Chuyển Ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Anh họ Thạch Đầu: “Ơ, chuồng gà chưa dọn, anh đi làm việc đây.”
Anh họ Trụ Tử: “Nền nhà hơi bẩn, anh đi lau đây.”
...
Một đám người tranh nhau chạy mất dép. Đáng sợ quá, con bé em họ thiên tài này đáng sợ quá rồi.
Làm sao có người lại tự ra đề cho mình làm, mà mặt mũi còn hớn hở thế kia?
Đây chắc chắn không phải người bình thường.
Âm thanh hệ thống vang lên: [Chúc mừng ký chủ, đánh giá năng lực cạnh tranh hiện tại: Đứng thứ nhất toàn khối lớp ba trường tiểu học Hồng Tinh.]
Hạng nhất! Cô lấy được rồi!
Trang Nhan cảm thấy vui sướng vô cùng, đó là một loại khoái lạc thuần túy và bền bỉ hơn cả chơi trò chơi điện tử.
Cô đắm chìm trong đó, hoàn toàn không nhận ra thời gian đã trôi qua ba tiếng đồng hồ. Cô không thấy mệt mỏi chút nào, chỉ thấy thôi thúc muốn tiếp tục khám phá.
Trang Nhan ngơ ngác nhìn đôi bàn tay mình: “Vãi thật, đây chính là thiên tài sao?”
Không chỉ sở hữu thiên phú đáng sợ, mà còn sở hữu sự yêu thích và niềm vui tột độ đối với việc học.
Chẳng trách mấy đứa mọt sách cứ bảo làm toán thú vị hơn chơi điện tử, hóa ra chúng nó không nói dối!
Trang Nhan không chờ nổi nữa lại lao đầu vào: “Hệ thống, thêm đề đi, làm bộ nữa!”
Vui quá, làm đề vui quá đi mất.
Sau giờ làm.
Thím hai thím ba về nhà hỏi một câu, biết con cái nhà mình ngủ cả buổi trời, cảm thấy trời như sập xuống.
Thím hai chỉ vào mũi Trang Nhan: “Mày dạy dỗ kiểu gì thế hả!”
Trang Nhan đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên: “Cháu chỉ biết dạy theo cách của thiên tài thôi. Nếu không phải thiên tài thì xin lỗi, cháu chịu.”
Thím hai thím ba tức đến mức suýt nghiến nát răng, nhưng lại không dám phản bác. Ai dám công khai thừa nhận con nhà mình không phải mầm non thiên tài cơ chứ?
Buổi tối về phòng, thím ba tra hỏi con gái, phát hiện hai đứa con gái vậy mà đã biết viết tên mình!
Trang Xuân Hoa vẻ mặt kiên định: “Mẹ, ngày mai con nhất định sẽ học hành tử tế! Con phải thi đỗ tiểu học, lên thành phố làm việc, đón mẹ và ba lên đó hưởng phúc!”
Thím ba bị chấn động, lòng ngực nóng hổi chưa từng có.
Ngày thứ hai.
Thím hai thấy hai thằng con trai đầu óc như khúc gỗ không chịu thông suốt, bắt đầu muốn thối lui.
Thím ba chộp lấy cơ hội, cao giọng: “Chị hai, không phải tôi nói chị đâu, đây là chuyện lớn liên quan đến tiền đồ của con cái, mới một ngày chị đã bỏ cuộc à? Tôi thì khác, việc nhà tôi làm nhiều thêm một chút cũng phải để Trang Xuân Hoa, Trang Thu Nguyệt học cho tốt! Còn con trai chị... chậc chậc.”
Thím hai đời nào chịu để thím ba mỉa mai như thế?
Nhất là khi nghĩ đến mình sinh được con trai, đối phương chỉ sinh toàn con gái, một luồng hỏa khí xông thẳng lên đỉnh đầu: “Nói láo! Con trai tôi sao không được? Chờ đấy, tôi làm việc bên ngoài nhiều thêm chút cũng nhất định nuôi bọn nó học!”
Ba ngày này là những ngày bình yên và tốt đẹp nhất kể từ khi Trang Nhan xuyên không đến đây.
Không cần thức khuya dậy sớm, không cần chịu đựng mắng chửi, đắm mình trong biển đề thi, cả thân thể lẫn tâm hồn được vỗ về sau bao ngày xa cách.
Thế nhưng đối với mấy đứa trẻ khác nhà họ Trang, ba ngày này chẳng khác nào một cuộc khổ hình.
Khi chúng còn đang lóng ngóng nhận mặt chữ “nhân, khẩu, thủ”, Trang Nhan đã học thuộc lòng mấy cuốn sách giáo khoa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)