Chuyển Ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Con cái nhà mình đến cái tên mình còn chẳng biết viết, thi cái quái gì! Thuần túy là làm trò cười cho thiên hạ!
Và điều này đã nhắc nhở mọi người, nhà họ Trang mấy đời chân lấm tay bùn, dựa vào cái gì mà chỉ mỗi Trang Nhan là có tiền đồ?
Thím hai ôm Đại Bảo, nghi ngờ nhìn Trang Nhan: “Trang Nhan, không phải là mày lén lút học chữ với mấy lão trí thức hôi thối kia đấy chứ?”
Trang Nhan hỏi ngược lại: “Thím hai, làng mình có trí thức hôi thối sao?”
Thím hai bị nghẹn họng: “Đừng có mà giả vờ giả vịt! Không phải mấy lão đó dạy mày thì mày học chữ ở đâu? Chẳng lẽ là cái con mẹ theo trai của mày dạy chắc?”
Thím ta tự đắc vì nghĩ mình đã đánh trúng chỗ hiểm.
Trang Nhan lại mỉm cười, một sự kiêu ngạo đầy hiển nhiên: “Tôi cần người dạy sao? Đã là thiên tài thì sinh ra đã biết rồi, không phải sao?”
Lời này chặn đứng miệng thím hai, thím ta há miệng mấy lần mà không vặn lại được một chữ nào.
Một con nhóc ranh không ai dạy, thế chẳng phải là thiên tài thì là gì?
Người nhà họ Trang vì chuyện này mà cả ngày tâm thần bất định như đang mộng du.
Buổi tối trở về phòng, thím hai giục Thạch Đầu, Trụ Tử đi tắm, lại lau mặt cho Đại Bảo, bận rộn xong xuôi nằm lên giường, trằn trọc mãi không ngủ được.
Thím hai bỗng lật người: “Nhà mình sau này thật sự phải đưa Trang Nhan đi học à? Đi học đâu có rẻ! Nào tiền học, tiền sách vở, tiền trọ... cứ mỗi thứ một tí toàn là tiền cả!”
“Từ tiểu học đến trung học cơ sở rồi trung học phổ thông, chẳng lẽ chúng ta phải nuôi không con gái nhà người ta mười mấy năm?”
Trang Vệ Quốc thở dài: “Ba đã lên tiếng rồi, còn cách nào khác đâu?”
Thím hai càng nghĩ càng không cam lòng: “Không được, nhà mình sinh con trai. Chẳng giống như vợ chú ba là cái loại không biết đẻ, sau này cái nhà họ Trang này phải dựa vào con trai mình chống đỡ! Ông định giương mắt nhìn gia sản nhà mình bị con nhỏ Trang Nhan đó tiêu xài hết sạch sao?”
Trang Vệ Quốc im lặng hồi lâu rồi hỏi ngược lại: “Thế bà muốn làm gì?”
Vợ chồng chú ba thì tâm tư lại khác.
Thím ba lẩm bẩm tính toán: “Trang Nhan mà đi học được, thế thì Xuân Hoa có phải có thể gả sang nhà lão Trương không?”
Nếu Trang Xuân Hoa có thể gả vào nhà lão Trương đời đời sinh con trai, rồi một phát đẻ được quý tử thì thím ta có thể vênh mặt với đời rồi!
Trang Vệ Dân lại bảo: “Đừng mơ nữa, nhà lão Trương định thân với nhà họ Trần sát vách rồi, sính lễ đưa những bốn mươi đồng đấy!”
“Nhà mình chiều nay náo loạn một trận như thế, cả làng biết hết rồi! Giờ người ta nói nhà mình định dựa vào con gái đi học để trèo cao, nhà lão Trương còn thèm ngó ngàng gì đến Xuân Hoa nữa?”
Thím ba tức đến suýt ngất, trong lòng hận chết Trang Nhan! Không phải con nhỏ này đòi đi học thì làm sao đến nông nỗi...
Thím ta níu lấy cánh tay chồng: “Ông nó ơi, ông nói xem... liệu con gái mình có thể đi học không?”
Trang Vệ Dân bực dọc: “Học hành gì? Cái chữ bẻ đôi còn không biết thì học cái nỗi gì?”
“Nhưng Trang Nhan chẳng phải biết đấy thôi?” Thím ba càng nghĩ càng thấy đây là một lối thoát.
Nếu Trang Nhan không thể đi báo danh, chẳng phải con gái bà có thể thay thế Trang Nhan đi học sao?
“Tôi không thể để con gái mình cũng bị kẹt trong cái vũng bùn này được, chúng nó phải đi học, phải gả lên thành phố.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)