Chuyển Ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
“Nếu chị họ biết chữ.”
Cô chậm rãi nói: “Thế chẳng phải có thể tìm được đối tượng là công nhân thành phố sao? Đến lúc đó, thím sẽ có con rể thành phố rồi!”
Nhà ngoại thím ba ở ngay trên thị trấn, thím ta quá hiểu thành phố có nghĩa là gì!
Thím ta thấy Trang Nhan nói đúng tâm can mình, người thành phố ai mà muốn lấy một đứa mù chữ? Dù có dùng thủ đoạn gả vào được, không biết chữ cũng bị người ta cười cho thối mũi!
Thế là, gần như lẽ dĩ nhiên, thím hai là người đầu tiên đề xuất: “Con thấy Trang Nhan nói đúng! Thay vì để cái chân tay yếu ớt của Trang Nhan đi làm việc nặng cho mệt ra, chi bằng đừng đi đâu cả, cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe để chuẩn bị đi học!”
“Đúng, việc nhà con làm hết, nhân tiện để Trang Nhan dạy cho Thạch Đầu, Trụ Tử.”
Thím ba cắn răng tiếp lời, rồi chỉ tay vào con gái mình, “Còn cả Xuân Hoa, Thu Nguyệt nữa, cũng theo mà học chữ! Đã đều là thiên tài nhà họ Trang thì chắc chắn dạy cái là biết ngay. Đến lúc đó cùng đi thi vào trường Hồng Tinh, chỉ cần đỗ là nhà mình đập nồi bán sắt cũng nuôi cho đi học! Có phải không?”
Hơi thở của vợ chồng chú hai, chú ba trở nên dồn dập, cho con cái học chữ, vào thành phố làm công nhân/gả cho công nhân! Sự cám dỗ này quá lớn!
Trang Thủ Nghiệp nhìn ánh mắt sáng rực của các con trai con dâu, biết là không cản nổi nữa, ông lên tiếng chốt hạ: “Được, đều đi học cả đi. Đừng nói tôi đối xử tệ với các anh chị! Ba ngày này, bọn trẻ học được bao nhiêu thì học. Đến ngày báo danh thì cùng đi thi, đỗ thì đi học, không đỗ thì đừng có trách ai.”
Trang Thủ Nghiệp này tuy già nhưng đầu óc không hỏng. Làm gì có nhà ai thiên tài sinh ra cả ổ? Chẳng thấy con chó vàng kia đẻ một lứa mười mấy con, chỉ có hai ba con chó con là khôn ngoan nhất đó sao?
“Có điều, đám người lớn các anh chị ai mà dám thừa cơ lười biếng không đi làm.”
Ông trợn mắt: “Tôi đánh gãy chân!”
Mấy đứa trẻ lập tức reo hò ầm ĩ! Học hành? Nghe đã chẳng thấy tốt lành gì. Nhưng được nghỉ làm việc đồng áng ba ngày? Đúng là miếng bánh ngọt từ trên trời rơi xuống.
Ngược lại, ba Trang Nhan không vui, thất vọng nhìn con gái: “Trang Nhan, con ngốc à!”
Ông cuống cuồng vỗ vào cái chân què: “Nhà mình nuôi một đứa đã khó! Con còn xúi giục bọn nó đi hết? Đến lúc đó đỗ thật thì con còn được đi học không? Con thật là... đầu óc có vấn đề rồi.”
Ông cảm thấy cái đầu óc này của con gái chẳng giống người mẹ đã bỏ đi của nó chút nào.
Trang Nhan lại nở nụ cười rạng rỡ với ông: “Ba, đều là người nhà họ Trang cả, anh chị họ đi học với con đi học thì có gì khác nhau đâu? Phù thủy thì cũng phải có pháp sư chứ.”
Trang Vệ Đảng chỉ thấy giận đến mức nghẹn họng, làm sao ông lại có đứa con gái ngu xuẩn thế này.
Phản ứng của anh cả càng khiến chú hai, chú ba cảm thấy mình vớ được món hời lớn.
Họ còn góp ít tiền, nhờ chú út có nhiều mối quan hệ tìm giúp mấy cuốn sách giáo khoa.
Chú út tuy lêu lổng nhưng đầu óc nhanh nhạy, đi thẳng một chuyến đến trạm phế liệu lục lọi cả buổi chiều, tối đến Trang Nhan đã thấy một đống sách giáo khoa từ lớp một đến lớp ba chất trên đất.
Cái vẻ ngoài này của nhà họ Trang, sau này hỏi vợ là cả một vấn đề đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

