Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Thì ra, đàn ông què mất một chân cũng chỉ là phế vật.
Cô tám tuổi đã có thể lên núi chặt củi, xuống ruộng làm việc nặng, vậy thì đương nhiên có thể quật ngã ông ta xuống đất!
Quả thật là ý nghĩ đã được thông suốt.
“Ba à!” Trang Nhan ngồi xổm xuống trước mặt ông ta: “Ba có biết vì sao hồi đó mẹ con bỏ ba mà đi không?”
Trang Vệ Đảng đang đau đến lăn lộn bỗng khựng lại: “Mày nói linh tinh cái gì?”
“Mẹ mày là đồ lòng dạ sắt đá! Chỉ vì muốn trốn sang Hồng Kông hưởng phúc nên mới lén chạy!”
Trang Nhan mỉm cười, giọng nói mang theo sức mê hoặc: “Là vì bà ấy coi thường ba. Bà ấy cùng một thanh niên trí thức họ Lý ở thôn bên lén vượt biên đi rồi, đúng không?”
“Bà ấy chê ba chưa từng đi học, không biết chữ, không có văn hóa, chỉ là một người nông dân đào đất kiếm ăn!”
Trang Vệ Đảng bị chọc trúng vết thương lòng, gào lên: “Là tại mày! Là tại đứa con gái như mày không đủ tốt!”
Ông ta theo thói quen đẩy hết trách nhiệm ra ngoài.
Trang Nhan chẳng những không cãi lại, nụ cười còn sâu thêm: “Ba nói đúng. Vậy nên, nếu như con trở thành thiên tài thì sao?”
“Nếu con học hành cực giỏi, giỏi đến mức có thể vào học đại học ở Bắc Kinh thì sao?”
Cô hạ giọng. “Mẹ con vốn thích người có văn hóa, liệu có quay về không?”
“Huống chi, ba à, ba có muốn một ngày nào đó được vẻ vang trở lại Bắc Kinh không? Có muốn đứng đàng hoàng trước cửa nhà ngoại, nói cho họ biết: ba mới là chồng của con gái họ, là người ba thiên tài của cháu ngoại họ không?”
Những lời này, đánh trúng điểm yếu sâu kín nhất trong lòng Trang Vệ Đảng.
[Đinh đông, hào quang giảm trí kích hoạt.]
“Muốn... tao muốn!” Trang Vệ Đảng lập tức sụp đổ, như kẻ vớ được cọc cứu mạng, vừa khóc vừa tin lời Trang Nhan.
“Đúng! Mày phải đi học! Mày là con gái của con mụ ấy! Bà ấy thông minh như vậy, mày nhất định cũng thông minh!”
“Trang Nhan, mày phải thi đỗ đại học, phải hiên ngang trở lại Bắc Kinh! Tao phải để cho tất cả mọi người biết, tao Trang Vệ Đảng mới là đàn ông của bà ấy!”
Đến khi thím hai vừa khóc vừa chạy gọi được chú Hai Trang Vệ Quốc, chú ba Trang Vệ Dân, thậm chí kinh động cả ông nội Trang Thủ Thành, thì trước gian chính nhà họ Trang đã loạn như nồi cháo.
Mấy người đàn ông trợn tròn mắt nhìn cảnh bà cụ Trang và thím ba đánh nhau đến tóc tai bù xù, không ai chịu nhường ai, thỉnh thoảng Trang Xuân Hoa vì che chở cho mẹ mà còn ăn thêm vài roi chổi của bà cụ.
Cảnh trước mắt quá mức hoang đường, đến nỗi mấy người nghe tin chạy tới đều đứng chết trân tại chỗ, không biết nên làm sao.
...
“Đủ rồi! Còn muốn đánh đến bao giờ nữa? Mất hết mặt mũi nhà họ Trang rồi!”
Ông cụ Trang không chịu nổi nữa, gầm lên một tiếng, cuối cùng trấn áp được màn kịch này.
Nhìn ba người phụ nữ tóc tai bù xù, đánh nhau loạn xạ, Trang Thủ Nghiệp tức đến râu mép run bần bật: “Ra thể thống gì nữa, mất mặt quá!”
Bà cụ Trang nào có sợ ông ta, ném phịch cây chổi xuống trước mặt ông ta, phản bác thẳng: “Trang Thủ Nghiệp, đồ vô lương tâm! Một tay tôi làm trâu làm ngựa nuôi cả nhà các người, đến lượt ông dạy đời tôi à?”
“Tôi... nói với bà không thông!” Trang Thủ Nghiệp đỏ bừng mặt, không dám đối đầu trực diện với vợ, lập tức quay mũi nhọn sang con dâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

