Lần trước trở về, mấy cô, bà này cũng chưa nhiệt tình được như thế, Triệu Kha thấy khó hiểu, bóp phanh lại, dừng ở dưới cây.
Dì Đông không chờ cô mở miệng, đã vội vàng xông lên nói với cô: "Cuối cùng con cũng về rồi, có người đang muốn cướp công việc giáo viên tiểu học của con kìa!"
Những người phụ nữ khác mặc kệ là châm ngòi hay là đến xem kịch vui, thì mỗi người bọn họ đều góp một câu nhắc nhở—
"Không phải chỉ có một người thôi đâu."
"Em phải cẩn thận hơn chút."
"Con mau mau về nhà hỏi mẹ đi, xem giải quyết chuyện này như thế nào."
Não Triệu Kha đang tiếp thu từng câu từng câu một trong đó, nhưng vẫn không rõ chuyện gì đang xảy ra, nên chỉ ngại ngùng cười: “Công việc giáo viên tiểu học chưa là của con mà, con sẽ nghe người trong đội sắp xếp."
"Bé hai, con hiền quá sẽ bị ăn hiếp đó." Xưng hô mà dì Đông dùng cho Triệu Kha, từ "cô bé nội thành" biến thành "bé hai", bà ấy ra vẻ trưởng bối vỗ vỗ ngực: "Con yên tâm, tụi dì nhất định sẽ bầu cho con, không bầu người ngoài."
Triệu Kha cười nói cảm ơn, cũng không tiếp tục đứng lại nhiều chuyện với các cô, các bà, trực tiếp vẫy tay chào tạm biệt, ung dung đạp xe rời đi.
Sau khi Triệu Kha về nhà thì được phổ cập đầy đủ tin tức sáng nay, nghe xong thì phản ứng của cô cũng không có gì đặc biệt.
Công việc nhẹ người, thoải mái ở đội sản xuất không nhiều, vì thế mọi người đua nhau tranh giành là điều hết sức bình thường, và cô chắc chắn sẽ cố gắng hết sức, nhưng được hay mất không quan trọng, miễn là tâm trạng của cô vẫn vui vẻ, không bị ảnh hưởng là được.
Nhưng ba người khác thì phải nói là hoàn toàn tự tin đến mù quáng luôn, bọn họ đều cho rằng đây chỉ là một công việc dạy học mà thôi, tuyệt đối là đã nằm gọn trong lòng bàn tay Triệu Kha rồi, dù có khó cách mấy thì sao sánh bằng được độ khó của tự thi đậu vào nhà máy chứ?
Vì thế họ đã quẳng việc bầu cử của Triệu Kha ra sau đầu, chỉ tập trung hỏi thăm về Triệu Miên.
Triệu Kiến Quốc lo lắng: "Tính của chị con trước giờ dịu dàng, nhưng cũng có phần yếu đuối, lỡ như bị người khác ăn hiếp có phải con bé sẽ cắn răng chịu đựng không?"
Triệu Kha thổi thổi canh cá nóng hổi: "Con có gài gián điệp."
Dư Tú Lan nhíu mày: "Chị con không giống cái nết không chịu thua thiệt của con, nếu như con bé vì tiết kiệm tiền mà ăn không ngon, ngủ không yên thì phải làm sao?"
Triệu Kha nhẹ nhàng nhấp một ngụm canh, bị nóng bỏng lưỡi xuýt xoa một tiếng, đáp: "Con có gài gián điệp."
"Chị cả mới rời nhà ngày đầu tiên, mà em đã bắt đầu nhớ chị ấy rồi." Triệu Phong ăn một bàn cơm, rau, canh nhạt nhẽo, rầu rĩ nói: "Có khi nào không lâu sau chị ấy sẽ thông báo cho chúng ta rằng mình đã có người yêu hay không? Rồi có phải rất nhanh sau đó chị ấy sẽ rời nhà mình qua nấu ăn cho nhà khác hay không?"
Triệu Kha lặp lại lần nữa: "Chị có cài gián điệp."
Vẻ mặt ba người đang buồn nẫu ruột thì bị ba câu trả lời của Triệu Kha đánh cho tỉnh, nát ra luôn, tất cả đều không chớp mắt nhìn cô.
Triệu Kha không nhanh không chậm ăn hết canh, chẹp chẹp miệng, đánh giá: "Mẹ, nước cho hơi nhiều." Cô không yêu cầu canh cá nhất định phải có màu ngà sữa, nhưng nước canh hôm nay loãng đến mức như uống nước lọc có mùi cá vậy.
Dư Tú Lan vỗ cái tay đang vươn về phía vá múc canh của cô: "Nấu cho ăn rồi còn chê, vậy đừng có ăn nữa!"
Triệu Kha không tha thiết gì, thu tay lại.
Triệu Kha bĩu môi: "Con đã dặn chị cả không được mềm lòng, cũng đừng để lộ da mặt mỏng của mình, dành một năm rưỡi ra để hiểu rõ xung quanh hơn, nếu như có ai vượt quá giới hạn cho phép với chị ấy, chị bạn Tiểu Văn của con sẽ thông báo ngay cho con."
Triệu Miên chắc chắn sẽ nghe theo Triệu Kha, một năm rưỡi... Cũng chưa muộn lắm.
Trong mắt Dư Tú Lan hiện ra yên tâm, có điều... "Sao con có nhiều người quen quá vậy?"
“Có nhiều bạn bè thì có nhiều đường đi hơn thôi mẹ, chỉ cần thuận tiện vươn tay nắm chút là có được bạn rồi."
Không phải ai cũng ngu, con người ai đều có tính toán cho riêng mình, Triệu Kha trước giờ không ham mê tiền tài, công danh hay lợi lộc, vì vậy khi kết bạn chưa từng lợi dụng bất kỳ người nào vì mục đích cá nhân, nên tự nhiên là được mọi người tin tưởng, mối quan hệ từ đó ngày càng nhiều.
Đến nỗi nếu sau này hoạn nạn ta có nhau thì cũng là bạn bè, bạn giúp tôi trả đúng mực, chuyện có qua có lại mà thôi.
Dư Tú Lan và Triệu Kiến Quốc mặt đối mặt, không khỏi kiêu ngạo lên, nhưng cũng cảm thấy mất mác, bọn họ từ khi Triệu Kha tiến vào nhà máy làm việc liền biết, đứa nhỏ này đã trưởng thành.
Lúc này, bàn tay của Triệu Phong lặng lẽ vươn về phía cái vá múc canh.
"Bốp!"
Cái đánh này không hề thương tiếc.
Triệu Phong thu tay lại, oan ức vân vê tay đau: "Chị hai không ăn nữa mà..."
Dư Tú Lan trợn trắng mắt: "Đêm hôm khuya khoắt uống nhiều nước làm gì, ban đêm không được đi vệ sinh nhiều lần."
Bà phát hiện không phải đứa trẻ nào cũng hiểu chuyện và tài giỏi, mất mác trong mắt Dư Tú Lan chốc lát bị quét sạch sành sanh, quay đầu dặn dò Triệu Kha: “Ý của bác cả con, trường học hiện tại thiếu giáo viên, bọn nhỏ không tiện lên lớp, con chịu khó đi dạy thay mấy ngày đi."
Triệu Kha sao cũng được, hỏi kỹ càng ngày mai lập tức phải đến trường dạy, thu dọn bát đũa xong liền trở về nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau, cô dậy rất sớm, lật xem giáo án chị cả để lại.
Dư Tú Lan và Triệu Kiến Quốc nhìn thấy, bí mật trò chuyện: "Nhìn lười vậy thôi, chứ cũng rất kĩ tính đó chứ."
Sau khi ăn cơm xong, Triệu Kha thu dọn đồ đạc rồi đi ra ngoài.
Từ nhà cô đến trường tiểu học phía tây thôn, phải chạy giáp hết cái làng, đồng nghĩa phải chạy ngang qua nhà bà hai Triệu .
Triệu Phương Phương vác bụng bầu quét sân, thấy Triệu Kha, ánh mắt nhìn lướt qua rồi thu lại, không dám đối mặt với cô.
Thái độ Triệu Kha vẫn y như thường, cười ha ha chào hỏi, chỉ khi nhìn thấy cô ta đỡ bụng quét sân, thuận miệng hỏi một câu: "Anh rể đâu ạ?"
Triệu Phương Phương lúng túng liếc về phòng cô ta một cười, cười gượng đáp: "Anh ấy, anh ấy còn đang đọc sách."
Triệu Kha gật gật đầu, không nói gì nữa.
Trong khi bên đây thì Triệu Phương Phương đang nhìn cái túi trên người cô, cắn cắn môi, hỏi: "Em muốn đi đâu vậy?"
“Lên lớp dạy thay mấy ngày mà thôi"- Triệu Kha cúi đầu nhìn đồng hồ một lát: "Chị Phương, thời gian không còn sớm, em đi trước nha."
Sau khi Triệu Kha rời đi, Hồ Hòa Chí vừa rời giường đẩy cửa sổ ra, không hài lòng nói: "Đội trưởng quá thiên vị, Triệu Kha đi dạy thay, chẳng phải là kết quả đã được định trước rồi sao?"
Triệu Phương Phương lúng ta lúng túng hỏi: "Vậy bây giờ nên làm gì đây?"
"Đương nhiên là kêu bà đến ủy ban đội đòi lại 'công bằng' rồi ."
Triệu Phương Phương chỉ có thể buông chổi xuống, đỡ bụng đi tìm bà của cô ta.
Bên kia, Triệu Kha đã đến trường học.
Trường tiểu học thuộc đội sản xuất nếu tính thêm hiệu trưởng Cố Hồng Quang thì có tổng cộng ba giáo viên, trong đó một người là vợ của Cố Hồng Quang – thanh niên tri thức Ngô Anh, người còn lại chính là Triệu Miên.
Mỗi người bọn họ phụ trách dạy hai lớp, hiệu trưởng đặc biệt chỉ dạy lớp năm, cô giáo Ngô thì dạy lớp ba và bốn, Triệu Miên thì phụ trách dạy mấy đứa nhóc choai choai lớp một, lớp hai.
Song, trước khi Triệu Miên vào dạy, học sinh còn chưa nhiều như bây giờ, thì tất cả học sinh trong trường đều do hiệu trưởng Cố và cô giáo Ngô chia ra dạy.
Không riêng gì ba chị em Triệu Kha, có một ít phụ huynh học sinh trong trường hiện giờ, đều từng được hai người này chỉ dạy.
Hai vợ chồng không có con, nên luôn xem mấy đứa nhỏ trong thôn như con ruột, khi thấy Triệu Kha thì cực kỳ nhiệt tình chào đón, cô giáo Ngô còn đích thân dẫn cô đến phòng học, vừa đi vừa nói: "Chúng ta không ngờ rằng con sẽ đổi công việc với Tiểu Miên, nhưng quan hệ từ nhỏ của hai con đã rất tốt, cô và lão Cố thấy cũng không trách."
Triệu Kha nhún nhún vai, vẻ mặt rất dịu dàng.
Cô giáo Ngô nhìn cô, ý cười càng ngày càng nồng đậm: "Cô giới thiệu cho con các bé học sinh nhé."
Lớp một có mười ba đứa bé, lớp hai có mười một, ngồi chung trong một phòng, Triệu Kha đi vào theo cô giáo Ngô, bọn nhỏ thấy có người lạ liền tò mò dùng đôi mắt to như nho đen* của mình chớp chớp nhìn cô.
*Gốc là mắt hắc bạch phân minh= mắt có tròng đen nhiều hơn tròng trắng.
Mấy đứa nhỏ đều đã được nghe người lớn và anh chị trong nhà kể về Triệu Kha, chỉ là chưa thấy mặt cô bao giờ.
Triệu Kha theo lời giới thiệu của cô giáo Ngô, ghi nhớ từng khuôn mặt nhỏ vào trong não, rồi mới nói với bọn nhỏ cô là em gái của cô Triệu Miên, dặn chúng chỉ cần gọi cô là “cô Triệu”, sau đó không nói gì thêm nữa, bắt đầu trực tiếp giảng bài.
Tài nguyên, thiết bị dạy học trong thôn không đủ, những đứa nhỏ hai khối phải học chung một lớp, khi giảng bài cho một khối, thì khối khác sẽ ngồi tự học hoặc làm hoạt động gì khác.
Thỉnh thoảng sẽ có vài đứa nhỏ thông minh, học được luôn kiến thức của khối trên, khi chúng vượt qua được kì thi chuyển cấp, thì sẽ được trực tiếp nhảy lớp.
Cực kỳ linh hoạt.
Giờ học cũng rất linh hoạt.
Lớp đầu tiên mà Triệu Kha dạy là lớp một, vì thế cô vừa giảng bài cho lớp một vừa viết đề lớp hai lên bảng cho các bé làm, sau đó thảnh thơi ngồi nhìn bộ dạng đau khổ của chúng khi làm đề, tâm trạng của người tàn ác vui vẻ hẳn lên.
Đôi khi sẽ có vài đứa trẻ nghịch ngợm, quậy phá không chịu học, Triệu Kha chỉ cần dùng đôi mắt thân thương nhìn sang, thì chúng lập tức tự động thẳng lưng, ngồi ngay ngắn, đàng hoàng lại, tuân thủ kỷ luật như một học sinh ba tốt.
Sau khi hết một tiết, Triệu Kha đã thành thạo điêu luyện như dân chuyên, thậm chí cảm giác được có một loại tổ chức đang được sắp xếp trong cô.
Công việc này, rất thích hợp với kế hoạch “dưỡng già” của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)