"Chào anh, xin hỏi anh có biết đường đến nhà Chu Luật Sâm đi thế nào không?" Tư Nguyệt thu hồi ánh mắt, thấy có người đi tới liền vội vàng hỏi đường, chứ không thể cứ chạy loạn như ruồi mất đầu được.
"Thâm ca? Cô tìm Thâm ca làm gì?" Thanh niên vác cuốc đi tới kinh ngạc nhìn cô.
Vốn dĩ anh ta còn ngại ngùng không dám nhìn thiếu nữ thoạt nhìn đã biết là cô gái thành phố này, không ngờ cô lại đến tìm Thâm ca.
Nhưng Tư gia cũng rõ ràng không định lấy thân phận thông gia để đưa cô đi lấy chồng, suy cho cùng, gả cho một gã đàn ông nông thôn cũng là một hành động vô cùng mất mặt với bọn họ.
"Hả? Là cô sao?" Thanh niên kinh ngạc trừng lớn mắt, trên khuôn mặt ngăm đen tràn đầy vẻ khó tin.
"Đúng vậy, có thể phiền anh chỉ đường giúp tôi được không?" Xách một chiếc vali nặng như vậy, lại đang là tháng sáu, với cơ thể mỏng manh của nguyên chủ, tay Tư Nguyệt sắp gãy đến nơi rồi.
Đối phương phản ứng lại, mặt đỏ lên, vội vàng chỉ vào căn nhà nhỏ hai tầng cách đó không xa nói: "Ở, ở ngay đằng kia kìa."
Tư Nguyệt ngẩn người, cô vừa nãy còn tưởng đây là biệt thự nhỏ của Hộ vạn tệ nào đó trong thôn, không ngờ lại chính là của Chu gia?
Phú hào lại chính là mình sao?
Căn nhà này, so với Tư gia kia còn tốt hơn không ít đấy chứ!
Thời buổi này, người có thể xây nhà lầu ở nông thôn, đủ để chứng minh đối phương có của ăn của để.
Xem ra cũng không tồi tệ như trong tưởng tượng.
Cô cảm ơn một tiếng, vội vàng đi tới đó.
Thanh niên còn muốn nói gì đó nhưng thấy người ta đã mặt mày rạng rỡ rời đi, nhất thời á khẩu.
Chẳng phải anh ta nghe thôn bên cạnh nói cô gái nhà đó không bằng lòng, còn làm ầm ĩ lên rất khó coi sao?
Cứ tưởng đã từ hôn rồi, sao bây giờ lại tự tìm đến tận cửa thế này.
Hơn nữa lại còn xinh đẹp như vậy...
"Có ai ở nhà không?" Tư Nguyệt đứng trước cửa, gõ cửa.
Ở cửa buộc một con chó Ngao Tạng lớn, làm cô sợ chết khiếp.
Suýt nữa thì mềm nhũn chân ngồi bệt xuống đất.
Tư Nguyệt sợ chó nhất vì cô từng bị chó cắn.
May mà con chó đó chỉ đứng dậy, cảnh giác nhìn cô một cái, dường như nhận ra cô gái yếu ớt này không có sức chiến đấu gì, lại lười biếng nằm rạp xuống.
Tư Nguyệt: "?" Ý gì đây, mày nói rõ ràng xem nào.
"Ra đây, ra đây! Ai đấy!" Một người phụ nữ trung niên chạy ra mở cửa, nhìn thấy một cô gái xinh xắn, vẻ mặt bà ta kinh ngạc: "Cô là ai? Đến đây làm gì?"
Chu gia không có họ hàng gì, người đến nhà cũng không nhiều.
Huống hồ là con gái.
Mấy hôm trước vừa mới nói chuyện cưới xin, cô gái nhà bên đó sống chết không chịu.
"Tôi ư?" Tư Nguyệt chớp chớp mắt, nói: "Tôi là người vợ mới nhậm chức của Chu Luật Sâm, còn bà là?"
Nhớ trong sách Chu Luật Sâm làm gì có bố mẹ, vậy người này là ai?
"Tôi là thím được Tiểu Chu tìm đến để trông trẻ, cô là Lâm Huệ Huệ sao?"
Bà ta nhìn cô, ánh mắt mang theo sự dò xét, lại xen lẫn vài phần thù địch khó hiểu.
Tư Nguyệt hơi nghi ngờ nhưng vẫn nói: "Tôi không phải Lâm Huệ Huệ, chắc mọi người cũng nghe nói rồi, Lâm Huệ Huệ không phải con gái ruột của Lâm gia, tôi mới phải, cho nên người gả đến đây là tôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)