Chuyển Ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Mấy lời phát ngôn không biết ngượng này làm chấn động cả căn phòng, mọi người trợn mắt há mồm.
Mấy người vốn định mỉa mai cô không biết trời cao đất dày là gì, nhưng gương mặt trắng bệch yếu ớt của Trang Nhan lúc này cực kỳ ung dung và tự tin, khiến lời nói cứ mắc kẹt nơi cổ họng họ.
“Vừa rồi hai bát nước đường đỏ kia coi như các người vượt qua kiểm tra, miễn cưỡng xứng đáng làm người nhà của Trang Nhan tôi.”
Sự tự tin bành trướng đến cực điểm này đã khiến đám người nhà họ Trang quen thói chanh chua mắng chửi, ngang ngược vô lý cũng phải "đứng hình".
Phản ứng đầu tiên là quả không hổ danh người nhà họ Trang, cái da mặt dày này so với bọn họ chỉ có hơn chứ không kém.
“Vậy thì thử xem!”
Cuối cùng ông cụ Trang chốt hạ: “Thằng ba, trước đây con từng đi học lớp xóa mù chữ trên thành phố mấy ngày, trong bụng có chút chữ nghĩa, con tới kiểm tra nó đi!”
Trang Vệ Dân vẻ mặt không tình nguyện: “Ba, nó mà là thiên tài thì nhà mình toàn là thiên tài thôi! Cái này có gì mà phải kiểm tra...”
“Tôi biết là chú không dám.”
Trang Nhan thản nhiên ngắt lời ông, ánh mắt mang vẻ thương hại từ trên cao nhìn xuống: “Chú à, chú không muốn ở cái tuổi này rồi còn bị một đứa trẻ bảy tuổi vượt mặt, làm trò cười cho thiên hạ chứ gì?”
“Tao không dám?” Trang Vệ Dân suýt chút nữa bị một câu nói nhẹ bẫng này làm cho tức lộn ruột! Một người lớn như ông mà sợ thi không lại một con nhóc ranh sao?
“Ông nhà nó ơi, thi với nó đi!” Thím ba cảm thấy đây là cơ hội tốt để chọc thủng lời khoác lác của Trang Nhan: “Cái thứ ôn gì đâu không, đến trưởng bối cũng không tôn trọng!”
“Được! Tao phải xem thử mày nặng bao nhiêu cân bao nhiêu lạng?”
Trang Vệ Dân biết Trang Nhan có chút thông minh vặt, không cũng chẳng thi nổi vào tốp 5 trường tiểu học Hồng Tinh. Vì vậy, ông cố ý đưa ra một câu đố khó hơn cả đề nhập học tiểu học: “37 cộng 69 bằng bao nhiêu?”
Trang Vệ Dân luống cuống tìm giấy nháp để tính toán: “Chờ chút, tôi còn chưa tính xong!”
Đến khi ông khó khăn lắm mới gạch ra được con số thì nó giống hệt với con số Trang Nhan vừa đọc.
Người nhà họ Trang lúc này mới bắt đầu chú ý hơn: Hừ, tính còn nhanh hơn cả chú ba!
“Cái này… cái này chẳng là gì cả!” Thím ba vểnh cổ lên: “Thiên tài thực thụ thì phải biết làm phép nhân.
Ông nó, ra một câu phép nhân đi!” Thím ta xúi giục Trang Vệ Dân.
Trang Vệ Dân lầm lì suy nghĩ một hồi, đưa ra một câu: “21 nhân 19 bằng bao nhiêu?”
Trang Nhan trả lời không hề do dự: “399.”
Đụng đến phép nhân là nhà họ Trang mù tịt thật sự. Ông cụ Trang nhìn sang thằng con của mình: “Sao rồi? Đúng không?”
Trang Vệ Dân ngây người nói: “Con… con không biết ạ.”
Ông đi học lớp xóa mù chữ chỉ mới học cộng trừ, biết gì phép nhân đâu?
“Nó nói đúng rồi.”
Chú út Trang Vệ Đông từng học tiểu học mấy năm, đứng bên cạnh bấm đốt ngón tay một hồi lâu mới hoàn toàn chịu phục: “Là 399!”
“Không thể nào!” Bà cụ Trang đánh chết cũng không tin nhà mình có thể bay ra một con phượng hoàng.
“Vừa rồi là tính toán, lần này kiểm tra nhận mặt chữ!”
Bà còn nhớ kỳ thi tuyển sinh môn Văn Trang Nhan không được điểm tối đa: “Thằng ba, chẳng phải con có sách giáo khoa xóa mù chữ sao? Cho nó nhận mặt chữ!”
Trang Vệ Dân vội vàng chạy về phòng, lục ra mấy cuốn giáo trình xóa mù chữ bám đầy bụi.
Cơ mà văn thì kiểm tra thế nào? Ông chỉ đại vào một đoạn trong đó: “Thì… thì đọc cái này đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
