Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Trang Xuân Hoa phản ứng nhanh nhất: “Mày dám đánh mẹ tao?” Cô cúi người chụp lấy cây gậy củi trên đất.
“Tao liều với mày!”
Trang Nhan nhấc chân đạp lên đầu kia của gậy. Trang Xuân Hoa kéo không được, còn tự kéo mình lảo đảo. Trang Nhan thuận thế túm cổ áo cô ta, đối diện khuôn mặt vẫn còn hằn vết đỏ.
Chát! Chát! Chát!
Lại ba cái tát giòn tan, vừa vặn đối xứng hai bên.
“Phản rồi! Phản rồi!” Bà cụ Trang tức đến run rẩy cả người.
Bà không phải người sợ chuyện. Năm đó trên đường chạy nạn, ngay cả lưỡi lê của lính Nhật bà còn dám nhổ một bãi nước bọt, huống chi là Trang Nhan?
Bà cụ chộp lấy cây chổi gần đó, khí thế hùng hổ xông tới, định bổ đầu bổ mặt đánh xuống!
Thấy cảnh đánh nhau sắp sửa nổ ra, Trang Nhan đột ngột nâng cao giọng: “Bà ơi, bà còn chưa biết à? Thím ba đã sớm liên hệ, bàn bạc xong với nhà họ Trương rồi, thím ấy định đổi người, thay bằng Trang Xuân Hoa. Thím ba nói, Trang Xuân Hoa chỉ cần 20 đồng sính lễ thôi!”
“Hả?” Đôi mắt bị mí mắt bụp che phủ của bà cụ Trang lập tức trợn tròn, hung dữ bắn thẳng về phía thím ba còn đang nằm dưới đất rên rỉ.
“Ít đi 20 đồng?”
Trang Nhan đổ thêm dầu vào lửa, mỉm cười nói: “Chưa hết đâu ạ. Thím ba còn nói với nhà họ Trương rằng, thím mới là mẹ ruột của Trang Xuân Hoa, số tiền sính lễ 20 đồng đó cứ đưa thẳng cho thím là xong.”
Câu này đâm trúng phổi bà cụ Trang!
Tuổi đã cao như vậy, bà vẫn cố sống cố chết ép bốn con trai một con gái không cho phân gia là vì điều gì?
Chẳng phải chỉ để nắm chặt hòm tiền của cả nhà trong tay hay sao?
Vậy mà con dâu thứ ba dám giấu bà nuốt riêng?
“Con đĩ lòng dạ đen tối kia!” Bà cụ Trang nào còn rảnh để ý tới đứa cháu gái như trúng tà, quay ngoắt mũi nhọn lao thẳng về phía thím ba. Cây chổi trong tay rít gió, đánh còn dữ hơn lúc nãy đánh Trang Nhan!
“Còn dám đòi 20 đồng, mày là cái thá gì!”
“Mẹ ơi, không phải, mẹ nghe con nói đã...” Thím ba hồn vía lên mây, vừa né vừa phân bua.
Thím hai bế Đại Bảo đứng sững tại chỗ, ngây người ra: ch... chuyện gì đang xảy ra thế này?
Trang Nhan lại bật cười.
Hóa ra, thoát khỏi xiềng xích lại sảng khoái đến vậy! Không còn bị người khác ức hiếp lại sung sướng đến vậy! Đến hôm nay cô mới biết thế nào là “tôi là tôi”.
Cô chậm rãi dời ánh mắt sang thím hai đang định thừa cơ lên tiếng chỉ trích mình.
Thím hai bị ánh mắt ấy dọa cho khựng lại, ôm Đại Bảo lảo đảo chạy về phía nhà mình: “Vệ Quốc! Mau ra đây, Trang Nhan, cái con bé chết tiệt đó phát điên rồi!”
Chạy mất một người cũng chẳng sao.
Không phải vẫn còn một người nữa đó sao.
Trang Nhan quay sang người đàn ông đang lê cái chân què bỏ chạy, ba cô, Trang Vệ Đảng.
Trang Vệ Đảng cố gắng gượng ra dáng uy nghiêm của một người ba, ngoài cứng trong rỗng: “Trang Nhan! Mày muốn làm gì? Tao là ba mày! Mày dám động vào tao thử xem? Chẳng qua không cho mày đi học thôi, mày ở nhà làm loạn à? Ai nuôi mày lớn từng này, hả?”
Trang Nhan lười nghe.
Tâm tư nhỏ nhoi của ông ta, trong mắt cô nó rõ ràng đến mức nực cười.
Đúng lúc ông ta chống cái chân lành định bò dậy, Trang Nhan thản nhiên đưa chân va nhẹ một cái.
“Ái da!” Trang Vệ Đảng ngã dúi dụi trở lại đất, cái chân què đập mạnh xuống nền, đau đến nhe răng trợn mắt, mồ hôi lạnh túa ra.
Trong lòng Trang Nhan trào dâng khoái cảm còn mãnh liệt hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

