Công việc quan trọng, Thẩm Du Chi đứng dậy, vỗ vai Chử Thần: “Được. Chuyện thi đại học thì để sau rồi bàn.”
Chử Thần cầm đũa, nhìn theo bóng lưng anh ta xách đồ rời đi, trong đầu là từng hồi giục giã “khôi phục thi đại học, khôi phục thi đại học…”
Ngây người một lúc, anh mới tiếp tục cúi xuống ăn nốt bát mì trên bàn.
*
Sau bữa ăn, Chử Thần lớn giọng về phía bếp, dặn dò Lão Vương rồi mang theo đồ đạc trực tiếp trở về Cung Tiêu Xã.
Tại văn phòng tầng hai, trợ lý Trần Nguyên Lượng đang ngồi trước bàn trà đọc báo. Thấy Chử Thần tới, anh ta vội đứng dậy, nhận lấy chiếc sọt tre trong tay anh:
“Chủ nhiệm Chử, lúc 8 giờ bên công ty bách hóa tỉnh gọi điện đến, nói muốn đặt thêm 50 sọt “Hoàng Nguyên Soái” loại đặc biệt cao cấp cùng với 100 sọt loại thường. Tôi đã gọi điện thông báo cho đại đội Nam Bình rồi, bên đó đang thu hoạch và chuẩn bị sọt đóng hàng.”
Chử Thần gật đầu, mở cặp hồ sơ, rút ra một bản báo cáo rồi đưa cho anh ta:
“Đây là báo cáo kiểm định “Hoàng Nguyên Soái” của đại đội Mậu Lâm. Lấy hai mẫu của ba loại hàng này, mang theo báo cáo kiểm định đến bộ phận thu mua đi. Để bọn họ xem báo cáo, nếm thử “Hoàng Nguyên Soái”, sau đó lập kế hoạch tiêu thụ rồi gửi cho tôi. Trong vòng nửa tháng, xem thử hệ thống Cung Tiêu Xã phía dưới của chúng ta có thể tiêu thụ được bao nhiêu.”
Cung Tiêu Xã cấp huyện phụ trách quản lý 25 Cung Tiêu Xã ở các khu, hương trấn và thôn trại. Ngoài nhiệm vụ cung ứng các loại sản phẩm công nghiệp theo kế hoạch cho nông dân nông thôn, các Cung Tiêu Xã này còn phải cung cấp vật tư nông nghiệp, hỗ trợ kỹ thuật và thu mua các loại nông sản, sản phẩm phụ của các đại đội sản xuất nữa. Tóm lại, toàn bộ hoạt động sản xuất, lưu thông và tiêu thụ hàng hóa ở khu vực nông thôn đều do hệ thống này quản lý.
Trần Nguyên Lượng đáp lời, sau đó cầm theo đồ đạc rời đi.
Chử Thần nở nút áo rồi cởi cái áo khoác kiểu Tôn Trung Sơn trên người, xắn tay áo sơ mi trắng lên rồi tự pha cho mình một ly trà. Sau đó, anh cầm điện thoại gọi cho Trương Thành Văn - Cục trưởng Cục Thương nghiệp.
“Alo, Chử Thần à? Cháu đã từ tỉnh về rồi à?”
“Vâng, cháu về được hai ngày rồi. Đại đội Thanh Sơn, đại đội Nam Bình và đại đội Mậu Lâm đều đã phân loại “Hoàng Nguyên Soái” thành loại đặc biệt cao cấp, loại một và loại hai. Cục Vật giá cũng đã định mức giá xong. Công ty bách hóa tỉnh muốn 16 vạn cân, khu mỏ của thành phố chúng ta đặt 1 vạn cân. Cháu tính toán lại thì vẫn còn dư khoảng 33 vạn cân. Lần trước cháu có đến cửa hàng bách hóa thành phố nhưng chưa gặp được người phụ trách nên dự định ngày mai đi một chuyến.”
“Vậy cháu định phân phối bao nhiêu cho hệ thống Cung Tiêu Xã bên dưới?”
Chử Thần hiểu rõ ý của Trương Thành Văn. Với 25 Cung Tiêu Xã cùng các đơn vị trực thuộc, lượng hàng 33 vạn cân hoàn toàn có thể tiêu thụ hết trong huyện, chỉ là thời gian có hơi dài. Bán hết vào cuối tháng hay kéo dài đến mùa xuân hè sang năm cũng đều là bán cả, nhưng Chử Thần không muốn trì hoãn. Anh cũng không muốn để “Hoàng Nguyên Soái” cạnh tranh giá cả trực tiếp với táo địa phương sẽ đến mùa sau khoảng một tháng nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



