Mã Trường Khiếu gõ nhẹ lên tờ thông báo điều động nhân sự trên bàn, ra hiệu cho ông nhanh chóng ký tên đóng dấu đi. Một người như Chử Thần, nếu cứ mãi ở lại một Cung Tiêu Xã của một huyện miền núi xa xôi này thì chẳng khác nào chôn vùi nhân tài cả!
Trương Thành Văn đắc ý, nhướng mày nhìn ông ấy một cái rồi nói vào điện thoại: “Trưa nay rảnh không? Ghé nhà chú một chuyến, chú giới thiệu cho cháu một người.”
“Được, được, ký tên cho ông đây.”
Chử Thần cầm điện thoại sững người, rồi bật cười mà lắc đầu.
Trương Thành Văn ký xong, đóng dấu một cái, nhưng còn chưa kịp thu dọn thì bản báo cáo điều động đã bị Mã Trường Khiếu giật lấy rồi nhét luôn vào cặp hồ sơ. Xách túi lên, ông ấy lập tức sải bước đi nhanh ra ngoài.
Tiếng ông ấy vang vọng trên hành lang: “Lão Trương, tôi đi đây! Rảnh rỗi lại đến tìm ông uống trà!”
Trương Thành Văn bật cười lắc đầu, cầm lấy ống nghe vừa vang lên reng reng.
“Ngày mai các đại đội phải bắt đầu thu hoạch lúa rồi. Đại đội Mậu Lâm có 40 mẫu “Hoàng Nguyên Soái”, hôm nay vừa mới bắt đầu thu hái nhưng nhân lực không đủ. Chú xem có thể bàn bạc với các đơn vị, nhờ mọi người qua giúp một tay không ạ?”
Đại đội trưởng của hai đại đội Thanh Sơn và Nam Bình khá khôn khéo. Sau khi kiếm được lợi nhuận từ trồng dược liệu, bọn họ liền chuyển đổi từ trồng lúa nước sang trồng dược liệu ở những vùng đất cao, có hệ thống tưới tiêu không thuận tiện. Do đó, diện tích trồng lúa ngày càng thu hẹp, cũng không cần huy động thêm nhân lực để thu hoạch lúa nữa.
Trương Thành Văn lập tức đồng ý, sau đó nói thêm: “Mã Trường Khiếu đang qua chỗ cháu đấy, còn mang theo thông báo điều động nhân sự nữa, muốn cháu qua làm Trưởng phòng Tiêu thụ ở nhà máy cơ khí của ông ấy. Chú đã ký tên, cũng đã đóng dâu luôn rồi. Đi hay không thì cháu cứ bàn bạc với Khâu Thu rồi quyết.”
“Nhưng nếu cháu hỏi ý kiến chú, thì chú và mẹ cháu chắc chắn là muốn cháu đi. Không nói chuyện khác, chỉ nói riêng chuyện con cái thôi. Nhà máy cơ khí có nhà trẻ, trường mẫu giáo, như vậy có thể đỡ đần cho Khâu Thu bao nhiêu chuyện vất vả! Rồi còn cả chuyện khám chữa bệnh nữa. Thân thể Khâu Thu không tốt, lần sinh đầu còn suýt nữa là khó sinh. Nếu ở thành phố, có vấn đề gì người ta còn có thể mổ đẻ ngay, đó là bảo đảm an toàn quá rồi!”
“Đương nhiên, với tư cách cha dượng của Khâu Thu, lúc chú suy xét cũng sẽ suy nghĩ cho con bé trước tiên. Nhưng cháu cũng không thể phủ nhận được là nhà máy cơ khí của thành phố còn cao hơn hẳn Cung Tiêu Xã cấp huyện này một bậc. Nếu đến đó, cháu càng có thể bày ra dã tâm và khát vọng của mình!”
Chử Thần cầm điện thoại, nói với giọng điềm tĩnh, không chút dao động: “Cháu biết rồi, chú Trương. Cháu sẽ suy nghĩ.”
Đặt điện thoại xuống, Trương Thành Văn không khỏi thở dài: Thằng bé này vẫn còn khúc mắc!
Nhưng biết làm sao đây? Đối với nhà máy thực phẩm mà mình từng một tay lập kế hoạch và xây dựng này, chẳng lẽ Chử Thần thực sự không muốn ở lại sao? Năm đó, ông cũng bất lực lắm chứ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
