Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
“Thầy ơi! Em... sao em lại đứng thứ năm? Cụ thể em được bao nhiêu điểm?”
Thầy giáo hơi ngạc nhiên nhưng vẫn ôn tồn an ủi.
“Em mới 7 tuổi, chưa đi học lấy một ngày mà đã đứng hạng năm trong mấy thôn, như vậy đã rất thông minh rồi!”
Trang Nhan mặc kệ, giật lấy bài thi của mình.
Toán: 98 điểm.
Ngữ văn: 96 điểm.
Chính trị: 70 điểm.
Còn hạng nhất, cả ba môn 100 điểm chói mắt.
Thì ra đó mới là thiên tài thật sự, khác với cô một trời một vực.
Nghĩ tới đây, Trang Nhan càng tuyệt vọng.
Sao lại không có thứ bức xạ xuyên không gì đó, tiện thể cải tạo luôn bộ não cô cho thông minh hơn?
Con đường đổi đời bằng học hành hoàn toàn bị chặn đứng.
Chẳng lẽ thật sự phải gả như bà cụ Trang tính toán, gả cho một người đàn ông có thể moi ra 40 đồng tiền sính lễ, không biết là què hay mù?
...
“Trang Nhan! Sao mày còn chưa về nấu cơm? Về muộn là ăn đòn bằng gậy nhóm lửa của bà mày đấy!”
Giọng nói hả hê đâm thẳng vào tai.
Trang Nhan đờ đẫn quay đầu lại.
Một thân hình cao lêu nghêu như cây đay vàng, trên lưng vác bó củi khô nặng trịch, đang xếch mắt nhìn cô, là chị họ Trang Xuân Hoa.
“Biết nhà họ Trương đã xuống sính lễ cho mày rồi nên lông cánh cứng cả lên rồi đúng không?”
Trang Xuân Hoa bĩu môi, liếc Trang Nhan một cái sắc lẹm: “Mẹ tao nói rồi, cái thân hình như tao đây này, sau này mới đẻ được con trai! Sính lễ chắc chắn cao hơn mày!”
Trang Nhan: “Nhà họ Trương nào?”
Trang Xuân Hoa: “Thì nhà họ Trương làm đậu phụ ở đầu thôn ấy! Nếu không phải con trai nhà đó bị mù, cần người chăm sóc thì chẳng đời nào bỏ ra 40 đồng sính lễ đâu!”
40 đồng là có thể mua đứt cả cuộc đời của một đứa bé 10 tuổi?
Đặt vào đời trước của cô, 40 đồng còn không đủ ăn một bữa Haidilao.
Trang Nhan tức đến bật cười, phun ra hai chữ: “Có bệnh.”
Chị họ tự hào vì sính lễ cao, người mẹ trốn sang Hồng Kông, người ba tự phế đôi chân, nhà họ Trang trọng nam khinh nữ, cả thôn đầy rẫy lũ già phong kiến... tất cả đều có bệnh. Bệnh nặng đến mức vô phương cứu chữa.
“Tao là chị mày! Mày dám chửi tao à?” Trang Xuân Hoa lập tức xù lông, ném bó củi xuống đất rồi hung hăng nhào tới.
Trang Nhan chẳng buồn ngẩng đầu, túm tóc cô ta giật mạnh xuống, tay phải quạt trái, quạt phải.
Chát! Chát! Chát!
Ba cái tát giòn tan khiến Trang Xuân Hoa hoa mắt chóng mặt, oa một tiếng khóc ré lên.
“Trang Nhan! Mày dám đánh tao? Tao đi méc mẹ tao!”
Nhìn Trang Xuân Hoa ôm mặt, lảo đảo chạy xuống núi.
Trong lòng Trang Nhan chỉ còn đúng một chữ: sướng.
Nhưng cái sướng này, chỉ là thoáng chốc.
Giống như một chuỗi bong bóng nổi trên vũng bùn, nắng chiếu một cái là tan biến không dấu vết, để lại vũng lầy tuyệt vọng còn sâu hơn.
Vì thế, Trang Nhan trịnh trọng, chậm rãi tuyên bố với chính mình: “Tôi muốn đi chết!”
Đời trước, cô từng nghĩ đến chuyện tìm chết, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ tùy tiện tìm một người đàn ông mà gả.
Huống chi đời này vốn là lãi ngoài ý muốn, cô có gì mà luyến tiếc?
Ấy thế mà Trang Nhan vẫn còn sống, sống là một người phụ nữ bình thường đến không thể bình thường hơn trong xã hội này.
Vậy thì đã muốn chết, tuyệt đối không thể chết lặng lẽ như bùn thối. Phải chết cho long trời lở đất, cho người người đều biết, cho lũ giòi bọ này khắc cốt ghi tâm.
“Treo cổ ngay khung cửa lớn nhà bí thư thôn, cho đám già trẻ trong thôn đến mà chiêm ngưỡng!”
Nhưng nghĩ lại, không được. Những năm qua, thanh niên trí thức treo cổ trước cửa nhà bí thư không phải một hai người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)