“Đủ không?”
“Đủ rồi, đủ rồi! Chia cho mấy nhà thân thích thôi, chừng đó cũng đủ ăn đến Tết rồi.”
“Trả tiền!” Chử Thần duỗi tay ra trước mặt lão Vương.
Lão Vương giơ tay đánh cái “bép” vào tay Chử Thần một cái, bĩu môi: “Cậu thấy ai đi làm mà mang theo nhiều tiền như vậy chưa? Ngày mai trả.”
“Chú có nhiều phiếu công nghiệp không?” Đừng tưởng lấy táo của anh thì không cần phiếu đấy nhé.
Lão Vương nhìn Chử Thần, có chút cạn lời: “Yên tâm đi, nếu phiếu công nghiệp không đủ thì tôi sẽ dùng phiếu gạo hoặc phiếu đường bù vào.”
Chử Thần hài lòng gật đầu, cầm đũa tiếp tục ăn cơm.
Lão Vương giúp anh sắp xếp lại đống báo cáo kiểm tra đo lường, lại buộc chặt sọt tre giúp anh. Ông ấy cúi đầu, thấy giữa mày của Chử Thần đã giãn ra, không còn vẻ âu sầu như mấy ngày trước thì mới cười nói: “Vợ cậu hết nôn nghén rồi à?”
“Vâng, cảm ơn mấy quả mơ mà hôm bữa chú cho.”
Lão Vương phe phẩy chiếc quạt mo trên tay: “Chỉ mấy quả mơ thôi mà, có đáng gì đâu. Cậu cứ từ từ ăn, tôi vào làm tiếp đây.”
Chử Thần khẽ gật đầu, bưng đĩa rau xào lên trút vào trong chén rồi trộn đều với mì. Đang định đưa vào miệng thì Thẩm Du Chi từ bên ngoài đi vào, ngồi phịch xuống đối diện anh: “Sao giờ này mới ăn cơm?” Vừa nói vừa liếc nhìn đồng hồ trên tay: “Sắp 10 giờ rồi! Thầy thuốc Khâu nhà cậu lại không nấu cơm cho cậu à?”
Chử Thần nhíu mày: “Rảnh rỗi quá thì mau tìm một đối tượng mà lập gia đình đi, đừng cả ngày chẳng có việc gì lại thích kiếm chuyện.”
Thẩm Du Chi bĩu môi, chán nản nói: “Được rồi được rồi, không nói nữa! Nhắc đến thầy thuốc Khâu là cậu lại xù lên.” Nói rồi, anh ta ghé sát lại, hạ giọng nói nhỏ: “Nghe tin gì chưa? Thi đại học sắp được khôi phục rồi đấy!”
Chử Thần sững người: “Cậu nghe ai nói?”
Thẩm Du Chi do dự một chút rồi đáp: “…Ba tôi gọi điện nói cho tôi biết.”
Cả hai người bọn họ đều lớn lên trong cùng một khu nhà tập thể. Nhà Chử Thần ở tòa số 9, còn nhà họ Thẩm ở tòa số 47 - một tòa nằm phía trước, một tòa nằm phía sau. Hai người bọn họ từ nhỏ đã học chung, lại còn luôn là bạn cùng bàn. Cha của Thẩm Du Chi là tổng biên tập tòa báo, tin tức luôn rất nhanh nhạy.
Chử Thần lấy lại tinh thần, tiếp tục ăn mì.
Thẩm Du Chi sốt ruột, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “Cậu… Không có chút dự nghĩ gì sao?”
Chử Thần ngước mắt nhìn anh ta, thấy người anh ta bị bắn đầy bùn thì hỏi: “Vừa xuống nông thôn về à?”
Thẩm Du Chi gật đầu: “Đi đại đội Ánh Sao xem mấy mẫu ruộng thí nghiệm. Hôm qua bị kéo đi uống rượu, uống hơi quá chén. Đại đội trưởng của bọn họ sợ tôi đi đường ban đêm nguy hiểm nên giữ lại một đêm.”
Năm 1971, Thẩm Du Chi được tuyển dụng vào Cục Nông Nghiệp huyện, trở thành kỹ thuật viên.
Chử Thần hỏi: “Hôm nay còn đi làm không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
