Chuyển Ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Những lời huênh hoang đã thốt ra sẽ biến thành cái tát vang dội nhất, đánh cô trở về nguyên hình.
Liệu nhà họ Trang có còn nuôi một đứa con gái lỗ vốn đi học không?
Một nỗi sợ hãi sâu thẳm chiếm trọn lấy Trang Nhan, cô sẽ không còn là thiên tài nữa, cô sẽ quay trở lại làm một Trang Nhan tầm thường như trước.
Càng đứng ở đỉnh tháp nhọn, người ta càng không thể chấp nhận việc bị rơi xuống các tầng dưới.
Điểm IQ... phải rồi, điểm IQ! Chỉ cần cộng điểm IQ lên đến hai trăm...
Trang Nhan: “Hệ thống, cộng điểm! Cho tôi thấy thực lực của mi đi!”
Hệ thống: Nhiệm vụ ban đầu chưa hoàn thành, không có tích điểm để sử dụng. Nhập học trường tiểu học Hồng Tinh mới có thể mở khóa tính năng nhận tích điểm.
Hệ thống: [Hệ thống mô phỏng cuộc đời khuyến khích mọi tính chủ động của ký chủ. Phát hiện ý chí học tập mãnh liệt, chúc mừng ký chủ kích hoạt Buff tập trung sâu, có muốn áp dụng không?]
Trang Nhan: “!”
Hỏi thừa vậy sao?
“Dùng dùng dùng!”
Trong nháy mắt, thế giới trở nên yên tĩnh.
Tiếng ngáy của ông anh họ, sự lo âu sợ hãi trong lòng, thậm chí cả cảm giác ưu việt do bàn tay vàng mang lại, tất cả đều biến mất.
Chỉ còn lại một loại khát khao thuần túy đến cực hạn, khát khao làm bài tập, khát khao suy nghĩ, khát khao đốt cháy từng chút tế bào não trong đại não.
Trang Nhan không chờ nổi nữa, vớ lấy cuốn sách Văn lớp một.
Khả năng đọc qua không quên giúp cô ngay lập tức ghi nhớ toàn bộ nội dung bài học, nhưng hiểu và vận dụng lại là chuyện khác.
Lúc này, dưới chế độ tập trung thiên tài, mỗi một chữ, mỗi một đoạn văn đều được tháo gỡ, phân tích và vận dụng.
Từ lớp một đến lớp hai, rồi đến lớp ba, từ môn Văn cho đến môn Toán...
Học liên tục mấy tiếng đồng hồ, Trang Nhan không những không cảm thấy mệt mỏi, uể oải hay chán ghét như kiếp trước.
Ngược lại, càng đắm mình vào việc học, cô càng thấy hưng phấn, kích động, thậm chí là hạnh phúc.
Lần đầu tiên trong đời, Trang Nhan cảm nhận được sự hạnh phúc đến từ việc học tập.
[Nhận thấy ký chủ đã hoàn thành việc học giáo trình từ lớp một đến lớp ba, có muốn mở tính năng làm đề thi không?]
Trang Nhan ngẩn ra, vội vàng gật đầu.
Ngay sau đó cô phát hiện ra, sắp xếp trước mặt mình chính là đề thi các môn với độ khó tăng dần.
“Thiên tài cũng cần phải dựa vào việc làm đề để củng cố kiến thức sao?”
Cũng đúng, làm đề chẳng phải là cách để đám mọt sách tự ganh đua với nhau sao?
Nghĩ đến đây, Trang Nhan chân thành cảm nhận được một nỗi tự hào mãnh liệt.
Xem này, vậy mà cô đã biết chuẩn bị bài trước, biết làm đề trước, đặt vào kiếp trước thì đúng chuẩn “con nhà người ta” trong truyền thuyết rồi.
Trang Nhan làm đề đến mức quên cả trời đất, quên luôn bản thân đang ở đâu.
Khi làm sai một câu, cô không hề thấy nản lòng, ngược lại còn thấy hưng phấn như đang khám phá một bí ẩn lớn.
Mãi cho đến lúc mặt trời xuống núi.
Anh họ Thạch Đầu bừng tỉnh, dụi dụi mắt: “Ơ, trời tối rồi à?”
Những người khác cũng lần lượt tỉnh dậy, mặt mũi mọi người ngủ đến đỏ bừng: “Trang Nhan, phòng em tốt thật đấy, ngủ ngon cực kỳ.”
Vừa quay đầu lại, họ phát hiện trên bàn Trang Nhan toàn là giấy nháp viết chữ kín mít.
Mọi người: ?
Trang Xuân Hoa run rẩy hỏi: “Trang Nhan, em... em viết cái gì loạn xạ trên giấy nháp thế?”
Trang Nhan bình thản trả lời: “Ồ, em tự ra đề cho mình, rồi tự giải thôi.”
Cô thân thiện mời mọc: “Mọi người có muốn làm đề cùng không?”
Mọi người: ...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)