Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Nữ Chủ Nhiệm Chương 15: Tay 1

Cài Đặt

Chương 15: Tay 1

Triệu Kha xin lỗi thêm một lần nữa về chuyện vừa rồi, để tránh hai người cứ xin lỗi qua cảm ơn lại, cô nhanh chóng chào tạm biệt, rồi rời đi.

Phó Hàng nhìn cô về nhà an toàn rồi mới yên tâm quay về khu thanh niên tri thức.

Triệu Phong đứng trước cửa phòng mình ngáp lên ngáp xuống, mắt thấy Triệu Kha lại trở về, hỏi: "Chị hai, vừa rồi chị cứ chạy ra chạy vô làm gì vậy?"

"Sao giờ em còn thức?"

Triệu Phong trả lời: "Em đợi hai về."

Triệu Kha ngáp một cái, trực tiếp sắp xếp: "Buổi sáng ngày mai em gánh về nhiều nhiều nước dự phòng xíu."

"Chị hai dậy rồi à, chị đi rửa mặt đi rồi em bưng cơm lên ăn sáng."

Triệu Kha rửa mặt xong thì đến phòng bếp ăn cơm, Triệu Phong lại bắt đầu một ngày dọn nhà mới.

Triệu Kha ngồi giặt tẩy quần áo hết nửa giờ đồng hồ, là Triệu Phong đã lau dọn sạch sẽ, bóng loáng từ phòng phụ đến nhà chính, từ sân sau đến cửa trước, không chê vào đâu được.

Triệu Kha cầm chổi lên định quét thì bị Triệu Phong ngăn lại: "Chị hai, chị chỉ cần dọn phòng mình là được rồi, ngoài đây để em."

Triệu Kha cũng không ngại, có em trai như thế thì cứ nằm lười thôi.

Thế là một ngày êm đềm trôi qua nhanh như gió, Triệu Phong dường như không biết mệt, việc gì cũng ôm vào trong người, tay chân hăng say hoạt động không ngừng nghỉ.

Còn Triệu Kha bên đây thì... ăn ngon ngủ yên.

Có em trai ngoan ngoãn, yêu thương gia đình, người làm chị thấy rất hạnh phúc.

Chạng vạng tối, cái loa phường* Triệu Vân Vân lại chạy đến nhà Triệu Kha, lần này cô ấy đi nghe ngóng tin tức đối thủ một mình, không có rủ Triệu Kha theo cùng.

*Gốc là thần tai: hình như là một vị thần trong dân gian chuyên đi tình báo bí mật.

"Cái cô thanh niên tri thức Trang này được lòng bọn nhỏ hơn tên họ Hồ kia, giảng bài rất có tâm, có điều hai người họ sao mà sánh kịp Triệu Kha của chị chứ."

“Thanh niên tri thức Trang cũng là dựa vào bài soạn của chị em để giảng mà, khác gì với em đâu?"- Triệu Kha cho rằng trong mắt Triệu Vân Vân chỉ lọc được điều tốt của người thân.

"Không phải thế, ý chị là..." Triệu Vân Vân cố gắng hình dung từ ngữ trong đầu, lát sau mới vỗ tay một cái, nói: "Thái độ dạy của em rất dịu dàng, giọng đọc cũng dễ nghe."

Nếu chị ấy đã nói vậy… Triệu Kha không khiêm tốn ngẫm nghĩ, có lẽ là thật.

Theo như trong nguyên tác thì phân đoạn bỏ phiếu bầu giáo viên này không hề tồn tại, chị cả Triệu Miên không từ chối Lý Đại Thắng như bây giờ, đồng ý hắn xong vẫn tiếp tục dạy học, nửa năm sau mới sang đội sản xuất thôn Lý gả chồng, vì thế chức vị giáo viên bị để trống kia, trực tiếp bị Hồ Hòa Chí nhân cơ hội hốt mất.

Trang Lan vào thời điểm này vẫn còn đang tích cực cố gắng để hòa nhập vào đội sản xuất, không hề phát hiện rằng nội bộ đội sản xuất bài xích người ngoài cực kỳ mãnh liệt.

Đội sản xuất hoạt động dựa trên những quyết định và đề nghị nhất thời của người trong cuộc.*

*Không biết khúc này có ý gì, nhưng gốc là quyết định phát triển của mấy người này đều là ý kiến mới lóe lên trong đầu? hoặc là lựa chọn đề nghị không suy nghĩ…

Nhưng Triệu Kha thì khác, cô biết mình sẽ thi lại đại học vào một ngày không xa, cho nên tâm trạng thong thả, thảnh thơi hơn nhiều, không giành được công việc này thì thôi.

"Em chắc chắn sẽ được chọn." giọng điệu của Triệu Vân Vân cực kỳ tin tưởng, hứng thú bừng bừng nói: "Bây giờ đi đến đâu là nghe người ta khen em đến đấy đó, bình tĩnh, thông minh, hiểu chuyện, hào phóng..."

Cô ấy tiếp tục kể những câu khen mình nghe được, nhưng tâm trí Triệu Kha lại không dừng trên đó, cắt ngang hỏi: "Có nhà ai bị mất đồ không?"

Triệu Vân Vân tạm ngừng một giây, sau đó mới bắt kịp cô đang hỏi cái gì: "Mọi người đều nói không có mất đồ, có thể hôm qua Trần Tam Nhi ra ngoài đại phát từ bi không có ăn trộm."

Con người Trần Tam Nhi, co được giãn được, ít khi trộm vặt móc túi, cũng không sống tạm bợ dựa vào “chu cấp” của đội sản xuất, thế mà chẳng hiểu vì sao lại bị gán cái danh lưu manh, chuyên đi trêu chọc nữ thanh niên tri thức kia trong nguyên tác.

Vì yêu hả?

Ý nghĩ này mới lóe trong đầu Triệu Kha thôi mà cô đã tởn nổi da gà da vịt lên hết, không ngừng run run, quyết định nói sang chủ đề khác.

Triệu Vân Vân ghé qua đây sẵn cùng đi hái nấm với hai chị em cô vào ngày mai, nên ban đêm ngủ lại ở nhà với Triệu Kha.

Hôm sau, trời còn tờ mờ sáng, ba chị em mỗi người mang theo một cái giỏ rời nhà hái nấm.

Từ nhà Triệu Kha đến phía đông thôn, mất mấy phút đi đường, tình cờ gặp vài cô gái trong thôn đi hái rau dại, vì thế kết bạn đi chung, ra ngoài thôn đã được nửa dặm rồi mà sau đuôi vẫn còn người muốn đi chung.

Chắc chắn là đã có ai bép xép.

Triệu Kha nhìn về phía Triệu Vân Vân, thì thấy cô ấy đang né mình, giả bộ ngắm cây cỏ.

Có một cô gái mặt trứng ngỗng, lông mày thưa trong đó, chú ý đến hai người cứ đá lông nheo với nhau, nhíu mày lại, chống nạnh không vui hỏi: "Sao nào? Đi chung với tụi chị nên mấy cưng không vui đúng không? Vậy đến ngày mốt bỏ phiếu đừng hòng chị bỏ phiếu cho!"

“Chị Bình, em nào có ý đó." Triệu Kha xin khoan dung, dỗ các chị gái ở đây vui vẻ: "Em tốt như thế này, các chị không bỏ phiếu cho em thì bỏ phiếu cho ai, nếu em phát hiện các chị chọn người ngoài, vậy em sẽ đến ngồi chặn trước cửa nhà mấy chị ba ngày ba đêm."

Các cô gái cười đùa: "Cứ ngồi đi, mệt tụi chị rót cho em một cốc nước."

"Chặn chặn chặn, không ai thoát được đâu."

Một nhóm cô gái còn mơ mộng, chưa kết hôn, líu ríu, cười toe toét, Triệu Phong làm người đàn ông duy nhất trong hội phải đi ở ven đường, cảm xúc đang cực kỳ không được tự nhiên, vì thế im ru từ đầu buổi đến cuối buổi.

Cậu cũng không ngờ rằng các chị gái sẽ thoải mái thảo luận loại chuyện này trước mặt cậu.

——

"Triệu Kha, cưng lại đánh em trai cưng à?"

"Dáng dấp, ngoại hình của Tiểu Phong không đùa được đâu nha, có điều não không xài được."

“Không có não cũng không sao, ở đội sản xuất cũng có vài cô gái có yêu cầu về cơ bắp mà."

"Lỡ không tìm được thì sao, Triệu Kha em cẩn thận đừng đánh ngu thằng bé, tội nghiệp..."

Triệu Phong: ...

Giờ thì biết tại sao cậu thích thanh niên tri thức Trang chưa? Bởi vì mấy chị gái trong thôn căn bản không chừa cho giấc mơ thiếu nam của cậu một đường sống!

Các chị vốn không xem cậu như một thanh niên trưởng thành và sắp kết hôn, thậm chí còn trực tiếp trò chuyện mấy thứ quá đáng như này trước mặt cậu .

Triệu Phong thở một hơi thật dài.

Một ngày này, nhóm người Triệu Kha vừa nói chuyện phiếm vừa hái rau dại, còn chạy đến bờ sông thi nhau bắt cá, chơi đùa cực kỳ vui vẻ.

Mà Triệu Phong ngoại trừ bỏ trêu chọc, hoàn toàn là nhân vật râu ria và người công cụ*, làm việc mệt đến thở không nổi, khủng khiếp hơn buổi tổng vệ sinh hôm qua nhiều.

*Ý là ngoài bị trêu chọc ra thì Triệu Phong không khác gì không khí, và chỉ có ích khi cần tới sức mạnh bền bỉ dẻo dai của cậu.

Cuối cùng khi trở về, Triệu Kha lay lay cánh tay cậu, không thèm liếc cậu một cái, sai khiến: "Em xách thùng cá về đi."

Trong đầu Triệu Phong giờ chỉ còn cảnh về nhà rồi lăn lộn trên giường, nhưng mặt ngoài vẫn cười sang sảng đồng ý: "Được, đưa lưới đánh cá đây, em đem về luôn một lượt."

Đúng thật là nhìn không được thông minh cho lắm.

Bọn họ tập hợp lại ở nhà Triệu Kha để chia cá.

Cá cũng không lớn, con lớn nhất cũng chỉ ngang một lòng bàn tay, còn không nhiều nữa, phần lớn con chỉ dài được nửa lòng bàn tay, nhỏ quá thì ném lại trong sông cả rồi.

Chia đều xong xuôi, rồi ai về nhà nấy, cá tươi đem về được tích ra hai, ba đầu gì đó tặng cho hàng xóm về nấu cơm.

Từ nhỏ đến giờ Triệu Kha vẫn vậy, dạy bọn nhỏ nếu hái trái cây, rau dại nhiều quá thì chia đều cho mọi người, không được chia lần này thì sẽ được chia lần khác, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, đạo lí đối nhân xử thế nắm rõ trong lòng bàn tay.

Bởi vậy nội bộ đội sản xuất dường như không ai có ý kiến việc bọn họ lên núi, xuống sông hái, bắt thức ăn, lâu dần, nhìn nhiều rồi cũng quen.

Có điều Triệu Kha không biết sau khi Triệu Vân Vân và các cô gái khác rời đi, có thầm thì to nhỏ bàn tính gì đó một xíu, rồi lúc đến nhà của thôn dân cho cá, mọi người đều nói sẽ bỏ phiếu cho Triệu Kha bằng bất cứ mọi giá, lại còn khẳng định là họ không nhận hối lộ.

Triệu Kha hôm nay phải đi công xã, vì vậy trong nhà tất bật, bận rộn hết cả lên.

Cô dự định là ngủ lại ký túc xá của chị cả một đêm, rồi sáng sớm ngày mai tiếp chị ấy về nhà luôn, đỡ mất thời gian.

Cá, nấm và rau dại hái được, cô có để lại một phần nhỏ ở nhà đủ ăn một bữa, sau đó gói ghém lại buộc chặt trên xe, có mấy quả trứng gà hôm trước được kế toán Ngưu tặng cô cũng luộc lên hết, mang hết những thứ trên chạy đến công xã.

Cá và rau dại, Triệu Kha vừa đến công xã là lập tức đi tặng cho Tiểu Văn và mấy chị gái ở nhà ăn.

Điều kiện sinh hoạt thời này không có ai khá hơn ai, thiếu thốn, nghèo nàn, vì thế sẽ không có người ghét bỏ đồ đem dưới quê lên, Triệu Kha còn hào phóng như thế, mấy chị gái tự nhiên đều rất nhiệt tình.

Bọn họ đều kể cho Triệu Kha nghe tình hình của Triệu Miên trong nhà máy, hứa hẹn sẽ chăm sóc chị cả của cô thật tốt, có chị Thôi thân nhất với cô còn định lấy đồ trong nhà ra tặng đáp lễ.

Tuy Triệu Kha đã từ chối, nhưng vì chị ấy cứ đưa cho cô nên đành nhận: "Em sống ở nông thôn, nếu được đồ gì ngon ngon, lần đến công xã tới sẽ mang cho chị."

“Cũng không thể nhận không của em hoài được, chị trả tiền mua nhé." chị Thôi nói xong, càng nghĩ càng thấy hợp lý: "Chị tin em nên mới kể cho em chuyện này đó, em chồng của chị ở trong huyện, không có tiền là không mua đồ gì tốt được, định lén đi chợ đêm nhưng mà không dám, chẳng bằng bây giờ chị mua ở chỗ em, em thấy sao?"

Triệu Kha không có ý định bước chân vào con đường kinh doanh, nhưng sao mà cô có thể từ chối kiếm tiền được chứ, lập tức cân nhắc nói: "Đồ nào nhà em dùng thì em đưa cho chị, lỡ như có bị người phát hiện, còn có thể lấp liếm cho qua được, nhưng mà em không thể đưa quá nhiều đâu."

Chị Thôi thông cảm: "Là em thì chị rất yên tâm, chị hứa sẽ không hé miệng với ai một câu, chị cũng đâu thể đùa với việc của mình được chứ."

“Vậy sau này nếu cần gì, chị nhớ nói sớm với chị của em nha, để em biết mà chuẩn bị."

"Sau này gì, đâu mà xa dữ, lần sau em đến ấy thì mang cho chị một rổ trứng gà nha? Em chồng chị đang ở cữ, muốn ăn trứng gà."

Giờ chưa phải là thời điểm gà đẻ trứng, đừng nói ở trong huyện, đến công xã còn khó kiếm, nhưng chị Thôi tin chắc rằng Triệu Kha sẽ có, trực tiếp móc năm mươi xu trong túi ra, kín đáo đưa cho cô: "Công xã bán bao nhiêu thì chị trả bấy nhiêu nhé, đây là tiền đặt cọc."

Trước giờ chưa thấy ai ép mua ép bán như vậy, Triệu Kha dở khóc dở cười, "Vậy để em về nhìn xem có không, chủ nhật lại đến."

"Được."

Triệu Kha rời khỏi nhà chị Thôi, trực tiếp đạp xe đến ký túc xá của nhà máy, vừa đến là lập tức thấy Triệu Miên đứng chờ đã lâu.

Cô lấy trứng gà luộc ra, trên xe còn có một ít nấm: "Những cây nấm này, chị muốn cho ai thì cho, một lát nữa em quay lại."

Triệu Miên vịn xe lại, hỏi: "Đã trễ thế này rồi, em ăn cơm chưa? Về ký túc xá chị đặt đồ cho em ăn."

"Em về rồi ăn."

Mấy phút sau, ở ký túc xá của cô Vu—

Triệu Kha lấy trứng gà luộc trong bọc rồi, mượn hoa dâng Phật*: "Cô Vu, trứng gà của nhà cháu luộc chín rồi, cô giữ lại ăn ạ."

*Mượn hoa dâng Phật: dùng thứ của người khác đem tặng, tặng không xuất phát từ cái tâm.

“Cháu làm gì vậy?"- lúc đầu khi thấy Triệu Kha đến thăm cô Vu rất vui, hiện tại sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt lạnh lùng: "Sao tôi nhận đồ của cháu được, cháu đem về ăn với người nhà đi."

Triệu Kha cười ha ha "Không phải trước đó cháu đã hối lộ cho cô rồi sao?"

Cô Vu tức giận nói: "Không cần cháu hối lộ tôi cũng sẽ chăm sóc cho Triệu Miên, con bé có chí cầu tiến hơn cháu nhiều."

“Đương nhiên rồi, chị của cháu mà." Triệu Kha rất kiêu ngạo, "Có điều cháu cũng không hối lộ cô vì việc này, khi chị cháu được mấy nam công nhân theo đuổi, cháu chỉ muốn cô đánh giá bọn họ hộ cháu."

Cô Vu nghĩ đến ngoại hình xinh đẹp, tính cách dịu dàng của Triệu Miên: "Phải giữ thật kỹ."

"Cô lấy đi ạ, không lấy là mốt cháu không đến tìm cô chơi nữa."

Lần này cô Vu không từ chối nữa, ngược lại mời Triệu Kha ở lại ăn mì thịt sốt nước tương, "Người yêu tôi mang thịt muối nội thành về, hương vị thơm ngon, mấy ngày nữa con trai tôi tới chơi, tôi bảo thằng bé mang đi nhiều một chút, cháu mang về cho ba mẹ nếm thử xem ngon không."

"Vậy cháu phải mặt dày ăn trước mới được." Triệu Kha không khách sáo, thuận miệng hỏi cô Vu một câu con trai cô ở lại đến khi nào, trong lòng nghĩ xem lúc đó nên mang quà gì đáp lễ.

Mì thịt sốt nước tương đúng thực rất thơm, Triệu Kha ăn hai bát, cực kỳ hài lòng.

"Ký túc xá của chị cháu thêm cháu nữa có chật không? Cháu có thể ngủ ở ký túc xá của tôi cho thoải mái."

Ký túc xá một người của cô Vu có một cái giường tầng, nhưng mà tầng trên thì trống không.

Muốn thoải mái thì tất nhiên là một người một giường mới thoải mái nhất, nhưng trên giường này có trải chăn mền sẵn, đoán chừng là người nhà của cô Vu dùng, Triệu Kha có chừng mực, cuối cùng vẫn uyển chuyển từ chối.

Mà khi cô ở lại ăn chực nhà cô Vu thì đồ ăn Triệu Miên đặt cho cô chỉ có thể gói lại mang về nhà.

Hôm sau, bình minh vừa ló dạng, hai chị em lập tức xuất phát.

Hai người thay phiên nhau đạp xe, yên sau hôm nay có thêm một người, vì thế không đạp nhanh nổi, mới đi được nửa đường, có một người đưa thể đuổi kịp phía sau.

"Triệu Kha?"

Triệu Kha cười chào hỏi: "Anh cũng xuống nông thôn à?"

Người đưa thư nhìn thấy cô cũng rất vui: "Hôm nay tôi phải chạy đi mấy chỗ lận, trùng hợp trong đó có kiện hàng gửi đến thôn cô, cô tiện mang gửi hộ tôi được không?"

Triệu Kha trước đây cũng từng giúp người trong đội sản xuất lấy thư, trực tiếp vươn tay ra "Đưa đây, tôi gửi hộ cho."

Người đưa thư dừng xe, lục trong bao vải lấy ra một kiện hàng, đưa cho cô: "Nơi gửi là thành phố Bắc Kinh, gửi cho thanh niên tri thức Phó Hàng."

Xã giao xong, người đưa thư lấy mấy cục kẹo từ ba lô ra: "Đây là quà cảm ơn."

Triệu Kha nhận kẹo, sau đó lục trong bọc lấy ra bánh xốp hạch đào chị Thôi cho hôm qua, đưa cho đối phương: "Anh ăn chưa, chưa thì ăn cái này lót dạ một chút, trùng hợp gặp được anh ở chỗ này, định nhờ anh giúp một số chuyện."

Người đưa thư nhận lấy, hỏi: "Chuyện gì vậy, cô nói tôi nghe thử."

“Trong nhà có người thân đang ở cữ, tôi định tích cóp một ít trứng gà tặng sang, nhưng mà nhà tôi không có nhiều lắm, anh nếu có dịp xuống nông thôn thì thuận miệng xin mỗi nhà một ít hộ tôi nha, được một rổ lấy một rổ, còn không được thì nửa rổ cũng được."

Ở những nơi càng xa thì những thứ như trứng gà càng không đáng tiền, mỗi lần xuống nông thôn người đưa thư đều tốn rất nhiều công sức, nên cũng phải bí mật kiếm thêm chút thu nhập, chỉ cần không bị phát hiện, chất béo rất đủ*.

*Có thể là nói trứng gà hoặc là tiền kiếm được rất ổn định.

Người đưa thư đồng ý rất sảng khoái, Triệu Kha cho anh ta năm mươi xu đặt cọc, hẹn anh ta xế chiều hôm chủ nhật sẽ đến lấy, sau đó hai người nói chào tạm biệt, tách ra đường ai nấy đi.

Triệu Miên chứng kiến toàn bộ cuộc trò chuyện này, cảm thấy nhân duyên của em gái mình thật sự rất tốt: "Đến người đưa thư mà em còn thân quen đến vậy..."

Triệu Kha khiêm tốn: "Nhiều bạn nhiều đường đi hơn thôi chị."

Triệu Miên nhìn chằm chằm lưng của em gái, rơi vào trầm tư.

Triệu Kha có thật là đang dặm chân tại chỗ không?

Nếu như là thật thì nhiều bạn nhiều đường đi trong lời cô là có ý gì? Chẳng lẽ chỉ để tích cóp trứng gà gửi cho người thân thôi sao?

Hai chị em không đến 8 giờ đã trở lại trong thôn, bà cả Triệu, bà năm Triệu và mấy người phụ nữ ngồi ở dưới cây hòe cổ tán gẫu.

Bà cả Triệu thấy bọn họ, mũi không nhìn mũi mắt không nhìn mắt mà xoay người đi, đưa lưng về phía hai người.

Khi Triệu Miên chào hỏi đến bà ấy, có chút không hiểu.

Nhưng da mặt Triệu Kha dày, như không có việc gì mà chào từng người: “Bà cả, bà năm, dì Đông…”

Dì Đông nhiệt tình tiếp đón Triệu Miên: “Đại cô nương đã trở lại? Ở trong xưởng như thế nào?”

Triệu Miên ngoan ngoãn trả lời: “Tiểu Kha nhờ người quen của con bé chăm sóc cháu, tất cả đều thuận lợi.”

Bà năm Triệu cười tủm tỉm khen Triệu Kha: “Triệu Kha có bản lĩnh.”

Triệu Kha đương không nghe ra dì Đông đối xử khác nhau, nói với đại gia hỏa: “Ngày mai cháu đưa chị của cháu trở về công xã, mọi người có gì muốn thì nói với cháu trước, cháu giúp mang về.”

Dì Đông lập tức nói: “Anh ba nhà cháu muốn đính hôn, dì muốn hai mảnh vải đỏ, cháu có thể cho mang về không?”

“Dì Đông ngươi lấy phiếu vải cho cháu là được.”

“Đội sản xuất còn chưa chia hoa hồng, nợ trước, thu hoạch vụ thu trả cho cháu.”

Triệu Kha nhướng mày, tươi cười không thay đổi: “Được, trở về dì lại nói với kế toán Ngưu một tiếng, ghi vào sổ sách.”

Nháy mắt dì Đông hơi hậm hực: “Dì còn có thể không trả cho cháu sao.”

“Trước đại hỉ của anh ba mọi chuyện đều xuôi, sau này đều thuận lợi chứ sao.”

Cô nói đến vui vẻ như vậy, Dì Đông còn có thể có cảm xúc gì, miệng đồng ý: “Được được được, theo cháu nói mà làm.”

Triệu Miên đúng lúc lên tiếng: “Tiểu Kha còn phải đưa hộ bao hàng, chúng cháu đi trước.”

Triệu Kha dẫm lên xe đạp, chở Triệu Miên đi về nhà phía trước.

Mọi người nhìn bóng dáng hai chị em, hâm mộ nói không nên lời.

Bà năm Triệu đẩy bà cả Triệu một cái: “Bà ngay cả trẻ con cũng không bằng.”

Bà cả Triệu hất vai, vặn tay của bà ấy ra, mắt trợn trắng, đứng lên rời đi.

Bên kia, Triệu Kha đưa chị về nhà trước, sau đó đạp xe đến khu thanh niên trí thức, gọi về phía nhà ở của nam thanh niên trí thức: “Thanh niên trí thức Phó, có bọc đồ của anh.”

Phó Hàng lộ mặt ở trước cửa sổ, hơi ngoài ý muốn nhìn Triệu Kha: “Chờ một lát.”

Triệu Kha chờ anh ấy, xuống xe đạp, gạt giá chân, gỡ bọc đồ trên ghế sau xuống.

Phó Hàng mặc sơ mi trắng quần dài cắt may khéo léo đi ra, khi đi lại tay trái tự nhiên mà xắn tay áo cánh tay phải.

Tầm mắt Triệu Kha đánh giá ở cánh tay phải của anh ấy, không thể xuyên qua tay áo nhìn thấu vết thương của đối phương.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc