Chuyển Ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Nhìn sang hai cô chị em họ, Trang Xuân Hoa thì vểnh cổ lên như gà chọi, Trang Thu Nguyệt thì ngồi co rúm lại, ánh mắt né tránh không dám nhìn người.
Trang Nhan bỗng nảy sinh chút trách nhiệm của người thầy, kiên nhẫn dạy từng chữ một.
Rất nhanh, cô đã thấm thía thế nào là kẻ ngốc thì khó dạy.
Ông anh mồm méo Thạch Đầu là người đầu tiên ngáy khò khò, Trụ Tử mắt lờ đờ cũng gật gà gật gù ngủ thiếp đi.
Trang Thu Nguyệt thì ánh mắt đờ đẫn, rõ ràng là hồn vía treo ngược cành cây.
Chỉ có Trang Xuân Hoa là gắng gượng trợn tròn mắt, quai hàm cắn chặt, cô không tin mình thua kém Trang Nhan.
Nhưng khi Trang Nhan giảng đến đoạn hơi sâu một chút, chút cố gắng đó tan thành mây khói, mí mắt nặng trĩu khép lại.
Trang Nhan nhìn bốn đứa đang đổ rạp trước mặt, trầm tư suy nghĩ...
Hồi cô làm người bình thường, cô cũng ngốc thế này sao?
Trang Nhan sướng đến mức sắp bay lên rồi, từ nhỏ đến lớn cô chưa từng đứng nhất bao giờ.
Cô lại hỏi: “Thế tôi đến trường tiểu học Hồng Tinh, lớp một có thể thi đứng thứ nhất không?”
Hệ thống: “Có thể.”
“Lớp hai thì sao?”
“Có thể.”
Trang Nhan cười thành tiếng.
Hóa ra làm thiên tài cảm giác là thế này! Sướng quá đi mất!
Sách giáo khoa còn chưa chạm vào mà đã bách chiến bách thắng rồi.
Cô kích động hỏi dồn: “Lớp bốn thì sao?”
Cứ ngỡ sẽ nghe được câu trả lời tương tự, hệ thống lại lạnh lùng đáp: “Lớp bốn, thứ hạng của cô là thứ hai.”
Nụ cười trên mặt Trang Nhan lập tức cứng đờ.
“Thứ hai? IQ của tôi là 100 điểm đấy!”
Giọng hệ thống không chút gợn sóng: “Người đứng thứ nhất tên là Khương Thành Hạo, ba mẹ đều là giáo viên, IQ 150 điểm.”
“Người đứng thứ ba là Lý Kim Quốc, IQ 130 điểm. Cô có tư duy người lớn hỗ trợ nên hiện tại cao hơn cậu ta một chút. Nhưng nếu cứ tiếp tục lười biếng, bị vượt qua là chuyện sớm muộn thôi.”
Trang Nhan: ...
Giọng Trang Nhan run rẩy: “Chờ đã... ý gì đây? Chẳng phải mi là hệ thống mô phỏng cuộc đời thiên tài sao? Sao lại có người thông minh hơn tôi? Tôi muốn khiếu nại cái trò chơi này!”
“Làm cái gì mà cựa quậy mãi thế? Đang rán bánh đấy à?” Trang Vệ Quốc mất kiên nhẫn lầm bầm.
“Ký chủ, chúng tôi cung cấp là mô phỏng cuộc đời thiên tài, nhưng thế giới của thiên tài vốn dĩ đã là muôn vàn tinh tú tỏa sáng. Không có các dãy núi, sao có đỉnh cao? Chính vì cô đang đứng ở nơi cao, nên càng phải hiểu rõ núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn.”
Thiên tài chẳng phải được thể hiện thông qua việc so sánh hay sao?
Chọn kẻ cao trong đám người lùn, chẳng qua chỉ làm trò cười cho thiên hạ.
Như bị gáo nước đá dội từ đỉnh đầu xuống, Trang Nhan cảm thấy toàn thân lạnh toát, vô thức bấu chặt vào trang sách.
Cái danh thiên tài mà cô hằng tự hào, chẳng lẽ chỉ duy trì được đến năm lớp ba trường tiểu học Hồng Tinh thôi sao?
Cô không khỏi nhớ lại ánh mắt kỳ vọng của ông cụ Trang khi gánh chịu áp lực để cho cô đi học, sự tự hào kín đáo của bà cụ Trang dù miệng không nói ra, ánh mắt phức tạp của thím hai thím ba, thậm chí là sự kính trọng ngây ngô của mấy đứa nhỏ...
Tất cả mới tuyệt diệu làm sao! Nhưng trong chớp mắt lại trở thành xiềng xích nặng nề.
Sau khi khai giảng, nếu cô không thể hiện được thành tích học tập tương xứng với thiên tài thì sao?
Nếu lên lớp ba cô lại mờ nhạt giữa đám đông?
Nếu ngay cả ở trường tiểu học công xã mà cô cũng không lấy được hạng nhất?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)