Chuyển Ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Chỉ trong ba ngày, ánh mắt mấy đứa trẻ nhìn Trang Nhan tràn đầy vẻ kính sợ và khiếp hãi.
Nhất là anh họ Thạch Đầu, tự cho mình là đích tôn, không chịu nổi uất ức này nên xé sách. Kết quả là Trang Nhan đã thuộc làu cả cuốn sách, ngược lại là anh ta bị ông ba muốn con hóa rồng treo lên đánh một trận, khóc lóc vang trời.
Mấy đứa nhỏ sâu sắc cảm thấy, não của Trang Nhan chắc chắn to hơn não của chúng, to hơn rất nhiều.
Ngày trước hôm báo danh.
Nhà họ Trang hiếm khi chuẩn bị một bữa tối có phần thịnh soạn.
Gọi là thịnh soạn, chẳng qua là bát mỗi người có thêm chút váng dầu.
Vốn dĩ quả trứng luộc nguyên vẹn là dành riêng cho Thạch Đầu và Trụ Tử, hai đứa cháu trai quý tử.
Bà cụ Trang lúc chia trứng khựng lại một chút, vậy mà lại đặt một quả trứng gà nguyên vẹn vào bát của Trang Nhan.
Không khí bàn ăn lập tức ngưng trệ, mấy đôi mắt liếc xéo nhìn Trang Nhan.
Trang Thủ Nghiệp gõ gõ đũa: “Ăn cơm đi, nhìn cái gì mà nhìn. Các cháu mà học được thành tích như con bé thì cũng cho các cháu ăn trứng.”
Lời này khiến mấy đứa trẻ nóng lòng, nhưng vừa nghĩ đến năng lực học tập đáng sợ của Trang Nhan, chúng lại ủ rũ cúi đầu.
Thím hai sốt sắng hỏi: “Thạch Đầu, Trụ Tử, hai đứa đã học ba ngày rồi, đã học được cách đọc qua không quên chưa?”
Thạch Đầu là người sụp đổ đầu tiên, lùa nốt nửa miếng trứng liền nhảy dựng lên: “Con... con ăn no rồi! Thùng dưa muối chưa đậy nắp, con đi đậy đây!”
Trụ Tử bám sát theo sau: “Con đi bổ củi!”
Trang Xuân Hoa và Trang Thu Nguyệt thì liều mạng lùa cơm, hận không thể vùi đầu vào bát.
Nhìn bộ dạng không biết cố gắng của con cái nhà mình, mấy người lớn tức đến trợn mắt, miệng lẩm bẩm: “Chắc chắn là do các con không cố gắng! Đều một cái đầu như nhau, sau Trang Nhan làm được mà các con không?”
Mấy người họ lại hoài nghi nhìn Trang Nhan, suy đoán xem cô có giấu nghề vì sợ bị cướp mất suất đi học hay không.
Trang Nhan thong thả nuốt miếng trứng cuối cùng, vẫn là câu nói đó: “Thiên tài không cần phải dạy.”
Ngụ ý là, đã cần người dạy thì vốn dĩ không phải thiên tài.
Câu nói này khiến mặt thím hai thím ba xanh mét.
Cơm xong, Trang Thủ Nghiệp dặn dò Trang Vệ Dân: “Ngày mai con đưa mấy đứa nhỏ đến trường, miệng lưỡi ngọt nhạt một chút. Hỏi thăm hiệu trưởng xem mầm non tốt như Trang Nhan có được giảm miễn học phí không. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy.”
Bà cụ Trang tiếp lời một cách thản nhiên: “Đúng rồi, thằng út con lại điêu khắc thêm mấy món đồ gỗ nhỏ, mẹ cũng muối ít dưa muối. Ngày mai con mang đi cùng, xem có đổi được chút thịt trên thành phố mang về không.”
Chú út vẻ mặt khổ sở. Thời buổi này nhà ai cũng khó khăn, đi đâu mà đổi thịt chứ?
Nhưng mẹ anh hễ một lời không hợp là động tay đánh người, anh đành bóp mũi nhận lời.
Xế chiều.
Trang Vệ Quốc gõ cửa phòng Trang Nhan, ông không nói nhiều, chỉ đưa cho cô một gói vải đỏ bọc kỹ: “Lỡ như thầy giáo không nhận con, con cứ đưa cái này cho người ta.”
Nói đoạn ông lại kéo cái chân què vội vã rời đi.
Trang Nhan mở gói vải ra, bên trong là một xấp tiền lẻ và tiền xu được cuộn tròn ngay ngắn, dày cộm.
Đối với một người phế một chân, không làm được việc nặng như ông, đây có lẽ là phần lớn gia sản tích góp cả đời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



