Chuyển Ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Ngày hôm nay, thật quá kích thích!
Thấy đã đến giờ đi làm, mọi người vừa định giải tán để thở dốc một chút, thì Trang Vệ Đảng, người vốn luôn u ám kể từ khi gãy chân hiếm khi thẳng lưng lên, gương mặt lộ rõ vẻ hưng phấn gần như cuồng nhiệt: “Ba mẹ, con quyết định rồi, sang xuân sẽ đưa Trang Nhan đi học ở trường tiểu học công xã!”
Chết lặng.
Hoàn toàn chết lặng.
Bà cụ Trang đang xót đứt ruột hai bát nước đường đỏ thêm trứng gà và bột lúa mạch sữa là người phản ứng lại đầu tiên: “Cái gì? Đưa con nhóc ranh này đi học? Cỏ lợn trong nhà ai cắt? Gà vịt ai cho ăn? Quần áo ai giặt?”
“Thằng cả, mày đúng là tâm cao hơn trời! Đi học? Chính là phí tiền! Sớm gả đi đổi sính lễ mới là chuyện chính đáng.”
Chú hai Trang Vệ Quốc và chú ba Trang Vệ Dân cũng nhảy dựng lên.
“Anh cả, anh hồ đồ rồi! Con trai còn chẳng có phúc phần đó, dựa vào cái gì cho nó đi? Hơn nữa, con gái đọc sách, đọc thành đồ ngốc thì nhà ai thèm rước?”
“Hồi đó trường tiểu học Hồng Tinh tuyển sinh, đã nói rõ là thi đỗ tốp 3 mới được miễn học phí! Tự nó không cố gắng, thi chỉ đứng thứ 5, còn trách được ai?”
Thím hai càng cho là hiển nhiên: “Thật sự muốn đi học thì phải Thạch Đầu nhà tôi đi! Con nhóc ranh đọc sách làm gì? Uổng phí tiền bạc.”
Thím ba càng giật nảy mình: “Nhà lão Trương kia, Xuân Hoa nhà tôi từ bỏ, không gả sang đó nữa, sớm đưa con bé này gả đi cho rồi.”
Bà xem như đã nhìn rõ, Trang Nhan chính là một tai họa.
Chủ gia đình là ông cụ Trang chỉ lẳng lặng hút thuốc lào, làn khói lượn lờ che khuất biểu cảm của ông. Không lên tiếng, chính là ngầm đồng ý với sự phản đối của mọi người.
Trang Vệ Đảng bị trận thế này làm cho nghẹn họng, mấy câu nói của Trang Nhan cứ như lời nguyền vang vọng trong đầu.
Thiên tài! Bắc Kinh! Học đại học! Khiến người đàn bà kia phải hối hận!
Một luồng hỏa khí vô danh bỗng chốc xông thẳng lên đỉnh đầu, ông chống bàn đứng dậy, giọng nói vì kích động mà khàn đặc: “Các người thì hiểu cái quái gì, Trang Nhan là thiên tài, thiên tài thực thụ, nhất định phải đi học! Nếu không, đó là tổn thất của quốc gia! Các người định vùi dập nhân tài của đất nước sao? Muốn trở thành tội nhân của đất nước à?”
Cái mũ lớn này chụp xuống khiến mọi người ngớ người.
“Thằng khốn!” Bà cụ Trang tức đến nhảy dựng, chỉ tay vào Trang Nhan vẫn còn đang yếu ớt dựa trên ghế.
“Cái thứ mặt vàng vọt gầy gò, hở tí là nôn ra máu như này mà là thiên tài quốc gia sao? Sang xuân tống nó sang nhà làm đậu hũ họ Trương, để lớn thêm chút nữa nó mà chết thì có mà thối trong tay.”
“Có phải thiên tài hay không, thử một chút không phải sẽ biết sao?” Trang Nhan lên tiếng đúng lúc, giọng không lớn lại khiến mọi người chấn kinh.
“Thử? Còn cần phải thử?” Bà cụ Trang giống như vừa nghe thấy chuyện cười nhất thiên hạ, cười nhạt thành tiếng.
“Hừ! Nhà họ Trang chúng ta từ trên xuống dưới mấy trăm năm nay, mộ tổ tiên đã từng bốc khói xanh bao giờ chưa? Rơi trúng đầu mày là đột nhiên lòi ra phượng hoàng vàng chắc? Mơ ngủ à!”
“Mẹ nói đúng đấy.” Thím ba gào lên, hận không thể lập tức quét cái tai họa Trang Nhan này ra khỏi cửa.
“Mày mà thật sự là thiên tài thì lúc trước trường tiểu học Hồng Tinh tuyển sinh sao không thi nổi vào tốp 3?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
