Âm thanh la mắng hùng hổ, thế nhưng bà hai Triệu cũng đâu phải người hiền lành gì, lúc này lớn giọng hơn gấp mười lần anh ta, nạt: "Mày ăn cơm nhà tao, xài đồ nhà tao, năng lực thì đếch có, bộ đến lượt mày lên giọng trách tao à!"
Biểu tình trên mặt Hồ Hòa Chí như xịt keo cứng ngắc, giờ mới hoàn hồn, lập tức điều chỉnh lại giọng điệu, ăn nói khép nép xin lỗi: "Bà, con cũng bị gia đình Triệu Kha chọc tức đến chập mạch rồi, lúc nãy nóng ruột quá, bà xem con còn nhỏ đừng so đo với con được không ạ?"
Triệu Phương Phương ở bên cạnh: "Đúng vậy đó bà, Hòa Chí không hề có ý trách mắng gì đâu ạ, anh ấy gấp quá nên mới vậy."
Bà hai Triệu hung hăng trừng Hồ Hòa Chí một cái: "Ăn cơm!"
Hồ Hòa Chí nén giận đi theo sau Triệu Phương Phương, rũ đôi mắt tràn đầy lửa hận thù xuống.
Anh ta sớm muộn gì cũng sẽ rút sạch giá trị trên người những kẻ ngu xuẩn này rồi vứt bỏ chúng!
Trên bàn cơm, bầu không khí đọng lại, không một người nào lên tiếng, chỉ có tiếng bát đũa của bà hai Triệu va vào nhau kêu lạch cạch lạch cạch rõ lớn, giống như đang phát tiết sự tức giận trong lòng.
"Rầm."
Bà hai Triệu nặng nề đặt bát xuống.
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía bà ta.
Bà hai Triệu phẫn nộ nói: "Không thể để mất nhiều hơn được, bà phải đi hỏi đòi lại đồ một chút."
Bà ta nói xong lập tức đứng dậy đi ra ngoài, không chút để ý đến mặt mũi đã quẳng xuống mương lúc nãy ở trong thôn.
Hồ Hòa Chí không đủ tự tin như bà ta, anh ta vốn không có ưu thế vượt trội bằng một con bé dưới quê, lại có thêm vụ lùm xùm này cản trở, chắc chắn xác suất anh ta được bỏ phiếu không những tăng mà còn giảm.
Ngay cả khi biết mình không được chọn, anh ta cũng không cam lòng việc Triệu Kha dễ dàng có được chức giáo viên như thế .
Đa số những người đã nhận hối lộ của bà ta, mặt ngoài đều vâng vâng dạ dạ bảo mình sẽ không đổi ý bầu cho Triệu Kha, chỉ là không biết trong lòng nghĩ gì.
Bà hai Triệu hài lòng đi về.
·
Triệu Kha phải đến trường vào buổi chiều, để dạy thay cho Hồ Hòa Chí.
Tất cả bọn nhỏ đều rất hoan nghênh cô, tiếng nói non nớt vang lên giòn tan: "Chúng em chào cô Triệu ạ.”
Triệu Kha cười cười đáp lại, sau đó nhìn về phía Ngưu Tiểu Cường, nhẹ nhàng hỏi: "Ngưu Tiểu Cường, em đã khỏe hơn chưa? Em không cần mở miệng nói chuyện, gật đầu hoặc lắc đầu là cô hiểu rồi."
Ngưu Tiểu Cường cứng cỏi, nhe răng, dùng lực gật đầu.
Triệu Kha mỉm cười, khi cô dời ánh mắt đi, thì thấy cô bé ngồi cùng bàn hôm ấy đang ủ rũ gục đầu xuống bàn, dường như đang không vui.
"Chúng ta bắt đầu học nhé."
Khi Triệu Kha lật sách, tình cờ nhìn thoáng qua danh sách chỗ ngồi trên bục giảng, cô bé ngồi cùng bàn với Ngưu Tiểu Cường tên là... Ngụy Như Nguyệt.
Tên nghe rất êm tai.
Triệu Kha dạy học như không có gì xảy ra, sau giờ học, cô còn chủ động dẫn bọn nhỏ đến sân chơi giải trí.
Bản thân cô chơi rất vui vẻ, có điều không đến nỗi quên trời quên đất, vẫn chú ý thấy cô bé Ngụy Như Nguyệt không có tham gia chơi cùng, từ đầu đến cuối ngồi đợi mọi người một mình ở lớp học.
Vào giờ tan học, bọn nhỏ vây quanh Triệu Kha, bước chân lon ton đi về chung với cô, trên đường đi miệng cứ líu ríu không ngừng, sau đó từng bé một tách ra ở từng cái ngã ba.
Đến cả Ngưu Tiểu Cường cũng đã vẫy tay chào tạm biệt cô rồi, giờ chỉ còn thừa lại một bé gái lẻ loi im thin thít nãy giờ đang đi phía trước, cô bèn tăng tốc độ bước nhanh tới gần cô bé.
Bên cạnh đột nhiên có thêm hơi thở của một người, Ngụy Như Nguyệt giật nảy mình, lúng túng mở miệng: "Cô, cô Triệu ạ."
Vẻ mặt Triệu Kha dịu dàng như nước, quan tâm hỏi han: “Cô thấy tâm trạng em hôm nay không vui cho lắm, xảy ra chuyện gì sao?"
Ngụy Như Trăng không dám ngước mặt lên, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.
Triệu Kha thấy thế, thì không hỏi nhiều nữa, tay nhè nhẹ khoác lên vai cô bé.
Thân thể Ngụy Như Nguyệt run lên một cái, lập tức phát hiện ra Triệu Kha đang ôm mình, bấy giờ mới bình tĩnh lại, khuôn mặt hồng như hoa đào nở rộ.
Một nữ thanh niên ba tốt, hiền lành, tốt tính như cô, vậy mà dọa sợ một mầm non mới lớn run lẩy bẩy.
Lần này, Triệu Kha quyết định hạ giọng nhỏ nhẹ, vô hại hết mức có thể, lên tiếng trước phá vỡ bầu không khí này: “Ở trường em có bạn thân không?"
Ngụy Như Nguyệt chậm rãi lắc đầu, một lát sau, lí nhí đáp: "Em có một người bạn thân trong thôn, nhưng bạn ấy không đi học."
Triệu Kha dừng lại, hỏi: "Là một bạn nữ sao?"
Ngụy Như Nguyệt gật đầu, "Dạ."
Hiện giờ hầu như điều kiện nhà nào cũng không khá khẩm mấy, tuy rằng biết sinh đẻ nhiều con sẽ không có tiền cho chúng ăn, nhưng vì tin tưởng vào quan niệm dân gian nhiều con, nhiều phúc nên nhà nhà tranh nhau đẻ bầy bầy, đàn đàn.
Nuôi con đã không dễ mà muốn nuôi cho con ăn học thì phải khó gấp bội, vì vậy tài nguyên gia đình sẽ đổ vào những đường khác chứ ít ai sẽ trả giá toàn bộ vào con đường tri thức.
Bé trai sinh ra chỉ cần thở thôi, là gia đình đã cưng nựng trong lòng bàn tay rồi, dốc hết toàn lực nuôi bé khôn lớn, vì thế thành phần bị hy sinh thường là những bé gái.
Không tính gia đình ba chị em Triệu Kha, vì họ là một trong những ngoại lệ.
Triệu Kha mỗi lần nghe được loại chuyện này, lòng cô tràn đầy thương xót, nhưng vì đây không phải chuyện nhà cô, không thể xen vô mà dạy người khác cách nuôi con được.
"Cô Triệu ơi..."
Triệu Kha hoàn hồn, dịu dàng đáp: "Ơi?"
Ngụy Như Nguyệt cắn môi, ngẩng đầu, nước mắt rưng rưng mờ mịt hỏi cô: "Em có phải xém chút nữa là hại chết bạn Ngưu Tiểu Cường không ạ?"
Triệu Kha kinh ngạc: "Sao em lại nghĩ vậy?"
Ngụy Như Nguyệt nghẹn ngào: "Khi Ngưu Tiểu Cường bóp lấy cổ họng bạn ấy, đã vỗ vỗ vào người em, nhưng lúc đó em tưởng bạn ấy đang giỡn, vì vậy mới không nhìn bạn ấy, rồi sau đó... Sau đó em phát hiện bạn ấy muốn em gọi thầy, nhưng em sợ quá nên..."
Ở sau lưng hai người, Phó Hàng đang im lặng gánh hai thùng nước nghe vậy nâng mắt lên, nhìn về phía Ngụy Như Nguyệt.
Triệu Kha không biết đằng sau có người, xoa đầu Ngụy Như Nguyệt: "Chuyện này không trách em được."
Ngụy Như Nguyệt lắc đầu, tự trách nói: "Nếu như em dũng cảm hơn một chút..."
Triệu Kha nhẹ giọng hỏi Ngụy Như Nguyệt: "Bạn học Ngưu Tiểu Cường có trách em không?"
Ngụy Như Nguyệt mím môi lắc đầu.
"Vậy các thầy cô thì sao? Hiệu trưởng Cố, cô giáo Ngô, kể cả cô, có ai trong chúng cô trách em không?"
Ngụy Như Nguyệt đơ người một lúc, mới tiếp tục lắc đầu.
"Cho nên em đây là tự trách mình, cảm thấy bản thân không làm tốt, phải không nào?"
Ngụy Như Nguyệt thút thít: "Dạ."
Phó Hàng rũ mắt xuống, bàn tay khớp xương rõ ràng mạnh mẽ siết chặt dây thừng trên đòn gánh.
Triệu Kha mỉm cười, dịu dàng ôm cô bé vào lòng, không tiếc lời khen ngợi: "Em là một đứa trẻ tốt bụng."
Đôi mắt long lanh ánh nước như lưu ly tinh khiết của cô bé mở to ra, kinh ngạc nhìn cô.
Sườn mặt của Triệu Kha cong cong mịn màng, sợi tóc óng ả, mềm mượt, một nụ hôn như ban phước của thần nhẹ nhàng ịn lên má cô bé, ý cười nơi khóe môi hay trong ánh mắt đều ánh lên vẻ chân thành.
Phó Hàng không khỏi dừng lại bước chân.
Triệu Kha ngồi xổm trước mặt Ngụy Như Nguyệt: "Bởi vì em là một đứa trẻ tốt bụng, nên chuyện gì cũng ôm khư khư trong người chịu đựng, nhưng em có thể nhận biết thiếu sót cần cải thiện của bản thân, rất thông minh, thật sự đáng khen."
Ngụy Như Nguyệt luống cuống, hai tay nhỏ không biết để đâu đành dán chặt vào nhau: "Thật, thật ạ?"
Triệu Kha rất chắc chắn gật đầu, "Chúng ta đôi khi sẽ gặp được rất nhiều điều ngoài ý muốn trên chặng đường đến thành công, nếu vậy chúng ta phải dũng cảm, kiên cường, cố gắng hết sức phòng tránh những điều không mong muốn này xảy ra trong tương lai, có được hay không?"
Ngụy Như Nguyệt chăm chú nhìn sâu vào mắt cô, không cầm lòng được mà đồng ý: "Dạ được ạ."
Thật nghe lời.
Triệu Kha cười híp mắt vươn tay, giúp cô bé chỉnh lại vài sợi tóc lệch ra do trận xoa đầu lúc nãy.
Bỗng nhiên, Triệu Kha cảm nhận được có một tầm mắt đang nhìn mình, nghiêng đầu sang xem xem, phát hiện người đó là Phó Hàng, hơi ngạc nhiên.
Trên mặt Phó Hàng không hề lộ ra chút bối rối nào khi bị người ta bắt gặp mình nhìn chằm chằm, khựng lại mấy giây, thản nhiên gật đầu chào hỏi cô, rồi gánh thùng nước vòng qua hai người, sau đó rời đi.
Triệu Kha bên đây thì đang đánh giá thân hình thẳng tắp và bước chân vững vàng của Phó Hàng, nhưng không kiềm được mà lướt qua vai rộng và mông nhỏ của con trai nhà lành người ta một chút.
Ái chà, xem ra người đẹp hệ tri thức này không thuộc loại người yếu đuối à nha.
Sau khi Triệu Kha quay về cũng chưa từng suy nghĩ quá nhiều về cốt truyện nguyên tác có dính dáng tới nam, nữ chính, bây giờ nghĩ lại, những lần nam chính giúp đỡ nữ chính có hai lần ra tay đánh nhau, một lần là với tên du côn pháo hôi* trong thôn, còn một lần là với em trai nam phụ của cô.
*Pháo hôi: nhân vật làm nền cho nhân vật chính.
Có điều trong nguyên tác Triệu Phong rất anh hùng không chơi đấm đá chân tay, nhưng giờ thời thế đã thay đổi, lỡ như mà nam chính với em trai cô có nhào vào đánh nhau trong tương lai thật, thì chưa chắc Triệu Phong sẽ thua.
Triệu Kha không để trong lòng việc cô tình cờ gặp Phó Hàng, chào tạm biệt cô bé Ngụy Như Nguyệt xong liền trở về nhà.
Thời điểm nấu cơm tối, Triệu Kha phụ giúp đồng chí Dư Tú Lan nhóm lửa, thuận miệng kể cho bà nghe về Ngụy Như Nguyệt.
Tay đang lật xào đồ ăn của bà ngừng lại một chút, đậy nắp nồi mới bắt đầu kể cho cô chuyện nhà cô bé: "Đứa bé kia cũng thật đáng thương, mẹ con bé lúc sinh nó ra thì không may mắn bị thương, không thể tiếp tục mang thai, cha con bé Ngụy Đại Hải vì không có được con trai nối dõi, uống chút rượu thì sẽ đánh vợ, có vài lần đánh nặng đến mức không xuống giường được."
“Gì chứ?"- Triệu Kha ngồi trên ghế đẩu* quay đầu lại nhìn mẹ ruột: "Vậy mẹ mặc kệ cho chuyện đó tiếp diễn sao?"
* Ghế đẩu:
"Mẹ làm gì được giờ? Con nói xem mẹ ngăn được sao? Hai vợ chồng vẫn sống tốt với nhau đấy thôi." Dư Tú Lan liếc cô một cái, vừa thái thịt cạch cạch vừa nói: "Cũng may là Ngụy Đại Hải còn sót lại chút lý trí, không đánh trẻ con."
Chủ nhiệm hội phụ nữ lại mặc kệ phụ nữ bị bạo lực gia đình… Trong lòng Triệu Kha rất khó chịu, nhưng loại chuyện này, đồng chí Dư Tú Lan đúng thực là khó mà kiểm soát, chỉ có thể đau lòng trơ mắt ra mà nhìn.
Nhưng nếu nói ra thì chuyện này không liên quan đến cô.
Triệu Kha quay người về, im lặng nhóm lửa.
·
Chạng vạng tối, khoảng hơn sáu giờ, có một vị khách quý không mời mà đến khu thanh niên tri thức.
Hồ Hòa Chí hiền lành chào hỏi, sau đó được người quen là một thanh niên tri thức lớn tuổi mời vào phòng* ngồi.
*Chắc giống ký túc xá.
Anh ta vừa đặt chân vào phòng của nam thanh niên tri thức, là mắt đã quét đi khắp nơi tìm kiếm bóng dáng Phó Hàng.
Phó Hàng ngồi ở bàn học, trên đó chỉ đốt duy nhất một ngọn nến, cầm một cây bút máy nhìn qua là biết không hề rẻ, cúi đầu viết gì đó, đến liếc còn không thèm cho Hồ Hòa Chí một cái.
Ánh mắt Hồ Hòa Chí lướt từ bộ quần áo đến cái đồng hồ trên người Phó Hàng, rồi nhìn sang cây bút máy không phải hạng xoàng kia, trong mắt lộ ra ghen ghét.
Thanh niên tri thức lớn tuổi Lưu Hưng Học hỏi anh ta: "Anh Hồ, sao hôm nay anh lại bỏ thời gian đến đây?"
Hồ Hòa Chí thu lại tầm mắt, thở dài một hơi, trả lời: "Nói ra cũng không sợ các chú chê cười, anh muốn đăng kí làm giáo viên, cũng chỉ muốn thanh niên tri thức chúng ta có thể hòa tan làm một với đội sản xuất, đáng tiếc......"
Lưu Hưng Học liếc qua nhìn Đặng Hải Tín- một thanh niên tri thức lớn tuổi khác, bọn họ đều đã biết chuyện xảy ra hôm qua.
Hồ Hòa Chí nói lấp lửng rồi ngừng, một lần nữa tươi cười như không có việc gì, nói: "Có điều anh nhận ra, nếu anh không được chọn, thì không có nghĩa thanh niên tri thức chúng ta bị tuyệt đường sống."
"Có ý gì?"
Hồ Hòa Chí nhìn về phía Phó Hàng: "Thanh niên tri thức Phó, cậu là người tốt nghiệp cấp ba, nghe nói rất am hiểu khoa học tự nhiên, cậu có hứng thú làm giáo viên không?"
Phó Hàng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Hồ Hòa Chí.
Hồ Hòa Chí không nhìn ra được người đối diện đang nghĩ gì, nói tiếp: "Là như thế này, bà của ta ở trong thôn cũng có chút người quen, đồng ý bỏ phiếu, nhưng anh cảm thấy cậu hẳn là có ưu thế nhiều hơn anh, nếu như cậu muốn, anh có thể nhờ bà bảo nhóm nhân viên công xã bầu cho cậu, tỉ lệ thành công là rất lớn, đến lúc đó cậu sẽ là niềm tự hào của thanh niên tri thức chúng ta."
Phó Hàng nhìn cực kỳ rõ ràng những tính toán trong mắt anh ta, nói trúng tim đen hỏi: "Vậy anh được lợi gì?"
Hồ Hòa Chí kiên trì, đàng hoàng ra vẻ: "Chúng ta đều là thanh niên tri thức, đương nhiên là anh muốn đoàn kết tăng thêm sức mạnh cho thanh niên tri thức rồi..."
Phó Hàng không rảnh nghe anh ta nói nhảm tiếp, vì thế cắt ngang, hỏi: “Vậy lợi ích anh muốn là gì?"
Ánh mắt Hồ Hòa Chí vô thức liếc qua đồng hồ với bút máy của Phó Hàng, ấp a ấp úng nói: "Bà anh vì muốn quyên gọi mọi người nên tặng ra không ít đồ tốt... Anh không có ý gì khác đâu, chỉ mong cuộc sống của bà ấy khá hơn một chút."
Một thanh niên tri thức mới tới- Lâm Hải Dương nghe mấy lời này không vô, đang nằm trên giường cũng phải vén chăn ngồi dậy, nhanh mồm nhanh miệng nói: "Vậy nếu như không được chọn thì sao? Không được chọn thì cũng phải trả thù lao cho anh à?"
Hồ Hòa Chí không đáp.
Phó Hàng lạnh lùng nói: "Tôi không có hứng thú."
Sau đó lập tức quay người lại vùi đầu viết gì đó tiếp.
Sao lại có người không biết nể nang ai như vậy chứ, Hồ Hòa Chí nhăn mặt lại.
Lâm Hải Dương “không” cẩn thận nói: "Thanh niên tri thức Hồ hẳn là thấy năng lực của mình kém hơn nhiều so với cái cô Triệu Kha kia, cho nên muốn đẩy trách nhiệm cho Phó Hàng à? Đừng tưởng chúng tôi không biết, anh căn bản chỉ muốn kiếm lợi về cho một mình mình mà thôi."
Hồ Hòa Chí phút chốc đứng lên, thẹn quá hoá giận, "Cậu đừng có xuyên tạc ý tốt của tôi."
Lâm Hải Dương nhún vai, mặt nghênh ngang như viết đầy mấy chữ “nói đúng quá chứ gì” hay “tôi lại sợ anh quá cơ”.
Hai thanh niên tri thức lớn tuổi đều là kẻ già đời, sớm đã nhìn thấu nên cũng chẳng trợ giúp Hồ Hòa Chí.
Hồ Hòa Chí không có chỗ dựa, chỉ nói một câu “làm người tốt mà người ta không tôn trọng”, giận đùng đùng rời đi.
Lâm Hải Dương nói nói cười cười với hai thanh niên tri thức lớn tuổi, xuyên suốt cuộc trò chuyện nói gần nói xa nhắc đến tên Triệu Kha đến mấy lần.
Thật sự thì cô hiện tại quá nổi tiếng, là nhân vật trung tâm bàn luận của đội sản xuất thôn Triệu.
Phó Hàng không khỏi ngẩn người, anh ấy trước giờ không phải người chú ý nhiều đến chuyện xung quanh, nhưng không hiểu do vô tình, cố ý mà gần đây nghe được rất nhiều về cô.
Giống như cái đầm lâu lâu mới lăn tăn gợn sóng trước đây ở đội sản xuất thôn Triệu, bây giờ cô bỗng nhiên xuất hiện, nhẹ nhàng lặn xuống dưới, tự do bơi lội bên trong.
Sức sống tràn đầy như nàng tiên cá, lập tức dậy sống hồi sinh thôn Triệu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)