Cứ thế, đến giữa trưa về nhà Triệu Kha mới biết được, bà hai Triệu lại đến ủy ban đội quậy một trận, một hai phải để Hồ Hòa Chí đi dạy thay cho bằng người ta, hơn nữa đội trưởng cũng đồng ý, trong lòng cô cuối cùng cũng cảm thấy có nguy cơ sắp phá hoại kế hoạch của mình.
“Bà hai con khóc lóc om sòm nhất định phải đòi công bằng, với lại có cái cô thanh niên tri thức Trang cũng đăng ký báo tên, đội trưởng mới để ba đứa con thay phiên nhau đi dạy."
"Vậy hai ngày còn lại thì sao mẹ?"
Dư Tú Lan cực kỳ giận nói: "Mẹ đã nói chuyện với đội trưởng, con không cần phải tranh giành cơ hội dạy thay với bọn họ chi cho mệt, hai ngày này để họ thay mặt con dạy đi."
Lông mày Triệu Kha khẽ nhướng, trên mặt thì cười cười, giọng điệu lại rất chân thành: "Mẹ, nếu như họ muốn công bằng, thì chúng ta chơi công bằng cho họ xem, con đã “nhún nhường” hết lần này tới lần khác rồi, cứ tiếp tục thì người ta sẽ bảo con quá kiêu ngạo mất."
“Con mà quá kiêu ngạo?"- Dư Tú Lan tức anh ách dạy dỗ: “Con đọc sách nhiều hơn đi, xài từ bậy bạ không hà."
Nói vậy thôi chứ bà cũng không để trong lòng, nên Triệu Kha không tranh luận nữa, chỉ nhẹ nhàng nói trước cho bà biết: "Vậy thì chúng ta cứ bình tĩnh ngồi chờ thôi mẹ, dù sao nếu công việc thuộc về con, chứng minh được là con có năng lực, còn không thì, cũng chứng minh được người khác có bản lĩnh."
Dư Tú Lan căn bản không cảm thấy công việc này sẽ chạy thoát được khỏi tay con gái mình, vì vậy xua xua tay bảo cô đi làm việc của mình.
Triệu Kha được lệnh lập tức rời đi.
Buổi chiều cô lại đến trường một lần nữa, trạng thái vẫn y như lúc cô rời đi, không vì cảm thấy nguy hiểm mà căng thẳng.
Triệu Kha nhẹ nhàng dạy xong hai tiết, cũng không về nhà vội, đi hái rau dại với cô giáo Ngô một chút, gần năm giờ mới về đến nhà.
"Sao giờ con mới về?"
Triệu Kha buông giỏ rau cô giáo Ngô cho cô xuống, không chút hoang mang hỏi: "Sao vậy mẹ?"
Dư Tú Lan giận đùng đùng nói: "Sao gì mà sao! Bà hai của con bọn họ cũng chơi xấu quá rồi!"
Hóa ra vào sáng nay, bà hai Triệu sau khi quậy Triệu Tân Sơn, buổi chiều lập tức chạy từ nhà này qua nhà khác, cho nhà này hai quả trứng gà, nhà kia vài trái bắp to, hối lộ bà con bỏ phiếu cho Hồ Hòa Chí.
Triệu Kha líu lưỡi: "Bà hai cũng chịu chơi quá đi..."
Bình thường người được lợi sau những cuộc “làm phiền” đều là bà ta, thế nhưng lần này chính chủ phải chịu thiệt nhiều đến vậy, xem ra tình thế thật sự bắt buộc.
Dư Tú Tan tức không chịu được: "Công bằng công chính, mẹ khinh!"
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Triệu Kiến Quốc ở bên cạnh làm dịu bầu không khí nói: "Chúng ta cũng có thể đi kéo người bỏ phiếu cho con gái yêu được mà."
"Không được! Em là chủ nhiệm hội phụ nữ, sao có thể chơi xấu như mấy người đó chứ."
Chỉ mới một buổi sáng với một buổi chiều thôi, đồng chí Dư Tú Lan đã bị sự khinh địch của mình vả mặt, nuốt cay đắng vào, ấm ức nói "Sớm biết như vậy, mẹ đã không để..."
"Than ôi—"
Dư Tú Lan còn chưa kịp than gì đã nghe được tiếng, lập tức nhìn về phía Triệu Phong: "Con có làm gì đâu mà than thở?"
Triệu Phong nhíu nhíu mày: "Mọi người không hiểu được đâu."
Dư Tú Lan vốn đang buồn bực, lần than thở này của cậu, trực tiếp đưa mình vào họng súng của bà "Biến mau! Đừng có ở đây chọc tức mẹ!"
Triệu Phong đau buồn đứng dậy, đi ra ngoài.
Dư Tú Lan: ...
Triệu Kha nhịn cười, đứng dậy cũng muốn trở về phòng.
Dư Tú Lan gọi cô lại, trên mặt lộ ra vẻ xấu hổ, hiếm thấy do dự nói: "Nếu con rảnh thì nhớ đi dạo trong thôn vài vòng, nói chuyện nhiệt tình chút với mấy cô chú nha con."
Triệu Kha yêu cầu ngược lại: "Vậy mẹ nhớ lần sau đừng hào phóng hộ con nữa, con dù gì cũng là người trưởng thành rồi, tự có nguyên tắc của riêng mình."
"Cho dù con có là bà già bảy, tám chục tuổi, thì ở trước mặt cha mẹ vẫn là một đứa nhóc!"
Triệu Kha không nói lời nào, lẳng lặng mà nhìn bà.
Ánh mắt Dư Tú Lan hơi hoảng hốt, vội vàng nhìn chồng cầu cứu.
Triệu Kiến Quốc trực tiếp quay đi, coi như không thấy.
Dư Tú Lan giận đến mức đá một cước vào chân ông, sau đó chạy đến khoát tay Triệu Kha: "Được được được, sau này mẹ sẽ không quan tâm đến chuyện của con nữa."
Tuy bà đã nói mình mặc kệ, nhưng chắc chắn sau này vẫn sẽ làm.
Khi dỗ dành phải nói lời ngon ngọt, Triệu Kha được đến hứa hẹn thì lập tức đi ra ngoài.
Cô xoay tay đóng cửa lại, ngẩng đầu liền thấy bóng dáng một người, không nhịn được mà cười.
Triệu Phong ghé vào cửa sổ, tay chống cằm, nhìn mặt trăng ngẫm nghĩ gì đó muốn bay mất hồn, cả người đều tỏa ra hơi thở u buồn rười rượi.
Không trách bị đồng chí Dư Tú Lan mắng, Triệu Kha nhìn tí thôi mà đã thấy ngứa tay: "Em đêm hôm khuya khoắt không chịu đi ngủ, ở đây ra vẻ thanh niên u sầu làm gì?"
Triệu Phong liếc nhìn cô bằng một ánh mắt cực kỳ thâm sâu: "Một bên là chị ruột, một bên là người thương, chị không hiểu em đang ở thế khó xử như nào đâu..."
Triệu Kha: ...
Mấy đứa có tình yêu trong người là khùng khùng điên điên vậy hả?
Ba giờ sáng hôm sau.
Trời còn tờ mờ sáng, Triệu Phong đã lén lén lút lút rời khỏi nhà, đi vài dặm vào trong rừng, nhặt một đống củi khô rồi bó lại, giấu đi.
Sau đó cậu lại đi đến bờ sông, hái một giỏ mầm cây ngải họ liễu, rồi cõng bó củi khô trên lưng quay về.
Sáu giờ rưỡi, nhà nhà trong thôn đều đã nghi ngút khói bếp.
Khu thanh niên tri thức ở phía đông nam thôn, Triệu Phong từ ngoài thôn quẹo đi đường vòng, thì bắt gặp Trang Lan vác theo đòn gánh và hai thùng nước muốn ra ngoài, cậu vội vàng chạy lại.
“Cậu đứng im, để tớ." Triệu Phong bỏ củi khô và giỏ rau dại xuống, chuẩn bị tiến lên đỡ đòn gánh.
Trang Lan né đi bàn tay đang vươn tới của cậu, từ chối: "Không cần đâu."
Triệu Phong kiên trì: "Việc nặng nhọc phải để đàn ông con trai làm chứ, sao lại để tới tay đàn bà con gái được?"
"Trong nhà thì phải để em trai cậu làm thay, sao lại bắt con gái làm việc này chứ?"
Trang Lan phảng phất lại nghe được những lời cha mẹ nói trước khi xuống đây, quật cường siết chặt tay: "Con trai làm được, thì tôi cũng làm được, tôi tự làm tự chịu, cậu đừng xen vào."
"Tớ sống ở đây đó giờ việc gánh nước đều do tớ làm mà." Triệu Phong ngang như cua giành lấy đòn gánh và thùng nước, cũng không đợi cô ấy nói chuyện, bước nhanh rời đi.
Triệu Phong chân dài, Trang Lan đuổi theo hai bước, thế nhưng khoảng cách lại càng ngày càng xa, vì thế cô ấy chỉ có thể dừng lại.
Triệu Phong thấy đã cách một khoảng nhất định mới quay đầu lại, chỉ chỉ vào củi khô bị quăng dưới đất: "Cho cậu cái này đó, nữ thanh niên tri thức như cậu đừng vào rừng nhặt củi một mình, nguy hiểm lắm."
"Tôi..."
Trang Lan định lên tiếng bảo không nhận, nhưng cậu đã cao chạy xa bay mất tiêu, lời nói chỉ có thể nghẹn lại ở cổ.
Cô ấy nhìn về phía bó củi khô, trong lòng khó chịu không muốn nhận tí nào.
Nhưng giỏ rau dại với bó củi khô nằm giữa sân thế này thì hơi kì, Trang Lan dự định xách ra bên ngoài, tránh việc các thanh niên tri thức khác trông thấy.
Cô ấy vừa ngồi xổm xuống, tay mới sờ vào bề mặt sần sùi của củi thôi, giọng nói của Triệu Phong bỗng nhiên lại vang lên, "Cậu ngồi im, đợi tớ gánh nước về xách cho."
Trang Lan giật mình, đầu đầy dấu chấm hỏi: Không phải cậu đã đi rồi sao?
Triệu Phong gãi gãi đầu, lần này đi thật nè.
Giếng nước công cộng ở khuôn viên ủy ban đội, Triệu Phong nhớ lời dặn của chị hai, đặc biệt đi từ ngoài thôn về giếng nhà mình gánh nước.
Đi đi về về như thế mất gần mười phút.
Triệu Phong chạy qua chạy về ba lần, cuối cùng gánh hai thùng nước đầy sắp chảy ra ngoài về, mắt cún con không chớp nhìn Trang Lan: "Còn việc gì tớ có thể phụ không?"
Nhưng lúc này đã có vài thanh niên tri thức lục đục tỉnh dậy.
Trang Lan không muốn để cho người khác thấy mình ở chung với Triệu Phong, sốt ruột, lúng ta lúng túng nói: "Không còn, hôm nay là ngoại lệ, bởi vì hôm qua tôi với một nữ thanh niên tri thức khác dùng hết nước nên mới phải vậy, chứ bình thường việc gánh nước đều do nam thanh niên tri thức làm."
Hôm qua Tô Lệ Mai nấu nước để tắm rửa, cô ấy cũng tắm luôn nên là tất cả nước trong chậu đều dùng hết.
Tô Lệ Mai hoàn toàn cảm thấy không sao cả, vô cùng tự nhiên bảo các nam thanh niên tri thức gánh về thêm, nhưng ngược lại Trang Lan không thể yên tâm thoải mái được như cô ta.
Hơn nữa… Khu thanh niên tri thức hiện tại có bốn nam thanh niên tri thức, cô ấy không thích sự vồn vã của nam thanh niên tri thức lớn tuổi. Còn về thanh niên tri thức mới tới, Phó Hàng vừa nhìn là biết người thuộc phần tử trí thức, gia cảnh cũng không tệ, mở miệng nói chuyện thôi cô ấy còn chưa dám thì sao nhờ người ta làm việc thay mình được, cô ấy ngại nhất là đi nhờ nam thanh niên tri thức phụ mình, vì vậy thà tự làm cho rồi.
Trong phòng của nữ thanh niên tri thức cũng có âm thanh truyền ra, Trang Lan nghe được, vội vàng thúc giục: "Cậu đi trước đi, ở đây thật sự không còn gì cho cậu làm đâu."
Triệu Phong nghiêng đầu nhìn nhìn, trong lòng có hơi mất mác, có điều cậu cũng không nói gì nữa.
Giỏ rau và bó củi của cậu đều đang nằm ngoài cửa sân, Triệu Phong không liếc mắt nhìn củi dù chỉ một cái, cầm giỏ rau dại lên lấy đi nửa phần trong đó, sau đó nhẹ nhàng đặt xuống đất, xoay người định đi.
Trang Lan thấy vậy, cắn cắn môi, không tình nguyện gọi cậu lại: "Chờ chút."
Triệu Phong lập tức quay đầu, đôi mắt tỏa sáng ánh sao chiếu chiếu.
Trang Lan bị nghẹn họng, bảo cậu đến dưới cây liễu nói chuyện chút.
Triệu Phong tung tăng đi theo sau lưng cô ấy.
Chờ đến khi tới nơi thanh vắng không có ai, Trang Lan mới dừng lại, ngón tay túm chặt quần, hít sâu mấy cái, sau đó mở miệng: "Trước đây hiểu lầm cậu, thật xin lỗi."
Triệu Phong cười ngây ngô: "Không sao hết."
Sau khi Trang Lan nói được câu đó, cả người đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều: "Tôi cũng được nghe kể về chuyện chị hai cậu chuyển công tác cho chị cả cậu, mặc kệ là chuyện như thế nào, tôi không biết gì mà đã mang thành kiến như vậy, là không đúng, nên tôi muốn giải thích với cậu."
Thái độ của cô ấy dành cho cậu rõ ràng đã tốt hơn trước, Triệu Phong nỡ nào mà trách cô ấy được, máu trong người như sôi trào cả lên.
“Ọt ọt ọt —"
Trang Lan kinh ngạc nhìn bụng người đối diện: “Cậu..."
Mặt Triệu Phong chốc lát đỏ bừng, vội vàng lùi ra sau một bước: "Chuyện đó, thanh niên tri thức Trang, nếu cậu lần sau có việc nhờ, lúc nào cũng có thể đến tìm tớ, tớ, tớ..."
Đầu óc cậu đã quay cuồng trong mơ hồ, chưa kịp nghĩ gì đã vô thức vén tay áo lên, lộ ra cánh tay săn chắc, vỗ vỗ lên cơ bắp ra vẻ nói: "Tớ khỏe lắm đó, cậu cần gì là tớ làm được hết."
Khóe miệng Trang Lan run run, tai nóng bừng, mắt không dám nhìn.
Triệu Phong giờ mới nhận ra mình đang làm gì, máu trên não nóng đến độ quên luôn phải chào tạm biệt, làm như có thú dữ đuổi sau lưng mà quay đi chạy trối chết.
Trang Lan dưới ảnh hưởng của cậu, lén lén lút lút như trộm vội vã rời đi nơi này.
·
Triệu Kha không cần phải thức dậy đi làm đúng giờ, vì thế nhịp sống trên người chậm đi trông thấy.
Đồ ăn sáng nóng hôi hổi để trong nồi như thường ngày — Bánh bột ngô nhúng canh cá còn thừa, với rau dại - cô hái hôm qua - chấm tương.
Triệu Kha thèm ăn, vừa nhai nhai món trước mặt vừa nghĩ đến món thịt hấp chị cả nấu, thịt kho tàu ở nhà ăn, thịt dê xào thì là của tiệm cơm Quốc Doanh…
Nếu có câu hỏi đặt ra về cái gì mà bạn thấy thôn cần cải thiện, thì câu trả lời của Triệu Kha sẽ luôn luôn là đồ ăn.
Không phải cô ghét bỏ gì tài nghệ nấu ăn “xuất sắc” của đồng chí Dư Tú Lan, vì cô cũng có khác gì bà đâu, chỉ là mẹ ruột cô thật sự tiết kiệm một cách quá đáng, tất cả các món bà nấu đều nhạt toẹt, ăn không có cảm giác như đang ăn.
Tuy cô không luôn mồm nói nhớ chị cả như thằng bé Triệu Phong, nhưng thật sự lòng cô day dứt sắp chết rồi, sau khi nhớ nhung xong, cô phân vân có nên lên núi ở một thời gian để giảm bớt cơn thèm ăn đáng sợ này không...
"Triệu Kha! Em có ở nhà không?"
Là giọng nói của Triệu Vân Vân.
"Có, chị vào đi."
Ném bát đũa vào trong chậu, Triệu Kha thò đầu khỏi cửa phòng bếp, chờ Triệu Vân Vân đi tới, lập tức quay trở về rửa chén.
"Em biết chị vừa thấy ai không?" – Vẻ mặt Triệu Vân Vân háo hức, rạo rực muốn chia sẻ đáp án.
Triệu Kha đầu cũng không ngẩng, hỏi: "Ai?"
"Triệu Phong!"- Triệu Vân Vân hưng phấn nói: "Em biết chị thấy thằng bé ở đâu không?"
Nếu mà là Triệu Phong thì…
Triệu Kha: "Khu thanh niên tri thức à?"
Vẻ mặt hưng phấn của Triệu Vân Vân lập tức nứt ra, không hề có ý muốn tiếp tục cuộc trò chuyện.
Triệu Kha hiện tại không thể làm gì với em trai ngu ngốc của mình, chỉ có thể không để lại dấu vết chia rẽ, rồi ngồi chờ, nếu như tình cảm của nam, nữ chính đã phát triển tới một mức ổn định, mà lòng Triệu Phong vẫn còn mang ý làm điều xấu, thì tới lúc đó giũa thằng bé lại một phen là được.
Có điều, "Chị đi đâu mà thấy được Triệu Phong?"
Triệu Vân Vân ấp úng: "Ờ...thì...cái đó hả..."
"Đi đuổi hoa bắt bướm à? Chị đọc xong sách em đưa rồi hả?"
Mới nhìn được bốn trang đầu.
Đầu óc Triệu Vân Vân quay mòng mòng, nghĩ xem có cách nào để chuyển chủ đề mất hứng này một cách hoàn hảo không.
"Két ——"
Cổng được đẩy ra.
Còn có tiếng bước chân.
Triệu Vân Vân thở dài một hơi, vừa trốn qua bên cạnh vừa nói: "Có phải là Triệu Phong về không?"
"Chị Vân Vân?"- Mặt Triệu Phong vẫn còn hơi ửng nhẹ, ra vẻ không có việc gì hỏi: "Chị đến tìm chị hai em ạ?"
Triệu Kha đi ra từ phòng bếp, ánh mắt quét từ mặt xuống tay cậu.
Triệu Phong bị cô nhìn như thế lo lắng giơ cao giỏ lên, cười thật trân: "Chị hai, em đặc biệt hái rau về cho chị nè."
Biểu tình của Triệu Kha và Triệu Vân Vân giờ đây dường như giống y hệt nhau, trên mặt đều viết đầy chữ: Giải thích làm gì, vô ích thôi em ơi.
Triệu Phong không tài nào đối mặt được về hai chị gái, hốt hoảng trốn về phòng.
Triệu Vân Vân"chậc chậc" hai tiếng, thầm thì Triệu Kha một câu: "Đúng là em trai lớn rồi, không cần chị gái nữa", phản kích lại cho sự khó xử lúc nãy của cô ấy.
Triệu Kha không phản ứng gì, lau khô nước trên tay, quay về phòng.
Triệu Vân Vân chộp cánh tay cô lại: "Đi theo chị một chút đi."
Triệu Kha không giãy giụa, bị cô ấy kéo đi: "Đi đâu chị?"
"Theo chị đi rồi biết."
Mấy phút sau —
Triệu Kha nhìn thoáng qua bảng gỗ bên cạnh viết mấy chữ “Trường tiểu học thuộc đội sản xuất” to đùng, xoay gót định trở về.
"Đừng mà." Triệu Vân Vân níu tay cô lại, kéo lên phía trước: "Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng, hai ta vào xem tên họ Hồ kia dạy học kiểu gì."
"Đặc điểm, tính cách, năng lực, em nghĩ hẳn là nhóm nhân viên công xã sẽ hiểu rõ mà bầu."
Triệu Vân Vân không nghe lọt, kéo cô tiến vào như cũ.
Triệu Kha không lay chuyển được cô ấy, cuối cùng chịu trận bước vào cổng trường.
Hai người đi đến bên ngoài lớp học dạy khối một và hai, nhìn xuyên qua cửa sổ thì thấy.
Hồ Hòa Chí cầm sách đứng trên bục giảng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc nhìn xuống học sinh ngồi phía dưới, nếu có đứa bé nào dám quay đầu, sẽ bị anh ta nhắc nhở ngay lập tức.
Sau đó, anh ta vừa quay đầu thì thấy ngay Triệu Kha và Triệu Vân Vân ngoài cửa sổ, ánh mắt liền lộ ra mấy phần đắc ý, tiếp tục giảng bài, tăng to âm lượng hơn khi nãy.
Triệu Vân Vân nhìn một hồi, kề sát vào người Triệu Kha, nhỏ giọng nói: "Nghiêm khắc thật đó."
Triệu Kha cách xa ra một chút, mới đáp: "Những nhân viên công xã hẳn là rất mong có giáo viên dạy nghiêm khắc." – yêu cầu của đội sản xuất đối với giáo viên tiểu học không cao, càng nghiêm khắc thì học sinh ngoan càng tốt chứ sao.
"Chưa chắc." Triệu Vân Vân sợ cô không vui, trùng hợp nhìn xuống sân thấy có vài ô vuông được mấy đứa trẻ nguệch ngoạc vẽ ra, hưng phấn nói: "Chúng ta đi chơi nhảy lò cò đi, lâu rồi không chơi, nhớ ghê."
Đến cũng đã đến rồi, chơi một chút cũng được.
Triệu Kha mười tám tuổi tinh thần nhặt được cục đá, cùng Triệu Vân Vân mười tám tuổi thật chơi nhảy lò cò.
Ở lớp học dạy lớp bốn và năm, hiện tại là thời gian nghỉ giữa tiết của cô giáo Ngô, bà nhìn ra cửa sổ thì thấy được hai đứa nhỏ mười tám tuổi đang chơi rất hăng hái dưới sân, mỉm cười, tiếp tục vùi đầu vào giảng bài.
Còn ở trong lớp học dạy lớp một và hai, Hồ Hòa chí giảng bài, cố ý mở cửa rộng ra, lớn tiếng giảng.
Ở chỗ ngồi của khối lớp hai, có một cậu bé vừa viết bài vừa nghịch cục tẩy.
Đột nhiên, tay trái cậu bé bóp cổ mình lại, tay phải vỗ vỗ bạn ngồi cùng bàn.
Người ngồi cùng bàn là một bé gái, bé sợ Hồ Hòa Chí không thôi, tưởng rằng cậu bé lại tìm mình nói chuyện riêng, không dám nhúc nhích, cũng không liếc nhìn cậu bé một cái.
Cậu bé dùng hết sức lực nắm chặt tay cô bé kia, cuống họng phát ra âm thanh “khụ khụ” không ngừng.
Cô bé kia cuối cùng mới dám rón rén liếc qua bên cạnh, chớp chớp mắt, không biết phải làm sao.
Trên bục giảng, Hồ Hòa Chí phát hiện ra hai người đang nhúc nhích, ồn ào bên dưới, nhíu mày mắng: "Không học hành đàng hoàng thì đi ra khỏi lớp!"
Hai tay cậu bé bóp chặt cổ, dùng hết lực ho thứ bị mắc kẹt bên trong ra, mặt đỏ bừng lên, thậm chí bắt đầu tái xanh lại.
Cô bé lập tức bị dọa khóc, há miệng run rẩy hô to: "Thầy ơi! Hu hu hu... thầy ơi..."
Nước mắt nước mũi cậu bé lấm lem đầy trên mặt, dùng ánh mắt cầu cứu nhìn giáo viên dạy thay trên bục giảng.
Hồ Hòa Chí cuối cùng cũng ý thức được trạng thái của cậu bé này không ổn, giật nảy mình, vội vàng tiến lên phía trước hai bước, sau đó ngừng bước không dám đi tiếp.
Anh ta sợ nếu xảy ra chuyện gì, mà mình không giải quyết tốt, trách nhiệm đổ lên đầu anh ta thật sự không gánh nổi.
Trên sân chơi, chân Triệu Kha nhảy vào một ô, ngay sau đó cô nghe được tiếng khóc rất kỳ lạ, dừng lại, một chân đứng thẳng, nghiêng đầu nhìn qua.
Triệu Vân Vân cũng nghe thấy, mắt liếc qua nhìn Triệu Kha.
Hai người hai mắt nhìn nhau, Triệu Kha nhanh chóng đi về phía phát ra tiếng khóc, Triệu Vân Vân cũng đuổi theo.
Trong lớp học hỗn loạn tưng bừng. Có vài đứa nhỏ bị dọa khóc inh ỏi.
Đôi mắt Triệu Kha đảo quanh lớp học, thuận theo tầm mắt những đứa trẻ nhìn đến đứa nhỏ trung tâm mặt tái xanh lè.
Xương hông của Hồ Hòa Chí đập vào cạnh bàn, anh ta ăn đau la lớn: "Triệu Kha!"
Triệu Vân Vân đi theo sau Triệu Kha, vừa kêu "tránh ra tránh ra" vừa đẩy Hồ Hòa Chí vẫn còn đang ngáng đường qua một bên.
Hồ Hòa Chí lại va người vào cạnh bàn, đau đến mức không đứng thẳng nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)