Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Năm Năm Hôn Nhân Vẫn Luôn Ở Riêng Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Gài bẫy mình sao?

Diệp Phiền những cái khác không nói, kiếp trước hay kiếp này đều chưa từng chơi xấu cô ta.

Trước kia cảm thấy Diệp Phiền coi thường mình, bây giờ xem ra, kẻ mạnh khinh thường bắt nạt cô ta.

"Cũng, tạm được."

Trần Tiểu Tuệ cân nhắc nói.

Diệp Phiền: "Vậy hai ngày này tôi dọn phòng ra. Có thích đồ gì không, bảo bố bỏ tiền mua cho cô."

"Hả?"

Trần Tiểu Tuệ kinh hô một tiếng, mấy người nhà họ Diệp nhìn sang, cô ta sợ hiểu lầm vội vàng nói: "Không không cần, tôi có thể ở bên kia."

Cô ta nhìn về phía phòng cho khách cạnh nhà bếp.

Diệp Phiền không tán đồng: "Hai gian phòng đó quanh năm không có người ở, bên trong đến cái tủ đầu giường để quần áo cũng không có. Hơn nữa, Đại Bảo Nhị Bảo ở nhà ông bà nội không hết. Sau này về thăm người thân cũng có thể ở cùng chúng tôi. Mẹ, mẹ thấy sao?"

Đào Xuân Lan bản thân cũng chưa nghĩ đến việc dọn phòng cho Trần Tiểu Tuệ, Diệp Phiền chu đáo như vậy, bà có lý do gì để phản đối: "Nghe theo Tiểu Tuệ."

Diệp Phiền hỏi Trần Tiểu Tuệ: "Vậy tôi tự xem rồi thu dọn nhé?"

Trần Tiểu Tuệ muốn nói cô không cần làm đến mức này.

Kinh nghiệm kiếp trước nói cho cô ta biết lời này trong mắt người nhà họ Diệp là không biết điều: "Vậy cô tự xem rồi thu dọn đi. Mắt nhìn của cô tốt."

Cảnh Trí Diệp hỏi Diệp Phiền: "Có thể đi được chưa?"

Trong lòng Diệp Phiền thầm nghĩ anh cũng vội vàng gớm nhỉ: "Không còn việc gì nữa."

Chị dâu cả Diệp: "Vậy thì đi thôi. Muộn nữa thật sự không kịp tàu hỏa đâu."

Cảnh Trí Diệp trông không giống xuất thân nghèo khó, Diệp Phiền tuổi còn trẻ vậy mà đã là kế toán Hợp tác xã Tiêu thụ, hai vợ chồng chắc chắn không thiếu tiền.

Triệu Như Bình ngoài miệng nói không muốn nhìn thấy Diệp Phiền, thực ra trong lòng vẫn muốn tranh thủ một chút.

Lên xe buýt phía sau có chỗ bà ta không ngồi, chen lên phía trước nói chuyện phiếm với người ta.

Người ta nghe khẩu âm bà ta không phải người địa phương, hỏi bà ta từ đâu tới.

Bà ta nói bà ta gả đến Thân Thành, về thăm người thân, bởi vì nhà anh trai bà ta xảy ra chuyện lớn, con cái bị đánh tráo.

Không ai là không hóng hớt!

Mấy người phía trước lập tức bị lời này thu hút, bảo bà ta kể chi tiết.

Triệu Như Bình dăm ba câu kể xong, liền hỏi chuyện này còn thuộc phạm trù phạm tội a.

Bà chị vội đi làm nói một đổi một chắc không phạm tội.

Bác tài già mồm mép tép nhảy trên thông thiên văn dưới tường địa lý lập tức nói: "Chẳng phải cùng một đạo lý với cố ý giết người sao. Hơn nữa, bà có thể nói tôi giết một tên hung thủ giết người thì không phải là phạm tội? Xử bắn là việc của tòa án. Ai cũng có thể động thủ, thế còn cần tòa án làm gì?"

Bàn tay xách túi của Triệu Như Bình trắng bệch, gượng cười nói: "Đúng thế! Tôi cũng nói như vậy."

Cảnh Trí Diệp cúi đầu nhếch mép, vẻ mặt hả hê khi người gặp họa.

Lý Minh Nguyệt và mẹ chồng nhìn nhau, may mà thái độ của Phiền Phiền cứng rắn không nhượng bộ chút nào, nếu không thật sự không làm gì được kẻ mặt dày như thế này.

Trần Tiểu Tuệ càng thêm không chốn dung thân, kéo kéo tay áo Trần Khoan Nhân nhỏ giọng nói: "Bố, bảo mẹ đừng nói nữa."

Trần Khoan Nhân: "Mẹ con có nói gì đâu."

Trần Khoan Nhân nhíu mày hỏi.

Mặt Trần Tiểu Tuệ đỏ như nhỏ máu, thói quen hình thành nhiều năm khiến cô ta ấp a ấp úng không dám kiên định phản bác như Diệp Phiền.

Cảnh Trí Diệp thấy thế vô cùng nghi ngờ, Trần Tiểu Tuệ thật sự là con gái nhà họ Diệp?

Sợ không phải là người có nét giống người.

Nếu không sao chẳng giống người nhà họ Diệp chút nào.

Bố vợ và mẹ vợ anh hồi trẻ dám đánh dám giết, anh vợ nhìn có vẻ tính tình tốt, thực ra là một kẻ bướng bỉnh, tiếp nhận "sản phẩm" hận không thể cầm kính lúp soi từng cái một.

Cảnh Trí Diệp cân nhắc thấy mẹ vợ không tiện chỉ trích Trần Khoan Nhân: "Chú, đây là trên xe buýt."

"Tôi biết a."

Trần Khoan Nhân trưng ra bộ dạng còn cần anh nói sao.

Cảnh Trí Diệp không khách khí nữa: "Nơi công cộng xin nói nhỏ một chút, đừng để tôi coi thường ông!"

Trần Khoan Nhân tức giận đứng dậy: "Dừng xe, tôi muốn xuống xe!"

Hành khách đang vội đi làm không kìm được nói: "Vẫn chưa tới trạm."

"Tôi, tôi không thoải mái!"

Cảnh Trí Diệp hỏi: "Khó chịu chỗ nào?"

"Tôi khó chịu, không thở nổi."

Trần Khoan Nhân liếc xéo anh một cái, tôi không tin anh không sợ!

Hành khách phía trước lập tức mở cửa sổ ra.

Trần Khoan Nhân lại nói: "Xóc nảy khó chịu."

Cảnh Trí Diệp vững như núi Thái Sơn, chỉ nói lớn về phía trước: "Bác tài, đến đồn công an!"

"Anh có ý gì?"

Trần Khoan Nhân tức giận gào lên với anh, nhưng chẳng giống người bệnh chút nào.

Cảnh Trí Diệp lạnh lùng nhả ra bốn chữ: "Nhiều tội cùng phạt!"

Trần Khoan Nhân trong nháy mắt xìu xuống, đến trạm cũng không dám làm loạn.

Cảnh Trí Diệp xác định Trần Tiểu Tuệ là con gái nhà họ Diệp, nếu không ông ta sẽ không sợ như cháu chắt thế kia.

Triệu Như Bình không phục, bất luận thế nào bà ta cũng nuôi lớn Trần Tiểu Tuệ tử tế.

Dựa vào việc Tiểu Tuệ muốn về nhà họ Diệp bà ta không ngăn cản, Đào Xuân Lan và Lý Minh Nguyệt cũng không nên mặc kệ Cảnh Trí Diệp dọa nạt chồng bà ta.

Đến bến xe bà ta liền hỏi: "Ai mua vé?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc