Chuyển Ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Trang Nhan tùy ý lật vài trang rồi ném cuốn sách trả lại cho chú ba.
Trang Vệ Dân ngẩn người.
Thím ba giống như vớ được cọc cứu mạng: “Ha ha, nó không biết, chắc chắn là không biết chữ rồi!” Thím ta đắc ý nhìn Trang Nhan.
“Cần phải nhận mặt chữ sao?” Giọng Trang Nhan bình thản: “Có mắt ai mà chẳng đọc được.”
Đám người mù chữ nhà họ Trang cảm thấy bị xúc phạm: …
Vậy hóa ra bọn họ có mắt như mù sao?
Cô chẳng thèm liếc nhìn cuốn giáo trình kia lấy một cái, đọc lại không sai một chữ: “Hiện nay đang là vụ cày cấy mùa xuân, cán bộ các cấp phải phát huy tinh thần cách mạng…”
Cả gian nhà chính chết lặng.
Trang Vệ Dân bị chấn động hoàn toàn.
Ông cụ Trang vội hỏi: “Thằng ba! Nó có đọc sai không?”
“Không… không sai…” Trang Vệ Dân lắp bắp: “Không sai… một chữ!”
So với việc biết chữ, điều khiến Trang Vệ Dân kinh hoàng hơn là Trang Nhan có khả năng đọc qua là không quên.
Thiên tài! Đây đúng là thiên tài thật rồi!
Hai thằng nhóc nhà chú hai, hai đứa con gái nhỏ nhà chú ba, tất cả đều há hốc mồm nhìn Trang Nhan.
Đọc qua không quên? Nhà họ Trang bọn họ thế mà lòi ra một người có bản lĩnh lớn như vậy sao?
Thế thì sau này đi học còn phải lo gì nữa? Nhìn một cái là biết ngay!
Bây giờ tuy nói không có thi đại học, nhưng ai mà chẳng biết muốn được lên đại học Công Nông Binh thì phải là người thông minh?
Con em họ luôn bị họ bắt nạt, sau này có khả năng lên thành phố làm công nhân, ăn lương thực nhà nước sao?
Trang Xuân Hoa cắn chặt môi, cô còn đang tính toán gả cho người đàn ông có bốn mươi đồng tiền sính lễ kia, còn Trang Nhan… nghe nói là sau này gả thẳng lên thành phố luôn! Thế thì vẻ vang biết bao nhiêu?
Cả gian nhà chính im phăng phắc đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy tiếng.
Tất cả mọi người giống như bị bóp nghẹt cổ, trợn tròn mắt há hốc mồm, ngây người nhìn cô bé có khuôn mặt tái nhợt, không nói được lấy một lời.
Trang Nhan cực kỳ bình tĩnh, dường như việc tính nhẩm và đọc qua không quên chỉ là chuyện bình thường như ăn cơm uống nước.
Cô thản nhiên lên tiếng: “Vậy bây giờ, tôi có thể đi học được chưa?”
Vợ chồng chú ba đột ngột quay đầu nhìn về phía anh cả Trang Vệ Đảng, cái ông anh què chân này của bọn họ saolại đẻ ra cái thứ yêu nghiệt thế này?
Thím hai theo bản năng nhìn về phía hai thằng con trai cao lớn thô kệch nhưng đần độn nhà mình, trong lòng lẩm bẩm: Tổ sư nó chứ, chẳng lẽ hai đứa nhà mình cũng là thiên tài, chẳng qua là bị lỡ dở thôi sao?
“Tôi đã nói rồi, con gái tôi là thiên tài, là thiên tài mà!”
Trang Vệ Đảng lê cái chân què, kích động đến mức múa may quay cuồng: “Từ nhỏ tôi đã nhìn ra rồi, nó giống mẹ nó! Nhất định có thể thi đỗ đi Bắc Kinh, phải cho nó đi học!”
Ông cụ Trang bị chấn động, ngược lại bà cụ Trang là người đầu tiên phản đối: “Không được, nhà mình vẫn chưa phân gia. Nuôi hai ba con mày ăn không ngồi rồi còn chưa đủ sao? Bây giờ còn định đèo bòng thêm một đứa đi học nữa?”
“Có đi học thì cũng phải là Thạch Đầu với Trụ Tử đi, dựa vào cái gì đến lượt một con nhóc ranh như nó?”
Hơn nữa, dù có học ra thì có ích gì? Con gái sớm muộn gì cũng là người nhà người ta! Học xong cánh cứng rồi còn lo được gì cho nhà ngoại?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


