Nhà máy còn chưa xây xong mà đã tìm được nơi tiêu thụ, tiền bạc chảy vào ào ào. Chưa đầy ba tháng, hơn mười mấy người mượn kho hàng của đại đội để sản xuất tương ớt. Hàng hóa cũng rất nhanh đã phủ kín khắp các huyện thị xung quanh, lợi nhuận lên đến một vạn tám ngàn đồng. Ai mà chẳng thèm nhỏ dãi cơ chứ?
Trong báo cáo quý, Chử Thần còn viết về một viễn cảnh phát triển đầy hứa hẹn, kế hoạch lại còn vô cùng hoàn thiện nữa. Khi đó, rất nhiều người nghĩ: Cho dù có là đồ ngu đi nữa, chỉ cần làm cho tốt theo bản kế hoạch này thì làm sao mà có thể thất bại được?
Thịt mỡ dâng đến tận miệng, ai mà không muốn lao vào cắn một miếng chứ?
Chử Thần chỉ là một thanh niên trí thức từ nơi khác đến, trên lưng còn cõng theo lý lịch thành phần như vậy, cho dù có thông minh đến đâu thì chỉ cần vài tên lưu manh ra tay là cũng đủ để hủy hoại anh rồi.
Nỡ lòng nào chứ!
Nhưng bất đắc dĩ, chỉ còn cách là điều anh đi nơi khác thôi.
Bọn họ cũng sợ rằng anh cứ ở mãi trong huyện thành thì sẽ không thể điều chỉnh được tâm thái, thế nên mới để anh phụ trách cây công nghiệp ở nông thôn. Mỗi ngày ra vào trong núi, ít nhiều cũng có thể xoa dịu cảm xúc, dần dần nguôi ngoai oán khí trong lòng.
Hiện tại, nhà máy thực phẩm là một mớ hỗn độn. Trong huyện và thành phố đã nhiều lần muốn để anh tiếp nhận, nhưng làm sao anh có thể đồng ý được đây!
*
Khi Khâu Thu tỉnh dậy thì cũng đã hơn 9 giờ rồi. Cô kéo rèm cửa, đẩy cửa sổ ra, ánh nắng rực rỡ tràn vào trong phòng. Bên ngoài, hoa nguyệt quý, thược dược, mộc phù dung, hoa mào gà… đều đang đua nhau khoe sắc rực rỡ, thu hút vô số bươm bướm và ong mật bay lượn, nhẹ nhàng đậu xuống từng đóa hoa.
“Mẹ, mẹ dậy rồi à!”
Hôm trước cô mới gặp chị cả và chị hai của cậu ta, bụng vẫn nhỏ, chắc còn lâu mới sinh.
“Tiểu Ngũ đã gả chồng đến trại vịt ấy.”
Bàn tay đang cầm chiếc gương của Khâu Thu hơi khựng lại, cô bé đó năm nay mới 15 tuổi thôi mà.
“Mẹ, mẹ có đói không?”
“Để em đi nấu bún nhé.” Nhị Ni bưng tôm sông và thịt ốc vào bếp.
Khâu Thu đặt gương xuống, vẫy tay gọi con gái lại.
Mắt Chiêu Chiêu sáng rỡ, lập tức xoay người chạy vào phòng: “Mẹ!”
Khâu Thu ngồi xuống ghế, ôm con vào lòng, cầm lược nhẹ nhàng chải mái tóc đen dài của cô bé. Cô tách tóc thành hai phần, tết thành hai bím nhỏ gọn gàng.
Sau đó, cô gập hai bím tóc lên, giấu vào sau gáy, rồi cài một bông hoa lụa màu hồng nhạt lên một bên.
Chiêu Chiêu bám vào mép bàn, kéo gương lại soi. Nhìn khuôn mặt nhỏ xinh trong gương, cô bé thích thú cười khanh khách: “Mẹ ơi, ngày mai con cũng muốn tết tóc như vầy nữa!”
Khâu Thu gật đầu, đứng dậy ôm chăn đệm ra cửa phơi nắng.
Nhị Ni vội vàng đặt đồ xuống, chạy tới giúp: “Để em, để em! Chị muốn phơi hết luôn sao?”
“Ừ.”
Buông tay để Nhị Ni làm tiếp, Khâu Thu đứng giữa sân, vươn vai thư giãn, rồi cầm ly đi rửa mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)