Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Trước khi hệ thống mô phỏng thiên tài xuất hiện, Trang Nhan đang lên kế hoạch tự sát.
Phải chết cho rầm rộ, cho chấn động, cho người người đều biết.
Chết sao cho lưu danh hậu thế.
...
Đội sản xuất thôn Trang Gia.
“Tan ca! Về nhà ăn cơm, 2 giờ chiều vào ca, đến muộn thì trừ công điểm!”
Cán bộ chấm công còn chưa dứt lời, một bóng người gầy nhỏ đã thoát một cái, vọt lên bờ ruộng, chớp mắt một cái, biến mất không thấy tăm hơi.
Những người dân vừa rồi còn đấm lưng bóp gối, rũ mi cúi đầu, lập tức tỉnh táo hẳn, chỉ trỏ bàn tán.
“Toàn bày trò! Nghe đâu bà nội nó đang tìm nhà chồng cho nó rồi đấy?”
“Gả sớm cũng tốt.” Cán bộ chấm công ngồi xổm trên bờ ruộng, gõ gõ tàn thuốc lào.
“Con bé này số khổ, gặp phải ông ba què chân, mẹ thì theo người khác chạy mất...”
Trang Nhan lao qua bờ ruộng, băng qua cánh đồng lúa mì hoang vu, men theo con đường đất loang lổ vàng xanh mà liều mạng chạy lên núi, rồi cắm thẳng xuống dòng suối chảy xiết.
Ào!
Trang Nhan vùng vẫy chui lên khỏi mặt nước, quệt nước đầy mặt, sắc mặt đen kịt.
Không chết được.
Cũng không xuyên về được.
Cô vẫn là cô bé Trang Nhan của thôn Trang Gia thập niên 70.
Cái tên quen thuộc nhưng khuôn mặt phản chiếu dưới nước lại xa lạ: đen, gầy, vàng vọt, thô ráp, suy dinh dưỡng trầm trọng. Lưng mỏng dính, xương sườn lởm chởm, trên người chẳng có mấy lạng thịt, khô quắt như bộ xương di động.
Chỉ có ngũ quan coi như thanh tú, đôi mắt còn có thần, nếu không thì bà cụ Trang chẳng bán được cô lấy 20 đồng sính lễ.
À không, giờ sính lễ của cô đã tăng lên 40 đồng, vì cô biết đọc sách.
Ba ngày trước, trường tiểu học duy nhất của công xã, Trường Tiểu học Hồng Tinh xuống thôn tuyển sinh. Năm người đứng đầu được miễn tiền học phí, ba người đầu còn được miễn cả học phí lẫn tiền ăn ở.
Trong cái thời đại mà trẻ con tầm độ tuổi này được tính là lao động, đi học chính là con đường duy nhất có thể tránh làm việc nặng ngoài ruộng.
Trang Nhan tràn đầy tự tin, như thể đã nhìn thấy bước ngoặt của số phận.
Một người hiện đại xuyên không như cô, lẽ nào lại không đấu nổi đám nhóc con thập niên 70?
Nhưng...
“Ba người đứng đầu lần lượt là Vương Thiết Trụ, Lý Tú Quyên, Triệu Viện Triều! Hạng tư: Tiền Vệ Đông, hạng năm: Trang Nhan!”
Trang Nhan nhìn chằm chằm tờ giấy đỏ dán bảng xếp hạng, đầu óc ong lên một tiếng, trống rỗng hoàn toàn.
Khoảnh khắc đó, cô thật sự hiểu sâu sắc thế nào là anh hùng trong thiên hạ đông như cá vượt sông.
Dù cho đây chỉ là một vùng nông thôn hẻo lánh của thập niên 70.
Bà cụ Trang thì vui đến nở hoa, hiếm khi thân mật vỗ vỗ mái tóc khô quắt của Trang Nhan: “Ây da, con bé nhà mình có cái đầu lanh lợi ghê! Sính lễ á, kiểu gì cũng phải nâng lên thêm chút nữa!”
Những người dân xung quanh xem điểm cũng cười hùa theo.
Trái tim Trang Nhan lạnh ngắt hoàn toàn.
Nếu lọt vào top 3, có lẽ cô còn có thể liều mạng cầu xin bà cụ, đánh cược một tia hy vọng sống sót.
Nhưng bắt bà cụ keo kiệt, tiền vào tay rồi là nắm chặt như chết kia, để cho một đứa “lỗ vốn” đi học tiểu học?
Chuyện đó còn đau hơn cả khoét tim gan bà ta.
Một khi không được đi học...
Ruộng nước đục ngầu bốc mùi, bùn lầy quấn đầy bắp chân, đỉa chui vào ống quần hút máu, đói đến mức ngực dán lưng mà vẫn phải đội nắng vung cuốc... vô số cảnh tượng khiến cô phát điên đồng loạt cuồn cuộn lướt qua trong đầu.
Trang Nhan túm lấy thầy giáo đang sắp xếp danh sách, giọng run rẩy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)