Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
“Có rồi.” Trang Nhan đột ngột vỗ tay cái bốp.
“Hay là treo cổ ngay cửa chính nhà họ Trang, cắn rách đầu ngón tay, viết lên ván cửa: Nam nữ bình đẳng! Con gái cũng có quyền đi học!”
Trang Nhan càng nghĩ càng thấy chủ ý này quá hay.
Biết đâu sau này, lịch sử khi nhắc đến phong trào phụ nữ sau giải phóng, còn đặc biệt dành riêng cho cô - Trang Nhan một trang viết đậm nét!
Nói làm là làm.
Trang Nhan từ bên đống củi mà chị họ Trang Xuân Hoa vừa vứt xuống, moi ra cây gậy gỗ to nhất, nặng nhất, chắc chắn nhất.
Cô ước lượng trong tay, vung thử vài cái, như một dũng sĩ nắm chặt thanh kiếm sắp chém đứt sự tầm thường của thế gian, rồi cứ thế sải bước tiến vào cổng sân thấp bé, xập xệ của nhà họ Trang.
“Đồ chết tiệt ăn hại! Chui đi đâu rồi? Muốn để tao chết đói à?”
Người ba què dựa vào khung cửa, sắc mặt u ám.
Thím ba cũng không vui: “Còn không mau lăn tới thay tã cho Đại Bảo! Lề mề cái gì!”
“Con bé lòng dạ đen tối kia! Chẳng qua không cho mày đi học, mày đã dám sưng mặt giở tính ỏng eo à? Đúng là nuôi ong tay áo, nuôi phải con sói mắt trắng!”
Bà cụ Trang giơ cao cây chổi: “Muốn đi học à? Nằm mơ giữa ban ngày đi! Ngoan ngoãn chờ gả chồng cho tao!”
Đúng lúc này, Trang Xuân Hoa từ trong nhà nhảy ra, vừa khóc lóc vừa gào lên: “Mẹ! Lúc nãy con bảo Trang Nhan đi nấu cơm, nó còn đánh con!”
Thím ba vừa nghe xong, lông mày dựng ngược, miệng chửi “Phản rồi!”, xắn tay áo hùng hổ xông tới, định túm tai Trang Nhan đánh cho một trận nên thân.
Trang Nhan mỉm cười.
Đúng là cả nhà toàn thứ độc ác.
Cho nên, treo cổ... vẫn chưa đủ chấn động.
Thậm chí không cần để lại huyết thư.
Khi người đời lần theo manh mối, bóc tách vụ thảm án diệt môn nhà họ Trang tự khắc sẽ hiểu: đó là tiếng gào phản kháng cuồng loạn nhất, đồng thời là sự chân thành nhất của một cô bé bị ngọn núi phong kiến nghiền nát, phát ra từ vực sâu tuyệt vọng!
Tất cả mọi người sẽ vì hành động của cô mà chấn động, mà tranh luận, mà vĩnh viễn ghi nhớ cô!
Trang Nhan phấn khích.
Chưa bao giờ phấn khích đến thế, phấn khích vì cô không còn muốn làm một người bình thường nữa.
Ngay lúc cô siết chặt cây gậy củi, chuẩn bị ra tay...
[Đinh đông!]
Một tiếng điện tử vui nhộn đột ngột vang lên!
[Chúc mừng ký chủ, hệ thống mô phỏng cuộc đời của bạn sắp được giao tới, vui lòng ký nhận.]
[Xin hỏi, tầm thường như bạn, muốn trải nghiệm một cuộc đời mô phỏng như thế nào?]
[Dù là tuyệt sắc khuynh thành, đại gia thương nghiệp giàu sánh quốc gia, thậm chí là Trương Tam lảng vảng bên lề pháp luật, Lý Tứ loạn luân người – thú... hệ thống mô phỏng của bạn sẽ trung thực tái hiện!]
[Để bù đắp tiếc nuối việc con người không thể lựa chọn xuất thân, Tập đoàn Giải trí Liên tinh Vũ trụ trân trọng giới thiệu tới công dân thế kỷ 30 trò chơi trải nghiệm nhập vai quy mô lớn Thế Giới Mô Phỏng Của Bạn!]
[Xin hỏi ký chủ có đồng ý trói buộc không?]
Trang Nhan: !!!
Cô đã nói mà, xuyên không sao có thể không có hack!
Như người chết đuối vớ được khúc gỗ, Trang Nhan gật đầu: “Trói buộc!”
[Ký chủ: Trang Nhan. Đang tải dữ liệu...]
[Bối cảnh: nông thôn Hoa Quốc thập niên 70. Đang tải...]
[Có muốn lựa chọn trở thành sát thủ tuyệt thế, mười bước giết một người, không để lại dấu vết?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)