Long Văn Đào nghe thấy hình dáng của số vàng này được đúc thành những hạt đậu phộng thì lập tức nổi hứng thú. Gã dời mắt khỏi sổ sách, lộ ra vết sẹo dài kéo từ trán xuống tận gò má. Vết dao này chém xuyên qua mắt, cũng may không làm tổn thương đến nhãn cầu. Gã hỏi:
"Bao nhiêu?"
Triệu Cảnh Niên lời ít ý nhiều, nhả ra hai chữ:
"Một cân."
Nghe xong, hứng thú của Long Văn Đào càng thêm đậm nét:
"Vàng hiện tại có giá tám đồng một gram, một cân này tôi trả anh bốn nghìn đồng."
Triệu Cảnh Niên không đồng ý, dùng giọng điệu chắc chắn nói:
"Tám đồng là giá của một năm trước rồi, năm nay giá vàng chỉ có tăng chứ không có giảm."
Thật ra, Triệu Cảnh Niên cũng không biết rõ giá vàng hiện tại là bao nhiêu, nhưng đã đi đàm phán thì đương nhiên phải nói thách lên cao.
"Chỗ khác tôi không quan tâm, nhưng ở chỗ tôi thì giá thu vào chính là tám đồng một gram."
Nói xong, Long Văn Đào lại cúi đầu tiếp tục tính toán sổ sách.
Vân Biên Nguyệt khẽ kéo kéo ống tay áo của Triệu Cảnh Niên, ra hiệu cho hai người rời đi trước.
Nhìn dáng vẻ của Long Văn Đào, Triệu Cảnh Niên cũng không có ý định chiều theo thói quen của gã. Vàng bạc dù là ở Đại Hạ hay ở Hoa Quốc thì đều là thứ mà người ta luôn săn đón. Tuy rằng hiện tại trên bề mặt Hoa Quốc ra sức bài xích vàng bạc, nhưng trên thực tế, những người có vàng đều âm thầm giấu giếm, thu cóp. Vàng vẫn còn lưu thông trên chợ đen thì chứng tỏ nó vẫn đang giữ nguyên giá trị.
Long Văn Đào nhìn thấy Triệu Cảnh Niên và Vân Biên Nguyệt muốn rời đi, mãi đến khi hai người chuẩn bị bước qua ngưỡng cửa mới lên tiếng gọi giật lại:
"Chờ chút."
Vân Biên Nguyệt dí dỏm nháy nháy mắt phải với hắn, dáng vẻ như đang chờ được khen ngợi.
"Tôi cũng không kiếm lời của hai người nhiều đâu, tám đồng ba hào một gram."
"Tám đồng chín hào một gram." – Vân Biên Nguyệt ra giá dưới sự ra hiệu của Triệu Cảnh Niên.
Long Văn Đào bị màn trả giá ngược này làm cho sững sờ một lát:
"Tiểu cô gái, có ai đi cò kè mặc cả như cô không hả?"
"Hiện tại ngoài kia vàng có giá chín đồng một gram, lát nữa ông chuyển tay một cái là có thể bỏ túi ngay năm mươi đồng tiền lãi rồi." – Vân Biên Nguyệt thề thốt đầy chắc chắn. Thật ra cô chỉ nói bừa thôi, tóm lại cứ hướng tới giá cao mà nói là được.
"Tám đồng bốn hào một gram, nhiều hơn nữa thì tôi chẳng còn chút lời lộc nào đâu." – Long Văn Đào rất muốn có được số vàng đậu phộng trong tay Vân Biên Nguyệt. Gã gom nhiều vàng như vậy nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy hình dáng hạt đậu phộng, nếu đem bán lại thì mỗi chỉ có thể kiếm thêm một hai hào.
"Nếu ông đã thành tâm muốn mua thì tám đồng tám hào một gram." – Vân Biên Nguyệt tiếp tục hạ xuống một hào.
Long Văn Đào thấy mình thì cứ tăng lên từng hào một, còn Vân Biên Nguyệt cũng chỉ chịu giảm xuống từng hào một. Gã biết lần sau nếu ra giá không hợp ý cô thì có thể họ sẽ không bán nữa. Châm chước một hồi, gã mới mở miệng nói:
"Tám đồng sáu hào một gram, thật sự không được nữa thì hai người đi nơi khác vậy."
Mức giá sàn của Vân Biên Nguyệt là tám đồng năm hào một gram, nghe thấy Long Văn Đào đưa ra giá tám đồng sáu hào thì rất vừa ý. Thế nhưng trên mặt cô vẫn không lộ ra biểu cảm vui mừng, ngược lại còn làm bộ trầm tư suy nghĩ, xoay người ghé tai thì thầm vài câu với Triệu Cảnh Niên rồi mới đồng ý:
"Được."
Long Văn Đào cảm thấy bản thân mình vừa bị hụt mất mấy trăm đồng tiền lãi, gã buông lại một câu bảo hai người đứng đợi rồi rời đi.
Vân Biên Nguyệt kéo Triệu Cảnh Niên ngồi xuống ghế da, cô chẳng mảy may lo lắng việc Long Văn Đào sẽ giở trò đen ăn đen. Hai người tuy không còn võ nghệ thâm sâu như thời ở Đại Hạ, nhưng cũng không phải loại mèo ba chân ai muốn bắt nạt thì bắt nạt. Quãng thời gian ba năm làm con tin ở Đại Càn, các loại vũ khí cô đều đã từng học qua. Trong cung Vị Ương còn có một gian phòng chuyên môn cất giữ thập bát ban võ nghệ của Đế – Hậu, chỉ riêng loại dao găm sắc bén chém sắt như bùn đã có tới mười con.
Hiện tại trong ngực Triệu Cảnh Niên đang giắt một con dao găm làm bằng huyền thiết. Vân Biên Nguyệt có thể lấy đồ từ cung Vị Ương ra bất cứ lúc nào nên không cần thiết phải mang dao găm trên người. Nếu gã Long ca kia dám giở trò cướp giật, hai người vừa vặn có thể giết ngược lại rồi dọn sạch cả căn nhà này đem đi.
Nghĩ đến đây, Vân Biên Nguyệt lại có chút mong chờ gã Long ca kia lật lọng, như vậy cô sẽ có lý do chính đáng để đi ăn cướp ngược lại.
Thời gian chờ đợi có chút lâu, khoảng tầm hai mươi phút sau thì Long Văn Đào mới xách theo một cái bao tải nhỏ trở về.
"Tiền Đại Đoàn Kết, tổng cộng bốn mươi ba bó. Bây giờ đem vàng ra nghiệm hàng trước đi." – Long Văn Đào đặt bao tải xuống trước mặt Vân Biên Nguyệt và Triệu Cảnh Niên, yêu cầu kiểm tra vàng.
Triệu Cảnh Niên quan sát xung quanh xác định không có người khác, bấy giờ mới từ trong ngực lấy ra số đậu phộng vàng:
"Đều ở đây cả."
Long Văn Đào cầm lấy một hạt đậu phộng ước lượng sức nặng. Đã từng kinh qua tay mấy chục cân vàng, gã đại khái biết được trọng lượng này không sai. Thế nhưng gã vẫn cẩn thận lấy cân tiểu ly ra cân lại một lượt, rồi hơ qua lửa thử vàng xong xuôi mới để Vân Biên Nguyệt kiểm tra tiền.
Vân Biên Nguyệt đếm đủ bốn mươi ba bó trước, sau đó rút ngẫu nhiên ba bó ra để kiểm tra kỹ lưỡng. Xác định mỗi một bó đều có đủ mười tờ Đại Đoàn Kết, cô mới hướng về phía Triệu Cảnh Niên đang đứng cảnh giới mà gật đầu:
"Không sai."
Triệu Cảnh Niên buộc chặt miệng bao tải rồi ném vào trong chiếc gùi đeo lưng:
"Long ca đúng là người sảng khoái, lần sau có cơ hội tôi lại đến tìm ông giao dịch."
Long Văn Đào nghe thấy sau này vẫn còn mối làm ăn thì kinh ngạc hỏi:
"Vẫn còn đậu phộng vàng sao?"
Không nói tới công xã Bình Nam, ngay cả mấy công xã phụ cận cho đến trên huyện bây giờ cũng rất hiếm có người mang vàng tới chợ đen bán, đây cũng chính là lý do vì sao Long Văn Đào chấp nhận tăng giá.
Triệu Cảnh Niên bày ra vẻ mặt không muốn nói nhiều:
"Đều là gom góp được thôi."
Long Văn Đào không truy hỏi đến cùng, chỉ cần có người mang vàng tới đổi tiền là được:
"Vậy được, còn vàng thì cứ đến tìm tôi, giá cả dễ thương lượng."
Sau khi hai người hàn huyên vài câu, Triệu Cảnh Niên khéo léo từ chối ý định tiễn chân của Long Văn Đào, dứt khoát dẫn Vân Biên Nguyệt rời đi.
"Hai người biết đường về sao?" – Long Văn Đào có chút ngạc nhiên. Đường từ chợ đen đi vào chỗ gã nếu không có người quen dẫn đường thì cơ bản là sẽ bị lạc, tuy nhìn qua chỉ có ba cánh cửa nhưng các lối rẽ quanh co uốn lượn bên trong thì không hề ít.
"Tôi nhớ rõ, Long ca dừng bước được rồi."
Lúc mới đến, Triệu Cảnh Niên đã phát hiện ra gã dẫn đường cố tình đưa họ đi loanh quanh qua mấy cái con hẻm nhỏ lặp đi lặp lại. Hắn nhìn thấu nhưng không nói ra. Hiện tại tiểu Hoàng hậu đã muốn dùng bữa trưa, hắn liền trực tiếp loại bỏ những đoạn đường trùng lặp kia, rất nhanh hai người đã quay trở lại khu chợ đen.
Người trông cửa nhìn ra sau lưng Triệu Cảnh Niên và Vân Biên Nguyệt, xác định không có ai đi cùng thì hỏi:
"Hai người tự mình đi ra đấy à?"
"Ừm." – Vân Biên Nguyệt gật đầu, cứ thế đi lướt qua gã.
Người ở chợ đen đã vơi đi không ít, chủ yếu là lượng khách hàng đã giảm bớt. Mặt trời đã chuẩn bị lên tới đỉnh đầu, phỏng chừng mọi người đều đã ra về để kịp ăn cơm trưa.
Lúc đi ngang qua một gã đàn ông, Vân Biên Nguyệt bị gọi giật lại.
"Cô gái, có mua gạo đặc biệt cung cấp không?"
Vân Biên Nguyệt còn chưa từng nhìn thấy loại gạo đặc biệt cung cấp của thời đại này bao giờ, không biết nó có điểm gì khác biệt so với loại gạo bích căn mà cô vẫn thường ăn hay không liền bảo:
"Cho tôi xem thử."
Gã đàn ông nghe vậy thì lập tức mở túi vải của mình ra, để lộ ra những hạt gạo trắng mẩy:
"Đây chính là gạo đặc biệt cung cấp đấy, không giống với loại gạo tấm nát ở trạm lương thực đâu, cô nhìn xem này."
Vân Biên Nguyệt mới liếc mắt nhìn qua một cái đã lắc đầu:
"Không cần đâu."
"Kìa, đừng đi mà! Ban đầu tôi bán một đồng năm hào một cân, hiện tại chỉ còn thừa lại hai cân thôi, cô đưa hai đồng rồi xách đi luôn đi." – Gã đàn ông chắn đường Vân Biên Nguyệt. Gã thấy cô ăn mặc tươm tất, quần áo không có một miếng vá nào, trong nhà chắc chắn là có điều kiện, dư sức mua nổi loại gạo đặc biệt cung cấp này.
"Một đồng, không có phiếu." – Vân Biên Nguyệt trực tiếp ép giá.
"Cô... Gạo phổ thông không cần phiếu cũng đã có giá tám hào một cân rồi, cô đang giỡn mặt với tôi đấy à?" – Gã đàn ông có chút tức giận nói.
"Tôi không có tiền, chỉ còn thừa đúng một đồng thôi, ông muốn bán thì tôi mua." – Trong lòng Vân Biên Nguyệt lúc này chỉ nhớ nhung đến món chân giò heo ở tiệm cơm quốc doanh, không muốn lãng phí thời gian ở chợ đen nữa.
"Đi đi đi, cái đồ quỷ nghèo mà còn đòi ăn gạo đặc biệt cung cấp gì chứ." – Gã đàn ông phẩy phẩy tay, buộc chặt miệng túi vải lại rồi ngồi xuống tiếp tục đợi người khách tiếp theo.
Vân Biên Nguyệt – người vừa bị mắng là "quỷ nghèo" – lẳng lặng đi theo sau lưng Triệu Cảnh Niên, người đang mang trên lưng khoản tiền khổng lồ bốn nghìn ba trăm đồng để rời khỏi chợ đen. Vừa bước chân ra khỏi khu vực chợ đen, Vân Biên Nguyệt đã thò tay vào trong gùi của Triệu Cảnh Niên, thu cái bao tải nhỏ đựng tiền vào thẳng cung Vị Ương.
Suốt dọc đường đi không phát hiện thấy có ai theo đuôi, hai người liền đi tới một góc khuất để lau sạch lớp ngụy trang trên mặt, thay lại bộ quần áo lúc đi rồi rảo bước hướng về phía tiệm cơm quốc doanh.
Dễ dàng thu hoạch được một món tiền lớn, bước chân lúc đi bộ của Vân Biên Nguyệt vì vui sướng mà cũng trở nên nhẹ nhàng, hoạt bát hơn hẳn. Cô thầm nghĩ: "Chân giò heo ơi, ta tới đây!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
