Chuyển Ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Đợi đến khi hai đứa con gái thành người thành phố, xem ai còn dám cười bà không sinh được con trai!
Thím hai, chú ba, những người từng phản đối cô đi học, giờ đây quay ngoắt thái độ, đối xử với cô rất niềm nở, cười nói hớn hở.
Trong lòng Trang Nhan hiểu rõ: Chân thành cái gì chứ? Toàn là tính toán cả thôi.
Cô cứ ngỡ họ muốn nịnh bợ mình trước, giờ xem ra lại giống như muốn giải quyết một lần cho xong.
Ví dụ như lúc làm việc đồng áng bận rộn, liềm cuốc không có mắt, chỉ cần đẩy nhẹ hay trượt chân vấp ngã là phế đi một bàn tay hoặc một cái chân...
Một người tàn phế thì còn đi học cái nỗi gì?
Điều khiến Trang Nhan ngạc nhiên là thím hai muốn tiết kiệm tiền giữ nguồn lực cho con trai thì bình thường, tại sao bà thím ba cũng lấm la lấm lét?
Chẳng lẽ thím ta định đợi cô thi đỗ kỳ thi nhập học xong, rồi tìm cơ hội phế cô để nhường suất đó cho Trang Xuân Hoa, Trang Thu Nguyệt chắc?
Trang Nhan mỉm cười.
Kiếp trước cô chỉ biết cắm đầu vào học và làm, không giỏi giao thiệp. Bây giờ, dường như cô thực sự đã thông suốt, càng nghiền ngẫm lòng người, càng thấy mùi vị này thật thú vị.
“Làm việc cho hẳn hoi! Đừng có lười biếng!” Bà cụ Trang không ưa nổi bộ dạng thẫn thờ của Trang Nhan: “Cái mặt lầm lì đó cho ai xem? Mau làm bù phần việc bị thiếu đi, không thì đừng hòng đi học.”
Bà quay sang gọi thím hai: “Vợ thằng hai, cô trông chừng nó tí, đi học tốn kém lắm. Không cầu con nhỏ này kiếm tiền về được, ít ra việc đồng áng không được bỏ bê!”
Thím hai vội vàng vâng dạ.
“Bà nội.” Trang Nhan bỗng nở nụ cười ngây thơ: “Cháu vừa thẫn thờ là đang nghĩ cháu đã là thiên tài, thì đương nhiên là do giống của ba cháu tốt! Có nghĩa là...”
Cô nhìn quanh mọi người, giọng nói thanh thúy: “Cả nhà họ Trang chúng ta đều là thiên tài, chẳng qua trước đây chỉ biết bán mặt cho đất bán lưng cho trời, không có cơ hội đi học nên không lộ ra thôi!”
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều ngớ người.
Ông cụ Trang cả đời bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, bất giác thẳng lưng lên: “Hử? Cháu nói tiếp đi.”
Trang Nhan nghiêng đầu một cách kín đáo, ánh mắt lướt qua thím hai đang suy tư: “Cho nên, có phải nghĩa là anh Thạch Đầu, anh Trụ Tử thật ra cũng là thiên tài không? Chẳng qua là không biết chữ nên mới thi không đỗ?”
Cô dừng một chút, lại nhìn sang chú út Trang Vệ Đông: “Chú út, hồi đó chú tuy chỉ học hai ba năm tiểu học, nhưng chẳng phải chú luôn đứng nhất nhì lớp sao?”
Trang Vệ Đông giật mình, hả? Có, có à?
Chú út lại theo bản năng ưỡn ngực ngẩng cao đầu: “Thế thì còn phải nói, chú thông minh lắm! Chỉ là nhà nghèo, không nỡ nuôi cho ăn học thôi.”
Chỉ vài câu nói của Trang Nhan đã khiến lòng người cả nhà họ Trang dao động, lâng lâng như trên mây.
Có lý đấy chứ.
Cái giống của nhà họ Trang này đều là loại ưu tú nhất!
Bà cụ Trang vỗ đùi một cái: “Chao ôi, hồi đó nếu tôi không phải bó chân thì sớm đã được chọn đi làm nữ quân nhân rồi, còn phải hầu hạ cả nhà già trẻ các người sao.”
Thím hai rõ ràng là đã động lòng.
Nếu hai đứa con trai bà biết chữ, lên thành phố làm công nhân, đứng vững chân rồi cưới con gái độc nhất thành phố, xong đón bà lên thành phố hưởng phúc...
Trời ơi, thế thì còn gì bằng.
Trang Nhan lại nhìn sang thím ba: “Chẳng phải thím luôn mong chị Xuân Hoa gả được vào nhà tử tế sao? Nhà mình đã định thân rồi... không thể để chị họ chịu thiệt thòi được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)