Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Năm Năm Hôn Nhân Vẫn Luôn Ở Riêng Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Lý Minh Nguyệt rất không muốn để ý đến bà ta: "Trí Diệp đi rồi."

Triệu Như Bình nhìn trái nhìn phải, không biết Cảnh Trí Diệp biến mất từ lúc nào.

Bà ta tự chuốc nhục, tìm chuyện để nói che giấu sự lúng túng: "Nó không có giấy chứng nhận của chúng tôi thì mua vé kiểu gì?"

Trần Tiểu Tuệ nhỏ giọng nói: "Trước khi lên xe con đưa cho anh ấy rồi."

"Mày còn chưa đổi họ Diệp đâu!"

Triệu Như Bình bực bội nói.

Trần Khoan Nhân lập tức hỏi: "Chị Đào, Diệp Phiền không theo chúng tôi về, cũng không nhận chúng tôi, chúng tôi chỉ còn lại mỗi đứa con gái là Tiểu Tuệ, chị sẽ không bảo Tiểu Tuệ đổi sang họ Diệp chứ?"

Trần Tiểu Tuệ dù cho không lập tức cắt đứt liên lạc với nhà họ Trần, chỉ cần cô ta chỉ trích một hai câu, Lý Minh Nguyệt đều sẽ coi trọng cô ta hơn một chút.

Nhưng cô ta không làm thế.

Lý Minh Nguyệt thật sự không hiểu nổi cô ta.

Thứ duy nhất nhà họ Trần có thể nắm thóp chính là không phối hợp chuyển hộ khẩu.

Nhưng dựa vào việc Trần Tiểu Tuệ giống hệt Đào Xuân Lan hồi trẻ, nhà họ Trần cũng không dám làm lớn chuyện này a.

Lý Minh Nguyệt cười đá quả bóng đi: "Chúng tôi tôn trọng nguyện vọng của Tiểu Tuệ."

Trần Tiểu Tuệ lập tức rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan: "Mẹ, đồng chí Cảnh đến rồi."

"Đâu?"

Triệu Như Bình hỏi.

Trần Tiểu Tuệ nhìn về phía phòng bán vé, Cảnh Trí Diệp vừa vặn xoay người, chạm phải ánh mắt mấy người, giơ tay ra hiệu bọn họ qua đó.

Trần Tiểu Tuệ lập tức kéo cánh tay Triệu Như Bình: "Thời gian không còn sớm nữa, lên xe rồi nói."

Lên xe Cảnh Trí Diệp lấy Coca ra, mỗi người một chai.

Trần Khoan Nhân nhận lấy vẻ mặt ghét bỏ: "Đen sì sì, thứ gì vậy?"

Trần Tiểu Tuệ lập tức cảm thấy tối sầm mặt mũi: "Bố, Coca."

Nhỏ giọng nói: "Nước ngọt nước ngoài."

Trên mặt Trần Khoan Nhân lóe lên một tia không tự nhiên, nói với Cảnh Trí Diệp: "Vẫn là cậu biết mua."

Cảnh Trí Diệp: "Phiền Phiền mua đấy."

Trần Khoan Nhân lập tức ngậm miệng.

Cảnh Trí Diệp vội về nhà không đợi mua vé giường nằm, nghỉ một đêm vẫn cảm thấy đau lưng mỏi gối: "Mẹ, chị dâu, con ra cửa hóng gió chút."

Tỉnh dậy Triệu Như Bình cũng không uống, bà ta nhét chai nước ngọt của mình và Trần Khoan Nhân vào túi.

Đào Xuân Lan đưa cho bà ta một hộp bánh quy bà ta cũng không ăn, mà ăn bánh tráng hành Diệp Phiền làm buổi sáng.

Cảnh Trí Diệp dùng bình tông quân dụng đi lấy nước nóng cho mẹ vợ về, tám cái bánh tráng chỉ còn lại nửa cái, anh suýt ngất xỉu.

Nửa cái kia rõ ràng là do Trần Tiểu Tuệ bẻ ra, Cảnh Trí Diệp không muốn động vào, mở Coca ra di chuyển đến cửa toa xe nhìn về phương xa, suy nghĩ bay về tiểu viện nhà họ Diệp.

Diệp Phiền bảo cha cô cứ đi làm việc, cô từ từ thu dọn.

Cha Diệp trước khi đi đã dặn dò mấy hôm nay có việc gì thì gọi điện thoại cho ông: "Bố không có việc gì. Có phải dọn giường ra không?"

Diệp Phiền: "Vậy bố chuyển mấy đồ vật nhỏ qua đó trước đi, con tháo ga trải giường và vỏ chăn ra."

Cha Diệp thu dọn đồ chơi của cháu trai và cháu gái: "Phiền Phiền, chỉ có hai cha con mình, bố nói thật với con, cái cô Tiểu Tuệ kia, bố thật sự không thích."

"Cái gì mà cái kia cái này chứ."

Diệp Phiền cười nói: "Sau này không được nói như vậy. Tiểu Tuệ hai mươi lăm tuổi rồi, biết mình đang làm gì."

Lông mày cha Diệp nhíu chặt: "Nhưng Trần Khoan Nhân là cái thứ gì chứ."

Bỗng nhiên nghĩ đến Trần Khoan Nhân là cha ruột cô: "Bố——"

"Đúng là không phải cái thứ gì."

Diệp Phiền cắt ngang: "Triệu Như Bình cũng không phải ngọn đèn cạn dầu."

Cha Diệp thấy cô không để ý, trên khuôn mặt nghiêm túc lộ ra ý cười: "Vậy con nói xem sao nó lại thế, nó cũng học cấp ba giống con, cũng không phải nông dân trong mắt chỉ có một mẫu ba sào ruộng. Ngay cả họ hàng ở quê cũng biết cái gì nên cắt đứt thì phải cắt đứt."

Trần Tiểu Tuệ khiến Diệp Phiền nhớ tới một đồng nghiệp kiếp trước, hai sáu hai bảy tuổi, năng lực xuất chúng, cho dù không giống cô một lòng vùi đầu vào sự nghiệp cũng có thể sống rất ra hồn.

Nhưng cô ấy lại lấy một người đàn ông không làm việc đàng hoàng, đối phương còn thích trêu hoa ghẹo nguyệt.

Diệp Phiền từng hỏi cô ấy ham cái gì, cô ấy nói, chị Diệp, chị không hiểu cái tốt của anh ấy đâu.

"Có thể là bình thường đối tốt với cô ấy, cô ấy nhất thời khó dứt bỏ."

Diệp Phiền nói: "Anh cả sắp bốn mươi rồi còn chưa chịu có con, bố cũng đâu quản được, Tiểu Tuệ mới về, bố nghĩ nhiều thế làm gì? Không gây phiền phức cho bố là được rồi."

Cha Diệp: "Nói thì nói thế, nhưng trong lòng bố cứ thấy ấm ức."

"Có lẽ vì lớn lên trong gia đình bình thường không dám gây chuyện, sợ liên lụy người nhà, thời gian dài nhẫn nhịn thành quen. Cũng không thể trách cô ấy."

Diệp Phiền nói: "Huống hồ lần này còn không phải phản kháng người ngoài. Bố và mẹ dựa vào bầu nhiệt huyết mà dám làm cách mạng. Đâu phải ai cũng có dũng khí của bố. Con mà sinh vào thời đó thì chẳng dám đâu. Con sợ chết lắm."

Cha Diệp vừa nghe con gái khen mình, khí thuận hơn hẳn: "Nó cho bố cảm giác có chút không phân biệt phải trái."

"Cũng có khả năng là do dự thiếu quyết đoán."

Cha Diệp lắc đầu: "Trông nó có vẻ là người có chủ kiến."

"Đại Bảo và Nhị Bảo cũng có sở thích riêng a. Có sở thích không đồng nghĩa với có dũng khí."

Cha Diệp vốn muốn tìm sự đồng tình, mắt thấy mình sắp bị cô thuyết phục, phiền muộn xua tay: "Không nói nó nữa. Trí Diệp về bố hỏi xem nó thấy thế nào. Nó từng làm lính trinh sát, đi một chuyến này chắc chắn hiểu rõ hơn hai cha con mình."

Cách nhìn của Cảnh Trí Diệp giống Diệp Phiền.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc