"Đủ——"
Triệu Như Bình cướp lời nói: "Còn nữa à?"
Mặt Trần Tiểu Tuệ lập tức nóng bừng: "Mẹ, làm gì thế?"
Triệu Như Bình trừng mắt nhìn cô ta, khách sáo gì với bố đẻ mình chứ, đúng là đồ đen đủi không biết vun vén: "Không nghe thấy sao? Bố con nói không ai hút, để đó cũng mốc meo."
Miệng cha Diệp giật giật, thầm nghĩ tôi không thể giữ lại đãi khách sao.
Người thể diện không dám khách sáo nữa: "Hình như vẫn còn một bao. Minh Nguyệt, Minh Nguyệt——"
Lý Minh Nguyệt đi vào: "Để con tìm xem."
Cô vào phòng ngủ của mình và Diệp Cẩn lấy hai bao thuốc, một hộp Mẫu Đơn một hộp Hương Sơn: "Bố, chỉ còn hai bao thôi ạ."
Nhà họ Diệp xuất phẩm ắt là thượng phẩm.
Triệu Như Bình cười nói: "Đủ rồi, đủ rồi."
Bà ta đón lấy nhét vào túi mình, vừa khéo hai đứa con trai mỗi đứa một bao.
Trần Tiểu Tuệ hận không thể tìm cái lỗ nẻ nào chui xuống.
Lý Minh Nguyệt thấy thế rất bất ngờ, vậy mà biết xấu hổ.
Lý Minh Nguyệt chỉ vào chiếc đồng hồ quả lắc lớn: "Xe mười một giờ, sắp chín giờ rồi."
Con trai Triệu Như Bình là công nhân bình thường, con dâu là nhân viên tạm thời, không dám xin nghỉ, con cái không có người trông, bà ta cũng nhớ cháu trai lớn: "Vậy đi thôi. Đúng rồi, Tiểu Tuệ, hoa quả và điểm tâm cầm chưa?"
Trần Tiểu Tuệ gật đầu: "Cầm rồi ạ."
"Cầm là tốt rồi, nếu không một ngày một đêm sao chịu nổi."
Triệu Như Bình vừa nói vừa đi ra ngoài nhà, nhìn thấy Diệp Phiền đang đút tay vào túi dựa vào cột đợi đến nhàm chán, không khỏi nhớ tới những chuyện gặp phải hai ngày nay: "Chúng ta lại không giống Diệp Phiền không cần phải về."
Tuổi gì mà hãm thế không biết?
Diệp Phiền giận quá hóa cười: "Đúng thế. Năm đó là cha mẹ bế tôi về. Bây giờ lớn rồi, bế không nổi nữa làm sao về. Bà nói có đúng không? Đồng chí Triệu Như Bình."
"Cô——"
Triệu Như Bình suýt nữa thì nôn ra một ngụm máu, nhà họ Diệp dạy dỗ kiểu gì vậy?
Sao nó giỏi đốp chát thế không biết.
Triệu Như Bình mặt đầy giận dữ chỉ vào cô: "Có chút giáo dục nào không hả? Tôi vốn tưởng anh chị cả bận rộn không rảnh dạy dỗ cô. Bây giờ xem ra, cô chẳng giống ai cả, cô chính là một đứa lập dị!"
Trong lòng Diệp Phiền thầm nghĩ bà nói đúng rồi đấy, tôi đã sớm không phải là Diệp Phiền: "Hóa ra tôi không phải do bà sinh ra à?"
Hơi thở Triệu Như Bình ngừng trệ.
Cảnh Trí Diệp sải vài bước đến bên cạnh Diệp Phiền.
Triệu Như Bình nhất thời không nhấc nổi chân: "Anh cả cô từng nói, tôi có nhiều lỗi lầm hơn nữa cũng là mẹ ruột cô."
Diệp Phiền cười khẩy, không nhanh không chậm hỏi: "Có bằng chứng không?"
"Tôi—— không có bằng chứng tôi cũng là mẹ cô!"
Diệp Phiền: "Người sinh cùng ngày nhiều như vậy, bà chứng minh tôi không bị người khác đổi thế nào?"
"Cái này, không thể nào!"
Diệp Phiền khẽ hừ một tiếng: "Hôm bà đến nhà tôi phản ứng đầu tiên của tôi và mẹ tôi cũng là không thể nào. Lý do bà đưa ra là Tiểu Tuệ càng lớn càng giống đồng chí Đào Xuân Lan. Tôi có giống bà không? Nể tình bà nuôi lớn Tiểu Tuệ, lần này không so đo với bà. Sau này tuyệt đối đừng nói nữa!"
Trần Khoan Nhân không nhìn nổi cô ngông nghênh: "Nếu tôi đưa ra bằng chứng thì cô tính sao?"
Trong lòng Diệp Phiền thầm nghĩ thời buổi này chưa có xét nghiệm ADN, lại không có nhân chứng, ông đưa ra cái rắm ấy: "Có nhân chứng thì chứng tỏ hai người cố ý, trộm Tiểu Tuệ phạm tội bắt cóc lừa đảo, vứt bỏ tôi phạm tội vứt bỏ trẻ em, hai tội cùng xử, năm năm tù khởi điểm! Có muốn tìm một nhân chứng ra không?"
"Dọa ai chứ!"
Trần Khoan Nhân sinh ra trong thời loạn, thời loạn làm quan phần nhiều bất nghĩa, câu "dân không đấu với quan" khắc sâu trong xương tủy ông ta, ông ta không khỏi hoảng hốt: "Anh Diệp, sao nó lại như vậy?"
Ý nói ông cũng không quản sao.
Cha Diệp rất vui khi thấy Diệp Phiền trị ông ta: "Lời Phiền Phiền nói tuy thô nhưng lý không thô. Tiểu Tuệ nghe nói rồi chứ?"
Trần Tiểu Tuệ nếu tốt nghiệp cấp ba xong xuống nông thôn luôn thì có thể không biết những thứ này.
Sống thêm hai mươi mấy năm, Trần Tiểu Tuệ dù không cố ý để tâm cũng từng thấy trên báo đài tivi.
Dưới cái nhìn trừng trừng của Trần Khoan Nhân, Trần Tiểu Tuệ khẽ gật đầu.
Trần Khoan Nhân lập tức hoảng sợ.
Diệp Phiền cười đầy châm chọc: "Tưởng tôi chỉ biết nói lời cay độc thôi sao?"
"Cô cô đừng có quá đắc ý, tôi sớm muộn gì cũng đưa ra được bằng chứng!"
Đưa ra bằng chứng thì thế nào?
Bản thân chủ động đánh tráo, tôi cũng thành niên rồi, tôi không đồng ý thì ai cũng đừng hòng chuyển hộ khẩu của tôi về.
Không có trách nhiệm trên pháp luật thì không có nghĩa vụ phụng dưỡng.
Diệp Phiền cười gật đầu: "Tôi chờ đây."
Nhìn cô có vẻ chẳng lo lắng chút nào, Trần Khoan Nhân và Triệu Như Bình xác định rõ hơn bao giờ hết rằng bọn họ không làm gì được Diệp Phiền.
Chị dâu cả Diệp cảm thấy không sai biệt lắm: "Thím, chú, muộn nữa là không kịp tàu hỏa đâu."
"Đợi đã!"
Diệp Phiền gọi.
Lý Minh Nguyệt nhíu mày, biết điểm dừng chứ!
Diệp Phiền: "Tiểu Tuệ, mấy hôm nay ở có quen không?"
Cô có ý gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







