cậu không ở nhà ngủ, đi ra ngoài hù dọa người làm gì?"
Trần Tam Nhi vỗ vỗ ngực khôi phục lại nhịp tim bình thường, lắp ba lắp bắp nói: "Thế nào lại là chị?"
Triệu Kha nghiến chặt răng, "Chứ cậu tưởng ai?"
"Đương nhiên là thanh niên trí thức." Trần Tam Nhi nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Các cô gái đùa một câu liền đỏ mặt không nói lời nào, người nào mạnh mẽ một chút liền dùng giọng nói dịu dàng để mắng chửi người, đâu có như chị? Phải biết là chị, tôi khẳng định sẽ chạy thật xa."
"Nếu là thanh niên trí thức thì cậu có thể theo đuôi sao? Còn ở đó mà lý sự?" Triệu Kha muốn dạy cho hắn một bài học cảm thấy có chút tức giận, giơ lên ngọn đuốc trong tay, “Cậu bước tới đây cho chị."
Trần Tam Nhi đương nhiên đâu có ngốc mà bước qua, vội vàng co cẳng chân lên chạy, "Chính chị là con gái lại còn đi đường đêm một mình, bị hù lại còn trách tôi?"
Triệu Kha cầm ngọn đuốc đuổi theo, "Cậu lặp lại lần nữa!"
Trần Tam Nhi một lời cũng không dám nói.
“Cậu nếu có gan thì đừng chạy."
"Tôi lại không bị ngốc!"
Triệu Miên dáng dấp đẹp mắt, trong thôn các bé trai đều rất thích tìm cô ấy, Trần Tam Nhi cũng từng chọc ghẹo qua, bị Triệu Kha mang theo đuốc đuổi khắp thôn, hình ảnh lúc ấy giống bây giờ như đúc.
Chỉ thiếu mỗi Triệu Phong đứng cạnh cổ vũ thôi.
Nhưng Triệu Phong hiện tại cường tráng như vậy, nếu như cậu biết hắn hù dọa chị của cậu, chắc chắn sẽ đến đập hắn một trận ra trò.
Trần Tam Nhi run lên, chạy càng nhanh.
Triệu Kha đuổi theo một đoạn đường, mắt nhìn thấy khoảng cách giữa hai người càng ngày càng xa, nhặt một cục đất lên, hướng về phía lưng Trần Tam Nhi mà ném.
Trần Tam Nhi "Ngao" lên một tiếng.
Triệu Kha vừa chạy vừa nhặt thêm được mấy cục đất, ném không trượt phát nào toàn bộ trúng vào lưng của hắn.
Trần Tam Nhi chạy muốn chết, "Tôi thật không có ý muốn làm gì chị đâu, tôi chỉ muốn đùa một chút thôi."
"Đùa vui không?"
Tiếng động của hai người không nhỏ, những người ở khu vực bên cạnh đã nghe thấy.
Trần Tam Nhi nhìn quanh một chút, sợ bị bắt được, dừng lại, hai tay giơ lên trước ngực, cấp tốc cầu xin tha thứ, "Chị ơi, chị là chị ruột của em, chị tha cho em đi mà chị, cầu xin chị mà."
Triệu Kha cũng dừng lại, cầm cây đuốc, hô hấp dần bình thường lại.
Con mắt của Trần Tam Nhi chuyển động liên tục một cách gian xảo, thừa dịp cô không chú ý, lần nữa co chân lên chạy.
Lần này hắn dốc hết toàn lực mà chạy, chạy như thoát khỏi tử thần, chớp mắt vài cái liền không thấy bóng dáng.
Hô hấp của Triệu Kha vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nên không đuổi theo.
Một nam một nữ bước từ trong phòng ra, người nam một tay giơ đèn dầu hoả, một tay cầm cây gậy dài, người nữ theo ánh sáng nhìn lên, kinh ngạc hỏi: "Triệu Kha? Em như thế nào lại ở chỗ này?"
"Anh Thường Sơn, chị dâu." Hô hấp của Triệu Kha vẫn có chút nhanh, tay giơ lên cuốn vở, "Em đến đưa cho thanh niên trí thức Trang vở soạn bài."
Thường Sơn nghi hoặc, "Khu thanh niên trí thức không phải ở phía đông sao?"
Từ nhà Triệu Kha đến nơi này, sẽ đi ngang qua khu thanh niên trí thức, Triệu Kha hiện tại đã đi xa.
Triệu Kha ăn ngay nói thật: "Gặp Trần Tam Nhi, em đuổi theo hắn tới đây."
Chị dâu Thường Sơn nghe xong, tức giận nói: "Cái tên Trần Tam Nhi này, luôn luôn trộm cắp, lần này lại không biết là nhà ai bị dính chưởng."
Triệu Kha cũng không thấy được trong tay Trần Tam Nhi có cầm theo đồ vật gì, nên không có hùa theo cô ấy, vẫy vẫy tay tạm biệt: "Hai anh chị nhanh đi ngủ đi, em đến khu thanh niên trí thức."
Giọng nói của Chị dâu Thường Sơn đối với cô trong nháy mắt trở nên đặc biệt tốt, "Em sao lại tốt như vậy? Người ta tranh chức giáo viên với em, em còn đem bài soạn đến cho người ta mượn ."
Triệu Kha thật ra cũng không phải là thánh mẫu hay gì, chuyện này tuy chẳng có gì phải giấu diếm, thế nhưng bây giờ bị Trần Tam Nhi quấy nhiễu một hồi, làm cho cô giống như đang cố ý phô trương thanh thế, liền nói: "Thanh niên trí thức Trang cũng rất chân thành, mặc dù là dạy thay, chúng ta đều không muốn làm chậm trễ bọn nhỏ đọc sách."
Chị dâu Thường Sơn lại thuận miệng khen Trang Lan một câu, rồi sau đó hỏi: "Để anh của em đưa em đi?"
Triệu Kha lung lay cây đuốc, "Không có việc gì, em có cầm vũ khí."
Hai vợ chồng đều cười, "Vậy được, mau đi đi."
Triệu Kha quay người trở về, một mình yên lặng đi, vừa đi vừa ngẫm.
Trong tiểu thuyết, tính huống khiến Trần Tam Nhi cùng với cô gặp nhau so với hiện tại không có khác nhau gì, hắn là một tên trộm khôn khéo biết lừa người, toàn bộ dân thôn Triệu người gặp người mắng, chó gặp chó chê.
Đội sản xuất vì sao một mực tha thứ cho Trần Tam Nhi, một mặt do cha của hắn là người tốt, một mặt là hắn cũng không làm gì quá gian ác hại người, cho nên bình thường đều là dạy dỗ một lần rồi tha.
Nhưng trong tiểu thuyết, kết cục của hắn rất thảm, bởi vì đối thanh niên trí thức nữ "Đùa nghịch lưu manh", bị phán án tử hình.
Hắn khi dễ thanh niên trí thức nữ cũng không phải là nữ chính Trang Lan, Trần Tam Nhi đối với Trang Lan chỉ là ngoài miệng trêu chọc vài câu, người hắn khi dễ là một cô gái khác.
Khu thanh niên trí thức châm đèn sáng rỡ, Triệu Kha đi vào viện nhỏ của khu thanh niên trí thức, gõ vang cửa phòng của thanh niên trí thức nữ.
"Két ——"
Người mở cửa là Trang Lan, cô ấy kinh ngạc, "Triệu Kha?"
Triệu Kha gật gật đầu, “Trễ thế này mà còn quấy rầy."
"Không có việc gì, không có việc gì." Trang Lan mở rộng cửa, mời cô đi vào.
Triệu Kha không tiến vào, đứng ở cửa hướng về phía hai thanh niên trí thức nữ đang ngồi bên trong gật đầu chào hỏi, ánh mắt dừng lại trên người Phương Tĩnh - một thanh niên trí thức nữ có học đã chuyển đến thôn năm 70, sau đó nhìn về Trang Lan, "Đóng cửa lại đi, mắc công có côn trùng bay vào, hai ta ở bên ngoài nói hai câu."
Trang Lan đối mặt với cô không hiểu sao có chút thấp thỏm, ngoan ngoãn cùng với cô đi ra ngoài, thuận tay khép cửa lại.
Trong phòng, Tô Lệ Mai trong mắt lóe lên ánh sáng hưng phấn, nhỏ giọng cùng Phương Tĩnh nói: "Chị Phương, chị nói cô ấy muộn như thế rồi mà còn tìm Trang Lan làm gì? Có phải đánh nhau hay không?"
Phương Tĩnh nhìn thoáng qua cửa đang đóng chặt, yên lặng chui vào chăn mền, không nói một tiếng.
Cô như thế này, Tô Lệ Mai cũng mất hứng, một người nhìn chằm chằm động tĩnh ở cửa.
Ngoài cửa, Triệu Kha đem vở bài soạn đưa cho Trang Lan, "Triệu Phong mượn của tôi, cô lần sau có việc gì có thể trực tiếp nói với tôi, tôi không chắc có thể giúp được cho cô nhưng chắc chắn sẽ không từ chối, đầu cậu ấy chứa nước, trời tối như thế này còn giả vờ thành trộm để tìm tôi, có chậm trễ cô chuẩn bị bài không?"
Trang Lan mặt trong phút chốc đỏ bừng, đưa tay nhận vở soạn bài, nói lời cảm ơn.
Triệu Kha vô tình khoát tay, "Đây là của chị cả tôi, cô giữ gìn cẩn thận là được."
"Tôi chắc chắn sẽ không làm hỏng."
Triệu Kha gật gật đầu, nhìn lướt qua cửa phía sau cô ấy, giống như không để tâm mà căn dặn: "Thôn Triệu có rất ít người ngoài đến, lại có đội dân binh, trị an nên cũng không quá nguy hiểm, thế nhưng các cô là thanh niên trí thức nữ ban đêm vẫn không nên ra ngoài một mình, lỡ như đụng phải mấy con dã thú trong thôn, cũng sẽ sợ chết khiếp."
Trang Lan khẩn trương, "Trông thôn còn có dã thú?!"
"Lợn rừng, trước kia tiến vào thôn, những năm này đội trưởng thỉnh thoảng sẽ tổ chức cho các thanh niên trai tráng trong thôn đi săn một trận, dạo này cũng ít thấy, nhưng cũng không phải là không thấy."
Kỳ thật trong thôn vì phòng ngừa dã thú làm hư hại hoa màu, ban đêm cũng sẽ có người đi tuần tra, chỉ cần có người hô to một tiếng, tất cả các nhà đều sẽ cầm đuốc lao ra.
Cũng không phải không an toàn như cô nói
Cho nên Triệu Kha hù dọa xong, lại an ủi: "Bình thường sẽ không có việc gì, trong thôn có nhiều người như vậy, dã thú cũng thấy sợ hãi."
Trang Lan thoáng thở phào nhẹ nhõm, đáp ứng: "Tôi sẽ chuyển lời đến các cô ấy."
Nhưng cô lập tức lại kịp phản ứng, lo lắng mà nhìn xem Triệu Kha, "Vậy chị đến đưa vở soạn bài trễ như vậy, chắc cũng thấy rất sợ hãi?"
“......"
Triệu Kha ngập ngừng một chút rồi khẳng định nói: "Sợ, sao lại không sợ, cho nên, lúc ra ngoài tôi còn mang theo cây gậy."
Trang Lan rất cảm động, "Tình huống nguy hiểm, một cây gậy sao có thể có tác dụng?"
Thật ra là có tác dụng.
Cây đuốc này của ông nội Triệu Kha là thân kinh bách chiến*, trước đó heo của đội sản xuất nổi điên chạy khỏi chuồng, nó liền lập công, bây giờ trong nhà không còn trẻ con, còn thăng cấp thành hai xoa thiêu chùy.
Đương nhiên, quan trọng nhất chính là nó ở trong tay ai.
Lúc Trần Tam Nhi nói: "Giọng dịu dàng mắng chửi người", cho dù cô gái có cầm đao trong tay cũng không phòng thân được.
Nhưng những lời này, Triệu Kha không nói với Trang Lan.
“Tôi đưa xong đồ rồi, cũng không tiện ở lại đây."
Trang Lan không yên lòng, "Để tôi nhờ thanh niên trí thức nam đưa chị về?"
Triệu Kha trực tiếp từ chối, tạm biệt sau đó vội vàng rời đi.
Trang Lan cũng không có chú ý tới thanh niên trí thức nam cao lớn bên kia đi theo phía sau Triệu Kha, cùng cô trở về nhà.
Thấy Trang Lan bước vào phòng, Tô Lệ Mai lập tức truy hỏi: "Chị ấy tới tìm cô có việc gì?"
Phương Tĩnh mặc dù không nhúc nhích, lỗ tai lại lặng lẽ nghe.
Trang Lan lung lay vở trong tay, cười nói: "Triệu Kha cho tôi mượn vở soạn bài để dùng."
Không phải cãi nhau, Tô Lệ Mai rất mất mát, "Chị ấy quả là người rất tốt."
Lại tới?
Trần Tam Nhi quả thật không biết sợ.
Triệu Kha giả bộ như không có phát hiện, không nhanh không chậm rẽ ngoặt, rồi mới cấp tốc núp ở phía sau cây to, xiết chặt cây đuốc.
Đợi bóng người cao lớn chậm rãi đến gần, Triệu Kha đập xuống cây đuốc trong tay.
Người kia phản ứng cực nhanh, giơ cánh tay lên ngăn trở, "Tê ——" Một tiếng.
Giọng nói không phải của Trần Tam Nhi.
Triệu Kha tập trung nhìn vào, "Thanh niên trí thức Phó?"
Triệu Kha biết mình ra tay hơi mạnh, cô lúng túng hỏi: "Tay anh có sao không?"
"Không sao." Phó Hàng khư khư nắm chặt cánh tay mình, giọng nói như thường không nghe ra đau đớn: "Dọa đến cô à? Thật xin lỗi, tôi nghe được cuộc trò chuyện của cô với thanh niên tri thức Trang, nên định hộ tống cô từ xa về nhà."
Triệu Kha khách sáo bày tỏ: "Cảm ơn, nhưng mà anh có thể nói một tiếng với tôi mà."
Phó Hàng nói: "Hai ta chưa thân quen gì, nếu tôi tùy tiện đưa ra đề nghị như thế, sợ rằng cô sẽ thấy bị xúc phạm."
Anh nói xong câu này, lại bổ sung: "Ý của tôi xuất phát từ giáo dưỡng, hôm nay nếu đổi thành người khác, tôi cũng sẽ đưa về, chỉ là vì chưa cân nhắc kỹ, thật xin lỗi."
Làm người lạnh nhạt phải có giới hạn, trợ giúp nhỏ yếu phải có trái tim*.
*Không biết nữa, chắc ý ở đây là lạnh lùng thì lạnh lùng chứ vẫn biết yêu thương con người, biết giúp đỡ, sẻ chia… (nhỏ yếu ở đây là người).
Anh lại nói xin lỗi hai lần nữa, làm cho Triệu Kha càng không có lý do trách cứ anh.
Hơn nữa, là cô ra tay trước đánh người vô tội, còn hơi áy náy, vì vậy lên tiếng nói với Phó Hàng: "Sắp đến nhà tôi rồi, thanh niên tri thức Phó xin hãy chờ một chút nhé, tôi lấy cho anh chai dầu cây rum* thoa vết thương."
*Dầu cây rum: tra baidu thì nó ra chai này
Phó Hàng lịch sự từ chối: "Không nghiêm trọng."
Triệu Kha khăng khăng: "Có nghiêm trọng hay không thì anh đều phải thoa chứ."
Triệu Kha chạy chậm về nhà, vào phòng mình kéo ngăn tủ lấy chai dầu cây rum ra, rồi lại chạy chậm trở về.
Phó Hàng nghe lời đứng yên tại chỗ đợi.
Triệu Kha xòe tay đưa dầu cây rum cho anh.
Phó Hàng nói lời cảm tạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


