Có sự bảo vệ của Triệu Cảnh Niên và Vu Hương Linh, Vân Biên Nguyệt đã mua gần đủ những thứ có trong kế hoạch.
Phải chen chúc một phen trầy da tróc vảy, họ mới ra được khỏi hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ.
"Sau này... sau này tôi sẽ đi mua sớm hơn, không thèm đi vào mấy ngày cao điểm này nữa." Vân Biên Nguyệt nhìn dòng người đông đúc chen chúc đến nghẹt thở bên trong hợp tác xã, chẳng muốn phải trải nghiệm lần thứ hai chút nào.
"Ai mà chẳng biết đi sớm thì vắng người, nhưng ngặt nỗi hôm nay hợp tác xã mới nhập thêm mấy thứ tụi mình cần mua về chứ." Vu Hương Linh vừa tết lại bím tóc đuôi tôm bị chen đến xổ tung ra vừa cằn nhằn. Tóc của cô ấy là bị một bà thím cố tình giật tung, cũng may cô ấy nhanh tay giữ lại kịp lúc cái dây buộc tóc đang rơi xuống, nếu không lại mất không một món đồ.
Vân Biên Nguyệt đưa tay sờ thử tóc mình, thấy có một lọn không biết bị vò rối từ lúc nào. Thử nhét lại vào nếp cũ không xong, cô đành nản lòng tháo cả bím tóc ra để tết lại từ đầu, đoạn hỏi: "Kế tiếp tụi mình đi đâu đây?"
"Trạm lương thực. Bột mì của tớ đem rang hết rồi, tớ muốn qua trạm lương thực xem có bột ngô không." Vu Hương Linh hất bím tóc đã tết gọn gàng ra sau lưng, đưa mắt nhìn Vân Biên Nguyệt ý muốn hỏi xem hai người có đi chung hay không.
"Tôi không đi đâu, tôi ra tiệm cơm quốc doanh đợi cậu." Vân Biên Nguyệt sực nhớ tới bức thư đã viết xong từ tối qua, cô tính tranh thủ đi gửi thư. Gạo ở thời đại này ăn chẳng ngon bằng gạo bích mễ trong cung Vị Ương, bột mì thì cũng hâm hấp như nhau, nhưng trong không gian của cô có sẵn lương thực rồi nên không cần mua thêm làm gì.
"Vậy được rồi, lát nữa tụi mình gặp nhau ở tiệm cơm quốc doanh nhé." Vu Hương Linh có chút hụt hẫng. Lúc Vân Biên Nguyệt chưa đối tượng với Triệu Cảnh Niên, đi đâu cô cũng đi cùng Vu Hương Linh, dù không mua lương thực cũng sẽ bám đuôi cô ấy. Trong một thoáng, Vu Hương Linh bỗng có cảm giác bạn mình đang "trọng sắc khinh bạn".
"Đi thôi." Triệu Cảnh Niên chủ động xếp hết những món đồ nặng vào gùi của mình, chỉ để Vân Biên Nguyệt gùi những thứ nhẹ nhàng.
Thư đã được viết từ sớm. Để tránh bị người khác phát hiện nét chữ thay đổi so với nguyên thân, Vân Biên Nguyệt và Triệu Cảnh Niên đã phải đặc biệt luyện tập bắt chước bút tích cũ rồi mới đặt bút viết thư.
Phải dùng qua bút máy mới thấy được sự tiện lợi của nó, Triệu Cảnh Niên thầm nghĩ nếu có ngày có thể trở về Đại Hạ, hắn nhất định phải phổ biến việc sử dụng bút máy trong toàn quốc. Một cây bút máy hút đầy mực rõ ràng thuận tiện hơn hẳn một bộ nghiên mực và bút lông rườm rà.
Dựa theo các bước trong ký ức của nguyên thân, Vân Biên Nguyệt dán tem lên phong thư rồi bỏ vào hòm thư công cộng là xong việc.
Rời khỏi bưu điện, Triệu Cảnh Niên dẫn Vân Biên Nguyệt đến một góc tường khuất, hỏi khẽ: "Tiếp theo nàng muốn đi đâu?"
Vân Biên Nguyệt tinh mắt nhìn thấy có người xách chiếc giỏ tre lấp ló đi ra từ một con hẻm nhỏ, cô liền nảy ra ý định muốn ghé qua chợ đen xem thử, thuận tiện nghe ngóng giá vàng hiện tại: "Đi chợ đen đi, ta chỉ mới nghe kể chứ chưa được thấy bao giờ."
Tuy bối cảnh hiện tại mua cái gì cũng cần tiền kèm theo phiếu, nhưng thực tế chỉ cần có thật nhiều tiền, không có phiếu vẫn có thể lách luật mua được đồ.
Tiền túi của cả Vân Biên Nguyệt và Triệu Cảnh Niên cộng lại mới vừa vặn qua được cột mốc bốn trăm tệ. Sau khi sống ở thời đại này một thời gian và hiểu rõ trình độ khoa học kỹ thuật hiện tại, hai người liền nảy ra ý định gom góp những món đồ tiện ích cho dân sinh để tích trữ vào cung Vị Ương, biết đâu sau này có cơ hội quay về Đại Hạ thì có thể đem ra mở rộng, cải tiến hiệu quả.
Mà muốn mua đồ thì phải có tiền, trong cung Vị Ương của cô chẳng có gì ngoài vàng bạc, giờ cần phải quy đổi chúng thành tiền giấy thì mới tiêu dùng được.
Triệu Cảnh Niên đứng ở đầu ngõ quan sát một hồi lâu, thấy không ít người xách giỏ không đi vào, lúc trở ra thì giỏ gánh đầy ắp, hắn liền khẳng định chắc chắn chợ đen nằm sâu trong con hẻm này: "Đi, đi sát theo ta."
Vân Biên Nguyệt siết chặt chiếc gùi trên vai, thực chất phần lớn đồ đạc bên trong đã được cô âm thầm chuyển vào cung Vị Ương, ngay cả gùi của Triệu Cảnh Niên nhìn thì phồng to thế thôi chứ bên trong cũng rỗng tuếch.
Sau khi lách vào hẻm, hai người đi tới một góc chết. Triệu Cảnh Niên và Vân Biên Nguyệt nhanh chóng thay bộ quần áo khác, lại bôi thêm chút phấn thuốc lên mặt để làm tối màu da — loại bột này nhìn khá giống phấn trang điểm thời này. Cải trang xong xuôi, hai người gùi chiếc gùi tre tiếp tục rảo bước về phía chợ đen. Đi được một đoạn, họ bắt gặp một ông cụ bịt mặt chỉ lộ ra hai con mắt, kiểu ăn mặc này ở chợ đen rất phổ biến, suy cho cùng ai đi mua bán ở đây cũng sợ bị người quen nhận mặt.
Đi vòng vèo qua mấy lối rẽ, họ bị chặn lại ở một giao lộ. Mà ông cụ đi trước họ vừa đưa cho người gác hẻm thứ gì đó liền được cho qua ngay.
Triệu Cảnh Niên dùng ánh mắt ra hiệu cho Vân Biên Nguyệt giữ im lặng, còn hắn thì bước lên chắn trước mặt cô, lên tiếng hỏi: "Sao lại không cho chúng tôi qua?"
"Lần đầu tiên tới à?" Người gác hẻm đảo mắt đánh giá Triệu Cảnh Niên từ trên xuống dưới. Gã nhờ có đôi mắt tinh tường nên mới được giao việc canh đường, vừa nhìn một cái liền nhận ra ngay Triệu Cảnh Niên là gương mặt mới.
"Đúng vậy." Triệu Cảnh Niên gật đầu. Hắn đúng là lần đầu tới chợ đen của công xã Bình Nam, nhưng trong ký ức của nguyên thân khi còn ở thủ đô thì đã đi chợ đen không biết bao nhiêu lần, hắn thừa hiểu có những nơi phải nộp "phí vào cửa" mới được bước chân vào bên trong.
"Tới mua hay tới bán? Giá người mua với người bán tính khác nhau đấy." Gã gác đường liếc nhìn chiếc gùi của Triệu Cảnh Niên, xem tướng mạo khí chất này không giống người đi buôn bán chút nào, vả lại tầm giờ này cũng hiếm có mối lái nào tới giao hàng.
"Tới xem thử thôi." Triệu Cảnh Niên và Vân Biên Nguyệt lần này chủ yếu đến để khảo sát giá cả thị trường, nếu thấy giá hợp lý thì sẽ tung ra một ít vàng để đổi lấy tiền mặt.
Ngoài chợ đen ra thì ngân hàng cũng có thu mua vàng, ngặt nỗi giao dịch ở đó sẽ bị lưu lại hồ sơ sổ sách, hoàn toàn không thích hợp để xả lượng hàng lớn. Chợ đen chính là ưu tiên hàng đầu, cũng là lựa chọn duy nhất của họ lúc này.
Vân Biên Nguyệt liền móc trong túi ra một hào đưa cho gã, hai người thuận lợi bước chân vào khu chợ đen.
Đi theo chỉ dẫn của gã gác đường, họ rẽ trái rẽ phải vài bận thì tới một con ngõ sâu hun hút, liếc mắt một cái là nhìn thấy điểm cuối, ước chừng chiều dài khoảng chừng năm mươi mét.
Người trong ngõ nói chuyện với nhau bằng giọng rất nhỏ, có vài người thậm chí còn dùng ngón tay ra dấu ra hiệu để mặc cả giá với nhau.
Đi dọc hết con ngõ, hầu như toàn là mấy thứ nhu yếu phẩm thường thấy, trong đó các quầy bán lương thực là đông người vây quanh nhất. Tuy nhiên, người đứng xem thì nhiều chứ người xuống tiền mua thì ít, suy cho cùng giá lương thực ở chợ đen bị thổi lên quá cao.
Triệu Cảnh Niên mắt quan sát bốn phía tai nghe tám hướng, chợt phát hiện ra một căn nhà khá đặc biệt. Những người ra vào căn nhà đó đều mặc trang loại quần áo giống hệt gã gác đường chặn họ lúc nãy, hắn liền khẽ gọi: "Nguyệt Nhi, bên này."
Vân Biên Nguyệt ngoan ngoãn làm một cái đuôi nhỏ, bám sát ngay sau lưng Triệu Cảnh Niên. Nhưng vừa tới trước cửa căn nhà nhỏ, hai người đã bị chặn lại.
"Nơi này không bán đồ, đi chỗ khác chơi đi." Người giữ cửa đưa tay cản Triệu Cảnh Niên và Vân Biên Nguyệt lại. Lăn lộn ở cái chợ đen này bao lâu nay, gã chỉ cần liếc mắt liền biết hai người này là người lạ mặt mới tới.
Triệu Cảnh Niên không nói hai lời, hé mở một góc thỏi vàng giấu trong ngực áo. Chờ khi xác định đối phương đã nhìn rõ, hắn lập tức thu tay lại, hỏi ngắn gọn: "Có thu không?"
Người giữ cửa lập tức đổi thái độ, dẫn Triệu Cảnh Niên hướng về phía cửa phòng, nhưng gã vẫn rất cảnh giác, chưa để Triệu Cảnh Niên và Vân Biên Nguyệt đi hẳn vào trong: "Anh có bao nhiêu?"
Triệu Cảnh Niên hạ thấp giọng: "Mười viên."
Năm ngoái ở chợ đen thủ đô, vàng có giá tám tệ một gam. Nhưng đó là mức giá của một năm trước, thời điểm cuộc đại nạn mới bắt đầu, giá vàng đột ngột lao dốc không phanh xuống chỉ còn một hai tệ một gam, sau đó theo dòng thời gian trôi qua mới đang âm thầm tăng trưởng trở lại.
Lần này đi, Vân Biên Nguyệt đã lấy ra mấy hạt đậu phộng bằng vàng vốn dùng để ban thưởng cho cung nhân kiếp trước. Vàng thỏi một khối nặng tới năm mươi cân thì quá mức bắt mắt, cũng may trong cung Vị Ương tích trữ không thiếu các loại đậu phộng vàng, hạt đậu vàng, lá vàng và kim qua tử (hạt dưa bằng vàng)... Tất cả đều là món đồ mà Hoàng hậu nương nương để dành ban thưởng, tính sương sương cũng được tám hòm lớn. Đó là chưa kể đến số vàng thỏi, vàng nguyên bảo chất đầy ụ trong một gian kho, bấy nhiêu đó là quá đủ cho hai người họ tiêu xài xông xênh ở cái thời đại này rồi.
Một hạt đậu phộng bằng vàng nặng tầm một lượng thời cổ, tức là khoảng năm mươi gam. Nếu tính theo giá tám tệ một gam, mười hạt đậu phộng vàng này có thể bán được những bốn nghìn tệ.
Ở cái thời đại mà mức lương bình quân của công nhân chỉ rơi vào khoảng ba mươi tệ một tháng, bốn nghìn tệ là số tiền mà một người công nhân có không ăn không uống cũng phải cày cuốc mất mười một năm mới kiếm nổi. Vậy mà mười hạt đậu phộng vàng này, chẳng qua chỉ là phần nổi của tảng băng chìm trong kho dự trữ vàng của cung Vị Ương mà thôi.
"Mời vào trong nói chuyện." Nghe thấy con số mười viên, thái độ của gã giữ cửa lập tức trở nên niềm nở, hòa nhã hẳn lên.
Triệu Cảnh Niên không vội vàng đồng ý ngay. Hắn nheo mắt cẩn thận quan sát tướng mạo của người đàn ông đối diện, thấy gã không phải phường đại gian đại ác, trong ánh mắt tinh khôn kia vẫn có vài phần đạo nghĩa, lúc này hắn mới khẽ gật đầu đồng ý.
Vân Biên Nguyệt quán triệt nguyên tắc xem nhiều nói ít, cứ như một cái đuôi nhỏ im lặng bám sát sau lưng Triệu Cảnh Niên.
Ba người xuyên qua ba lớp cửa mới tiến vào một gian phòng kín. Bên trong phòng chỉ có duy nhất một người đàn ông đang gảy bàn tính cành cạch.
"Anh Long, hai vị này đến để đổi vàng." Người giữ cửa cung kính báo cáo mục đích đến của hai người cho Long Văn Thao — người đang ngồi bên bàn viết sổ sách tính toán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)