Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
“Con dâu thứ ba, còn chưa chịu yên à!”
Thím ba thấy cái nồi chuẩn bị úp lên đầu mình, sao chịu nhận cho được. Bị bà cụ đánh đến đau điếng cả người, bà chỉ tay vào Trang Nhan gào to: “Ba! Là nó! Là Trang Nhan con bé chết tiệt này! Nó đánh con trước, còn đánh cả Xuân Hoa! Vừa rồi em hai cũng thấy đấy!”
Mấy người kia lại tỏ vẻ không tin.
Trang Nhan là hạng người thế nào? Không mẹ, ba lại què, hoàn toàn sống nhờ vào gia đình, ngày thường đến thở mạnh cũng không dám. Nói nó đánh người? Ông cụ Trang là người đầu tiên không tin.
Nhưng lời thím ba nói lại quá chắc nịch...
Dĩ nhiên Trang Vệ Dân tin vợ mình, đang định lên tiếng phụ họa.
Đúng lúc đó, Trang Nhan, người vẫn im lặng nãy giờ đột nhiên nở một nụ cười tái nhợt, yếu ớt với thím ba.
Ngay sau đó, trước ánh mắt của tất cả mọi người, Trang Nhan bỗng ho sặc sụa dữ dội, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, rồi...
“Ọe!”
Một ngụm máu tươi thật lớn phun thẳng lên mặt thím ba!
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Họ thấy Trang Nhan như một đóa hoa nhỏ bị mưa gió giày xéo, sắc mặt trắng bệch như giấy, thân thể lảo đảo, mềm nhũn ngã xuống đất, hơi thở yếu ớt.
Khung cảnh đông cứng.
“Con gái của ba!”
Trang Vệ Đảng lao tới, ôm chặt Trang Nhan khóc lóc thảm thiết.
“Con là thiên tài, còn phải thi đại học nữa! Con không thể có chuyện gì được!”
Thím ba lau vệt máu còn ấm trên mặt, sợ đến hồn bay phách lạc: “Không phải tôi! Tôi không đánh nó! Nó hãm hại tôi!”
Trang Nhan ho khẽ, giọng yếu ớt: “Thím ba, thím nói là vậy thì cứ cho là vậy đi.”
Mọi người: "!"
Tất cả đồng loạt ném về phía thím ba ánh mắt trách móc.
Ngay cả Trang Vệ Dân cũng không chịu nổi, hậm hực nói: “Bà xã, bà yên phận chút đi.”
Lần đầu tiên trong đời, thím ba cảm nhận được thế nào là có trăm miệng cũng không cãi lại được.
Thấy người sắp không xong rồi, ông cụ Trang dứt khoát quyết định: “Bà già, còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau lên, nước đường đỏ!”
Bà cụ Trang xót của, nước đường đỏ đó là để dành cho Tiểu Bảo!
Nhưng nhìn Trang Nhan nằm dưới đất thở thoi thóp, còn đang co giật khe khẽ, bà lạnh sống lưng.
Lỡ nó chết...
Bà lập tức lao vào trong nhà, pha một bát nước đường đỏ thật nóng, còn nghiến răng đập thêm một quả trứng vào.
Trang Nhan nửa tỉnh nửa mê được đỡ dậy, chất lỏng ấm nóng, hòa lẫn vị ngọt đậm và mùi trứng béo ngậy trôi qua cổ họng.
Mùi vị này... đã bao lâu rồi cô chưa được nếm? Lâu đến mức linh hồn phải run rẩy!
Thứ mà ở thời hiện đại nhìn thôi cô chẳng buồn liếc mắt, giờ khắc này lại như của quý trời cho.
Trang Nhan càng thêm kiên định: cuộc đời của cô, nhất định phải sáng lạn, rực rỡ, phải sống cho đã chứ không thể bị vùi lấp trong vũng bùn mà ngay cả một bát nước đường đỏ cũng trở thành món ăn xa xỉ.
Uống xong một bát, bà cụ Trang xót đến nhói lòng: “Đúng là phá của! Uống sạch trơn rồi à...”
Trang Nhan ngước đôi mắt đáng thương lên: “Bà ơi, cho cháu thêm một bát nữa được không?”
“Cái gì?”
Lại là một ngụm máu tươi to đùng, phun thẳng lên đầu lên mặt bà cụ Trang!
“A a a máu!”
Tiếng thét chói tai vang lên khắp nơi! Lần này không còn ai dám chậm trễ nữa.
Bà cụ Trang run rẩy bưng tới thêm một bát, lần này còn cắn răng hạ quyết tâm, múc một thìa lớn sữa mạch nha trân quý khuấy vào trong.
Mọi người giương mắt nhìn Trang Nhan từng ngụm nhỏ uống hết, sắc mặt khôi phục huyết sắc, lúc này mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
