Chuyển Ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
“Mày rủa ai chết đấy?!” Bà cụ Trang giáng một cái tát vào cái chân què của Trang Vệ Đảng, nhưng bị ông cụ Trang ngăn lại.
Ông cụ Trang rít một hơi thuốc lào thật sâu, trong lòng cuộn trào sóng gió.
Nhà họ Trang bọn họ, nói nghe hay thì là ba đời bần nông, gốc gác trong sạch, nói khó nghe thì chính là mấy đời chân lấm tay bùn.
Ai chẳng muốn ăn ngon mặc đẹp, mặc vải sợi? Ai chẳng muốn làm việc trên thành phố, cưới vợ thành phố? Đi ra ngoài được người ta tôn kính gọi một tiếng đồng chí công nhân?
Bọn họ không cảm thấy việc đọc sách bản thân nó có gì to tát, chẳng phải mấy lão trí thức hôi thối kia cũng vì đọc sách mà hỏng người đó sao?
Nhưng đằng sau việc học giỏi đồng nghĩa với việc có công việc tốt, tương lai sáng lạn, địa vị cao… Ông cụ Trang càng nghĩ, ngọn lửa trong lòng càng cháy hừng hực.
Trang Nhan mà thật sự có tiền đồ, làm chủ nhiệm phụ nữ ở công xã, làm kế toán, thậm chí làm đại đội trưởng… thì đó mới gọi là làm rạng danh tổ tiên!
Trang Nhan thấy thời cơ đã chín muồi, mỉm cười quăng ra miếng mồi cuối cùng, cũng là thứ có thể làm lay động bà cụ Trang nhất: “Nếu thật sự cho cháu đi học, vậy cháu sẽ học cho tốt. Trước ba mươi tuổi, cháu tuyệt đối không kết hôn.”
“Ba mươi tuổi? Ai thèm rước cái thứ gái già như mày nữa!”
Bà cụ Trang theo bản năng phản bác, lời vừa ra khỏi miệng, đôi mắt đục ngầu của bà bỗng chốc sáng rực lên!
Phải rồi! Cái bọn họ sợ chẳng phải là sợ con nhóc ranh này học xong cánh cứng rồi đi lấy chồng, mọi lợi lộc không rơi vào nhà mẹ đẻ sao?
Ngược lại nếu Trang Nhan làm được, ba mươi tuổi không kết hôn, vậy những gì nó kiếm được, những gì nó có, chẳng phải vẫn là của nhà họ Trang sao?
Con nhóc ranh này còn có thể bay ra khỏi lòng bàn tay bọn họ chắc?
“Học!” Ông cụ Trang cuối cùng chốt hạ: “Chúng ta nghe lời chủ tịch, nam nữ như nhau, con bé Trang Nhan này học được thì cứ đi học, nhà mình không thiếu mấy đồng tiền đó.”
Vợ chồng chú hai Trang Vệ Quốc và chú ba Trang Vệ Dân là những người có ý kiến lớn nhất, nuôi cái ông anh què chân này đã mệt lắm rồi, bây giờ đến con gái ông ta cũng được đưa đi học?
Con cái bọn họ còn chưa được hưởng đãi ngộ đó!
Còn chú út Trang Vệ Đông, chưa kết hôn, bản thân là một tên lưu manh, chẳng buồn để tâm: “Nói ra ngoài nhà mình có người đi học cũng oai lắm ấy chứ.”
Hai đứa nhỏ nhà chú hai là Trụ Tử và Thạch Đầu, hai đứa con gái nhà chú ba là Trang Xuân Hoa và Trang Thu Nguyệt trố mắt nhìn, không nhịn được mà nhao nhao lên: “Chúng con cũng muốn đi học!”
Trẻ con tầm tuổi đó là nhạy bén nhất, nếu Trang Nhan đi học thì cơm trong nhà ai nấu? Gà ai cho ăn? Quần áo ai giặt? Chẳng phải tất cả đổ lên đầu bọn chúng sao!
Cái đầu gỗ như anh cả Trang Vệ Đảng còn nuôi ra được một thiên tài, con cái nhà bọn họ có thể kém chắc?
Thím hai nhìn đứa con lớn mới nửa tuổi trong lòng, tâm tư bắt đầu hoạt động: Thằng Đại Bảo nhà mình mới là thông minh nhất, sau này cũng phải đưa đi học! Chắc chắn giỏi hơn Trang Nhan!
“Đưa đi hết? Việc nhà không cần làm nữa à?” Bà cụ Trang cười lạnh một tiếng: “Tưởng mình là tiểu thư thiếu gia nhà địa chủ đấy à? Tao nhổ vào mặt chúng mày! Chúng mày soi gương lại xem mình có xứng hay không!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)