Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Nữ Chủ Nhiệm Chương 12: Sở Y Tế

Cài Đặt

Chương 12: Sở Y Tế

Triệu Kha không nghe lọt tai tiếng la hét của anh ta, đi đến bàn của hai đứa nhỏ đó, vươn tay ôm đứa trẻ mặt tái mét vào lồng ngực, đè tay mình lên rốn cậu bé nhằm gây sức ép để cậu bé dễ nôn ra.

Ở ngoài cửa, hiệu trưởng Cố và cô giáo Ngô cũng chạy tới, vội hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?!"

"Khặc!"

Lúc này, một mảnh nhỏ của cục tẩy bay ra khỏi miệng cậu bé, sau đó lập tức nghe được cậu bé khóc òa lên.

Triệu Vân Vân ngạc nhiên hô: "Ra rồi!"

Hiệu trưởng Cố và cô giáo Ngô nghe vậy, đều thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ có Hồ Hòa Chí trong góc, tay đỡ hông, ôm bụng, thật sự cười không nổi.

Cậu bé tên là Ngưu Tiểu Cường, là con trai duy nhất của kế toán đội sản xuất thôn Triệu - Ngưu Văn Sơn.

Những học sinh khác tiếp tục lên lớp, nhà của Triệu Vân Vân cùng với nhà của kế toán Ngưu ở trước sau sân, đối với Ngưu Tiểu Cường cũng coi như là có quen biết, nửa đường quẹo đến nhà kế toán Ngưu để thông báo, còn Triệu Kha một mình mang theo Ngưu Tiểu Cường đến Sở Y tế.

Triệu Kiến Quốc đã từng thấy cô dẫn cậu bé này đến đây một lần, ngay lập tức đón lấy cậu bé, vừa quan sát vừa hỏi: "Đứa nhỏ này bị gì thế?"

Triệu Kha bảo Ngưu Tiểu Cường há mồm: "Cổ họng bị nghẹn, cậu bé nói có hơi đau."

Triệu Kiến Quốc dẫn đứa bé đến dưới cửa, nơi có ánh sáng tốt để kiểm tra, Triệu Kha thấy không có việc gì nghiêm trọng, liền nói với cha một tiếng, xin phép về nhà trước để làm cơm.

Cả gia đình họ Ngưu vội vàng hấp tấp chạy đến Sở Y Tế, bà nội Ngưu cùng với mẹ của Ngưu Tiểu Cường gấp gáp đến chảy cả nước mắt, trông thấy cục cưng quý giá của gia đình không có việc gì, lúc này mới bình tĩnh trở lại.

Nhưng bà nội Ngưu cùng với mẹ Tiểu Cường vẫn ôm Ngưu Tiểu Cường khóc một lúc lâu, mẹ Tiểu Cường thậm chí nhịn không được đánh cậu bé hai cái: “Sao con ngốc quá vậy!"

Thật sự là quá nguy hiểm.

Kế toán Ngưu không nhìn thấy Triệu Kha, cứ luôn miệng hỏi, sau đó liền cùng Triệu Kiến Quốc nói lời cảm ơn.

Triệu Kiến Quốc khoát khoát tay tỏ vẻ không có việc gì, cũng không kê đơn thuốc cho Ngưu Tiểu Cường, chỉ dặn dò cậu bé sắp tới ít nói chuyện lại, ăn đồ ăn thanh đạm một chút, nhiều dinh dưỡng.

Gia đình kế toán Ngưu lại nói cám ơn một trận, sau đó vây quanh đưa cậu bé về nhà.

Hai mươi phút sau, gia đình họ Ngưu, một nhà năm người, tất cả đều xuất hiện tại nhà Triệu Kha.

Bà nội Ngưu cùng mẹ Tiểu Cường một tay mang theo gà, một tay xách giỏ trứng gà, hai người vừa thấy mặt Triệu Kha liền liên tục nói lời cảm ơn, mỗi người cầm một tay của cô, kiên quyết nhét thức ăn vào tay cô.

Triệu Kha từ chối: "Bà nội Ngưu, thím Ngưu, chuyện này cũng chẳng phải chuyện lớn lao gì, mọi người đừng khách khí như vậy."

Gà vẫn còn sống, bà nội Ngưu nắm lấy hai cánh, đầu gà hướng về bà: "Cục tác cục tác" không ngừng, "Bé hai, con nhận nhanh đi, nếu không thu bà sẽ tức giận."

Triệu Kha mặt đối mặt với con gà, nửa người trên ngửa ra sau, cười khan: "Thật sự là không cần đâu ạ."

Ở bên cạnh, mẹ của Tiểu Cường trực tiếp đem giỏ trứng gà nhét vào lòng bàn tay của cô, dùng sức khép bàn tay cô lại, nắm chặt, "Nếu không nhờ có cô, mạng của Tiểu Cường nhà tôi chắc đã không còn, cô nhất định phải nhận lấy."

Trứng rất dễ vỡ, nửa người của Triệu Kha như bị phong ấn, không dám động đậy.

Nhưng một nhà vậy mà có thể nuôi hai con gà, hiện tại mới vào mùa gà bắt đầu đẻ trứng, bên trong cái giỏ này có khoảng bảy, tám quả trứng gà, đoán chừng nhà họ Ngưu đã tích trữ rất nhiều ngày, vì vậy, dù ai nói gì Triệu Kha cũng nhất quyết không nhận.

Kế toán Ngưu cùng ông nội Ngưu ở bên cạnh cũng nói thêm vào để cô có thể nhận lấy quà cảm ơn của họ.

Triệu Kha hai tay khó mà đối phó được với bốn người, thực sự không thể từ chối được, mở miệng giải thích cũng không thể, chỉ có thể lùi một bước, "Vậy thì con nhận lấy trứng gà, còn gà thì không được đâu ạ."

Mẹ của Tiểu Cường không quan tâm mà buông tay ra, bà nội Ngưu thấy vậy cũng học theo, cứng rắn cầm tay cô nắm lấy cánh gà, tỏ vẻ "Uy hiếp" cô: "Buông tay liền bay."

Cả gia đình nói xong liền đi.

Con gà kia không biết là lấn yếu sợ mạnh, hay là nghe lời chủ nhân, nằm trong tay Triệu Kha bay nhảy kịch liệt, còn rơi xuống mấy cọng lông gà.

Triệu Kha cố gắng khống chế lại con gà hoang dã, một tay nắm gà một tay xách trứng, căn bản là đuổi không kịp người nhà họ Ngưu.

Lúc này, ba người nhà Triệu về đến nơi, vừa hay nhìn thấy dáng vẻ chật vật này của cô, Triệu Phong cười càng ngày càng lớn.

Cùng lúc đó, Hồ Hoà Chí cố gắng nén lại sự buồn bực xảy ra trong tiết dạy buổi sáng, trên đường đi cố ý vịn eo cùng bụng, mọi người nhìn thấy liền hỏi anh ta bị làm sao, anh ta liền cười khổ mà nói: "Buổi sáng có một học sinh bị nghẹn, tôi mới vừa đi tới lối đi nhỏ, Triệu Kha ở đâu xông vào phòng học, đụng tôi một chút, bất quá may mắn, đứa nhỏ kia không có chuyện gì."

Lời này nói ra, người khác nghe vào, mỗi người đều có một cách lý giải khác nhau.

Người không rõ chân tướng mọi chuyện, sẽ cho rằng Triệu Kha làm chậm trễ Hồ Hoà Chí cứu đứa trẻ, cũng có người cho rằng hôm nay Hồ Hoà Chí dạy thay, Triệu Kha đến trường học là muốn cố ý biểu hiện.

Hồ Hoà Chí mơ mơ hồ hồ đáp lại: "Đừng suy nghĩ nhiều, chuyện hẳn là không phải như thế đâu."

Khi anh ta vừa về tới nhà, Triệu Phương Phương trông thấy động tác của anh ta, lo lắng hỏi: "Hoà Chí, anh bị thương sao?"

Hồ Hoà Chí không quan tâm việc cô ta đang mang thai đi quá nhanh thì không an toàn, chỉ tập trung biểu diễn, Triệu Phương Phương đụng một cái vào người, trên mặt anh ta lập tức lộ ra vẻ đau đớn, xuýt xoa một tiếng thật dài.

Triệu Phương Phương lập tức buông tay, gấp gáp đến rối cả lên, "Em đụng anh đau hả?"

Hồ Hoà Chí miễn cưỡng lắc đầu, dùng tay đang trống đỡ lấy cô ta, "Không có

chuyện gì, thân thể em không tiện, cẩn thận một chút."

Triệu Phương Phương nhìn anh ta với ánh mắt vừa cảm động vừa ngập tràn tình yêu.

Hồ Hoà Chí không đưa Triệu Phương Phương trở về phòng, trực tiếp đi đến nhà chính, ngay trước mặt cả nhà, nắm lấy vạt áo xốc lên, lộ ra phần eo và bụng bị bầm đến tím xanh.

"Trời ạ." Triệu Phương Phương che miệng, "Sao mà bị thương nặng đến thế này?"

Bà hai Triệu cùng ba mẹ Triệu Phương Phương cũng lo lắng hỏi: "Đây là bị thế nào? Ở trường học dạy thay thế người khác mà cũng sẽ bị thụ thương sao?"

Hồ Hoà Chí đem lời anh ta nói với người ngoài, nói lại với người trong nhà một lần nữa, thêm thắt một chút: "Con vốn định đi đến, chỉ là bị hù doạ nên đến chậm hơn một chút, nào ngờ cô ta đột nhiên xông tới, cứu được con trai của kế toán Ngưu, được mọi người chú ý, nhất định sẽ bỏ phiếu cho cô ta."

Hồ Hoà Chí thở dài, "Haiz —— Những đồ vật mà bà đã tặng ra ngoài, đoán chừng đều uổng công."

Bà hai Triệu nghe xong như bị hoá đá, phải bỏ tiền đi tặng đồ để lôi kéo nhiều người như vậy đã khiến bà ta trả giá rất nhiều, hiện tại cháu rể lại nói chuyện này khả năng đã bị "uổng công", lúc này tức giận, "Triệu Kha nhất định là đang cố ý, bà sẽ đi tìm cô ta! Quậy cho tới khi nào cô ta không chịu nổi nữa thì thôi!"

Hồ Hòa Chí tỏ vẻ khuyên nhủ một chút, đương nhiên là không khuyên được bà hai Triệu đang tức giận.

Ngay cả Triệu Phương Phương cũng có dự định đi hỏi Triệu Kha một chút, bị cha mẹ nàng lấy đứa bé trong bụng ngăn lại.

Hồ Hoà Chí nắm lấy tay Triệu Phương Phương, dịu dàng nói: “Em đừng nổi giận làm gì, sức khoẻ là quan trọng nhất."

Nhưng mà anh ta dỗ xong Triệu Phương Phương, còn nói chêm thêm một câu: "Đều là do anh không có năng lực, không có cách nào chăm sóc tốt cho em cùng con, cũng không có cách nào hiếu thuận với bà và cha mẹ, nếu không anh cũng chẳng đi tranh cái chức giáo viên này làm gì."

Anh ta nói chuyện như thế, Triệu Phương Phương dù ai khuyên cái gì cũng không nghe, chỉ muốn đi tìm Triệu Kha đòi một lời giải thích.

Thế là nhà họ Ngưu vừa đi không bao lâu, bà hai Triệu mang theo cả nhà ngoại trừ Hồ Hoà Chí, xuất hiện tại nhà Triệu Kha.

Bà hai Triệu đá văng cửa lớn, la lối om sòm: "Triệu Kha! Mày đi ra đây cho tao!"

Ở nhà chính, một nhà bốn người đang dùng cơm bưng bát nhìn sang.

Bà hai Triệu xông tới, chỉ vào mũi Triệu Kha mắng: "Mày như thế nào lại đẩy người? Cái đồ có mẹ sinh mà không có mẹ dạy"

Triệu Phong tức giận muốn vung nắm đấm, đứng dậy muốn xông tới, bị Triệu Kha ở bên cạnh ngăn lại.

Dư Tú Lan cùng Triệu Kiến Quốc, lập tức mặt đen như than, “Thím hai, sao lại nói như vậy?"

Hàng xóm thấy gia đình bà hai Triệu la lối cũng chạy tới xem náo nhiệt, tất cả đều chen vào bên trong sân nhỏ.

Bà hai Triệu "Phi" một tiếng, phun ra một ngụm đàm, chửi ầm lên: "Tao chính là đang chửi con nhỏ này, chỗ nào cũng có cái mặt của mày, *** ** mày, tụi bây hôm nay nhất định phải giải thích rõ cho tao!"

Triệu Phong lúc này đã nhịn không được, ánh mắt hung hãn, "Bà đang mắng ai đấy!"

Triệu Kha một tay giữ không được người, đổi thành hai cánh tay ôm lấy, trấn an: "Người ta nói bậy nói bạ, em lại sinh khí như thế là như thế nào?"

Triệu Phương Phương tức giận nhìn Triệu Kha, "Triệu Kha, em như thế là rất mất dạy đó hiểu không, dám mắng người lớn trong nhà, còn ra tay hãm hại anh rể của em, thậm chí còn làm eo anh ấy bị thương, lỡ như sau này để lại di chứng, em bồi thường nổi sao?"

Bà hai Triệu ở bên cạnh tiếp tục nhục mạ: "Triệu Kha, mày vậy mà còn dám mắng tao?! Tao *** ** mày, mày nhất định phải bồi thường cho tao, nếu mày không bồi thường, sau này ngày nào tao cũng đến nhà mày quậy, coi chừng tao đó con ranh kia!"

Bà lão mắng quá khó nghe, mọi người đều cảm thấy khó chịu, nhao nhao mở miệng ——

“Thím hai, Triệu Kha vẫn còn là cô gái nhỏ, bà chửi nặng như thế làm gì?"

"Đúng vậy, tôi vừa rồi gặp Hồ Hoà Chí, thấy cũng không có việc gì lớn."

"Triệu Kha cứu được đứa trẻ, như thế nào còn phải chịu bà mắng?"

"Còn sao nữa, rõ ràng là sợ mất việc”

Bà hai không rảnh để ý đến những người khác, nhưng nếu muốn bà ta trả lời thì nhất định là do công việc, chắc chắn là vì công việc.

Dư Tú Lan vẫn còn muốn mặt mũi, dù tức giận đến không thể nhịn được cũng không thể giống bà ta hung hăng càn quấy như vậy, muốn cùng bà ta tranh luận: "Bồi thường cái gì mà bồi, bản thân Hồ Hoà Chí đứng bất động tại hành lang chắn đường, con gái của tôi sốt ruột muốn cứu người, sao còn tâm tư mà chú ý đến cậu ta?"

“Cháu rể của tao đã định qua giúp đứa bé rồi, tao thấy rõ ràng là do Triệu Kha cố ý muốn đoạt công lao, nếu không con nhãi này không dạy thay thì đến trường học làm gì?"

Bà hai Triệu đổi hướng nhìn về phía sân nhỏ, hướng về phía người trong thôn la lớn, "Tất cả mọi người nhìn đi, Dư Tú Lan ngoài miệng nói đến rộng lượng, trong lòng còn không phải sợ năng lực của Triệu Kha không bằng cháu rể của tôi sao!"

Dư Tú Lan nổi giận đùng đùng, “Thím hai, thím mà còn như vậy, tôi sẽ không khách khí…”

“Mày muốn không khách khí với tao? Vậy thì tao cũng chẳng khách khí với tụi bây làm gì!"

Bà hai nói rồi lưu loát vọt tới trước bàn, trực tiếp lật ngược cái bàn, bát đĩa lốp bốp rơi xuống vỡ nát, đồ ăn cũng vương vãi ra đầy mặt đất.

Dư Tú Lan không thể nhịn được nữa, lửa giận xông lên đến đầu, lúc này tiến lên.

Mắt vừa nhìn liền muốn nắm lấy tóc của bà hai Triệu, mẹ của Triệu Phương Phương bên này cũng giơ tay lên, Triệu Kha hô một tiếng: "Cha!"

Triệu Kiến Quốc lập tức ôm lấy eo của Dư Tú Lan, kéo lấy bà lùi lại, khuyên nhủ: "Em là chủ nhiệm hội phụ nữ, đừng ra tay."

Mà Triệu Kha bên này cũng bị Triệu Phong kéo lên phía trước, sắp không giữ được cậu, thực sự nhịn không được, đánh vào đầu cậu một cái, "Tìm đội trưởng đi, ngu người ở đây làm gì."

Triệu Phong hai tay che lại phía sau đầu, quay đầu ai oán liếc nhìn cô một cái, rồi mới hung hăng trừng mắt nhìn cái nhà khi dễ mẹ cùng chị của cậu, nhanh chân từ trong đám người chen đi ra ngoài.

Đối phó với người không biết xấu hổ thì phải so độ mặt dày với bà ta, xúc động quá thì hỏng chuyện.

Triệu Kha chuyển hướng nhìn bà hai Triệu, trên mặt một chút tức giận cũng không có, cúi đầu nhìn một chút chén nát bát vỡ trên đất, cười ha hả nói: "Bà hai, bà biết chén dĩa nhà con đã cũ, đặc biệt tới giúp nhà con thay mới sao, thật sự cảm ơn bà rất nhiều."

Bà hai Triệu mặt mày trong nháy mắt bị xịt keo cứng ngắc "Ai nói với mày là đổi?"

Triệu Kha chỉ chỉ những người ở phía bên ngoài, "Tất cả mọi người đều tận mắt chứng kiến, là bà lật đổ cái bàn này, không phải cái bàn tự mọc cánh bay. Thế nào, làm hư đồ vật nhà người ta nhưng không muốn bồi thường?"

"Tao sẽ không bồi thường!"

Triệu Kha cũng không tiếp tục cùng với bà tranh luận, “Đợi đội trưởng đến phân xử, bà không muốn bồi thường cũng phải bồi."

Bà hai Triệu lật bàn là sự thật, thấy mình nói không lại nàng, lập tức giơ tay lên muốn đánh Triệu kha.

Triệu Kha cũng không tránh, chủ động dùng bả vai tiếp được tay của bà, thuận thế "Ài nha" một tiếng ngã trên mặt đất, căn bản là không thèm che giấu ý đồ của mình, ngẩng đầu hướng về phía cha của cô hô lên: "Cha, chân của con không thể động, mau tìm chú đưa con đi công xã, đi đồn công an, con muốn nghiệm thương, con muốn báo cảnh sát!"

Triệu Kha chính là cố ý, cũng không sợ người ta có nhìn ra hay không, nhìn ra thì sao? "Con muốn đi báo công an, bà hai Triệu, bà cố ý đánh người, nhất định phải bồi thường."

Cha mẹ Triệu Phương Phương sợ cô làm náo loạn đến đồn công an xã, một trái một phải giữ chặt bà hai Triệu, "Mẹ, tính toán lại chút đi."

Bà hai Triệu ba ngày quậy một trận nhỏ, năm ngày một trận lớn, có thể chiếm được hời gì liền chiếm, cho tới hiện tại cũng chưa thất bại bao giờ, tuy sợ nhưng vẫn không vui, "Tính cái gì mà tính? Tính bằng cái gì? Mày đánh cháu rể của tao, cũng phải bồi thường tiền, đi công xã, chúng ta cùng báo án!"

Triệu Kha thờ ơ đổi tư thế, phách lối trực tiếp ngồi xếp bằng dưới đất, "Báo công an đến đây lấy chứng cứ, con là muốn cứu người không cẩn thận đụng phải, bà là cố ý đánh người, nhiều người nhìn thấy như vậy, muốn làm gì thì tuỳ bà."

Dư Tú Lan cũng thấy vơi bớt cơn giận, đẩy Triệu Kiến Quốc, "Nói đúng, đi tìm xe bò."

Bà vừa nói dứt lời, Triệu Phương Phương bỗng nhiên ôm bụng, lớn tiếng kêu đau, "Bà ơi, con đau bụng......"

Trong phòng ngoài phòng, lập tức rối loạn lên.

Chuyện gì cũng không quan trọng bằng đứa trẻ, Triệu Kiến Quốc lập tức bước tới xem xét.

Bà hai Triệu trực tiếp đẩy ông ra, "Đừng có giả bộ làm người tốt ở đây!"

Thấy gia đình bọn họ cũng không gấp gáp, Triệu Kiến Quốc lập tức hiểu ra, đứng lên.

Trong sân, không biết là ai hô câu "Đại đội trưởng tới", tất cả mọi người đứng sang hai bên tạo thành một con đường, Triệu Tân Sơn trầm mặt đi tới, đi theo phía sau ông ta là Triệu Phong và Triệu Vân Vân.

Triệu Kha lập tức vỗ vỗ bụi trên người, làm như không có việc gì đứng lên, cũng không đợi bà hai Triệu mở miệng, ra vẻ tốt bụng nói: "Đại đội trưởng, thanh niên trí thức Hồ bị thương nặng ảnh hưởng đến gân cốt, ít nhất phải 100 ngày mới có thể hồi phục, cũng không thể chậm trễ bọn trẻ đi học, buổi chiều để con đi dạy thay đi."

Bà hai Triệu giật mình, "Ai nói không thể lên lớp? Mày chớ có nói xằng nói bậy!"

"Hoá ra là bị thương không nặng ạ?" Triệu Kha nhíu mày, ánh mắt đảo qua Triệu Phương Phương, lại hướng Triệu Tân Sơn nói, "Chị Phương khả năng là bị động thai khí, chị dễ dàng bị động thai khí như vậy, nhất định là rất cần chồng ở bên cạnh chăm sóc, vẫn là con đi dạy học đi."

Triệu Phương Phương cứng đờ, không biết làm sao, có chút nóng nảy nhìn về phía bà hai Triệu.

Triệu Tân Sơn vừa nãy cũng đã nghe Triệu Phong kể mọi việc từ đầu tới cuối, nhíu mày nhìn đống hỗn loạn dưới đất, "Việc xảy ra ban sáng, hiệu trưởng Cố, thầy Ngô, còn có các học sinh đều nhìn thấy, cháu gái của tôi sốt ruột, cũng không chú ý đã đẩy Hồ Hoà Chí một chút, tiền xem bệnh để tôi trả."

Lại còn có chuyện của Triệu Vân Vân, người nhà Bà hai Triệu nhìn nhau một lát, Triệu Phương Phương cùng cha Triệu lúc này mới mạnh dạn đóng vai người tốt, "Đại ca, đây là hiểu lầm, tụi em sao có thể dùng tiền của anh được?"

Triệu Tân Sơn nhìn cô một cái, bỏ qua việc cha Triệu Phương Phương đang lôi kéo tình cảm, giống như đang giải quyết việc chung nói: "Thím hai, thím đập hư đồ đạc của nhà Kiến Quốc, đến bồi thường đi."

"Thím không có tiền!"

Triệu Tân Sơn lục thân không nhận, "Con sẽ bảo kế toán Ngưu ghi sổ, cuối năm lúc chia hoa hồng, sẽ trừ ra phần đó trong tiền hoa hồng nhà thím."

Giải quyết thế này, bà hai Triệu thật muốn kêu trời trách đất.

Triệu Kha cười như không cười, nhìn thấy một màn này, bình tĩnh lên tiếng: "Việc mà bà hai cố ý đánh con, con cũng không muốn so đo cùng bà làm gì."

Cô không gây sự, không có nghĩa là cô sẽ không làm.

Triệu Kha nếu đã muốn cướp, cho dù bà hai Triệu có chạy lên trời hay nhảy xuống đất, thì cô nhất định sẽ không nhả ra.

Thím hai Triệu mượn cớ Hồ Hòa Chí bị cô làm cho thương tích đầy mình mà la làng lên, coi như có thể thừa nhận anh ta chỉ bị va bầm hai chỗ, chứ thật ra chẳng có gì nghiêm trọng cả, Triệu Phương Phương lại không thể nói rằng nãy giờ cô ta giả bộ được.

Cuối cùng bà hai Triệu chả chiếm được lợi ích gì, ngược lại còn thua lỗ không ít, thế là cả nhà phải giấu mặt trốn đi*.

*Gốc là trốn vào đồng hoang= phải trốn đi do cuộc sống quá thất bại, không sống ở đô thị náo nhiệt mà phải trốn ra ngoại ô hoang vắng sống.

Nhóm nhân viên công xã được hít hà thị phi no căng, ai ai cũng đều thỏa mãn giải tán.

Bên đây Hồ Hòa Chí ngồi ở nhà chờ tin tức, nhìn thấy mấy người bà hai Triệu rũ đầu xuống như trái cà héo queo trở về, có linh cảm không tốt, hỏi nhẹ: "Phương Phương?"

Triệu Phương Phương có chút áy náy mà nhìn anh ta, không biết mở miệng ra sao, chỉ đành cắn răng nói lướt qua sự kiện về gia đình của Triệu Kha.

Hồ Hòa Chí càng nghe càng khó thở.

Rõ ràng chỉ cần ngày nào cũng lại nhà khóc lóc quấy phá om sòm là được rồi mà, anh ta chắc chắn rằng một cô gái trẻ như Triệu Kha khi không chịu nổi nữa sẽ buông tay nhường cơ hội cho mình.

Dám chủ động ra tay đập đồ của người ta trước, từ đúng thì cũng bị bắt lấy sơ hở chuyển thành sai mà thôi.

Nông dân, chính là một đám ngu xuẩn, giao việc nhỏ tí tẹo thôi mà chẳng được cái tích sự gì!

Thành sự không đủ bại sự có thừa*!

*Nghĩa là không thành công mà cứ thất bại hoài í.

Hồ Hòa Chí giận đến mức lửa hun cho đầu óc hồ đồ, không kiềm được nữa, dựng râu trừng mắt, to tiếng: "Quậy thì cứ quậy thôi, đập phá đồ nhà người ta làm gì chứ!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc