Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chương 5
Bạch An Kỳ còn đeo một chiếc đồng hồ nữ. Trong mười hai người thanh niên trí thức thì chỉ có cô ta với Triệu Vỹ Kiệt đeo đồng hồ. Một chiếc đồng hồ cũng có giá hơn một trăm tệ. Nói cách khác, tài sản cố định trên người Bạch An Kỳ có khoảng hai đến ba trăm tệ. Thật sự rất giàu có.
Nhưng mà tính cách của cô gái này rất kiêu ngạo, không dễ ở chung. Kiếp trước, Phương Đường thường xuyên bị cô ta bắt nạt. Đơn giản là vì Phương Đường xinh đẹp hơn cô ta, và được nhiều thanh niên trí thức nam chào đón hơn.
“Ở tạm đi. Điều kiện ở nông thôn chắc chắn không bằng thành phố. Chúng ta đến đây là chịu đựng gian khổ và rèn luyện.” Thanh niên trí thức nữ đang nói chuyện trông chững chạc, mái tóc cắt ngắn, mặt vuông dài, da ngăm đen, dáng về giản dị, nói chuyện như bà cụ. Cô ta tên là Trương Vệ Hồng, người Lư Châu. Cô ta là người rất say mê được làm quan. Từ tiểu học đến trung học, cô ta đều là lớp trưởng, nói chuyện với dáng vẻ của người cán bộ kỳ cựu.
Bạch An Kỳ trợn trừng mắt, hừ một tiếng, quay đầu lại và đánh vào gáy Trương Vệ Hồng một cái.
Vẻ mặt của Trương Vệ Hồng xấu hổ, không xuống đài được. Một người thanh niên trí thức nữ khác vội hoà giải: “Chúng ta cùng nhau giới thiệu một chút. Suy cho cùng sau này, chúng ta sẽ là đồng đội cùng nhau chiến đấu, rất có thể sẽ ở đây cả đời. Tôi tên là Văn Tĩnh, đến từ Giang Thành.”
“Ai muốn ở cái nơi quỷ quái này cả đời chứ. Đấy là các người, còn tôi cùng lắm ở một năm là có thể về nhà!” Bạch An Kỳ không vui khi nghe điều đó, trừng mắt nhìn với vẻ coi thường. Biểu hiện của Văn Tĩnh cũng xấu hổ. Cô ta với Trương Vệ Hồng trao đổi ánh mắt bất đắc di. Từ lúc vào phòng đến bây giờ, ba người này cũng chưa để ý đến Phương Đường, cố ý hay vô tình cô lập cô. Phương Đường cũng không chủ động đi đến và làm khuôn mặt lạnh lùng. Cô dọn chiếc giường bên cạnh cửa sổ và bắt đầu trải đệm và chăn.
“Tôi muốn ngủ trên chiếc giường này. Ai cho cô trải!” Bạch An Kỳ không vui vẻ hét lên, còn đẩy Phương Đường ra.
“Trên giường có viết tên cô sao? Ai đến trước thì ở trước. Nếu cô không thích thì đi tìm đội trưởng Hoàng mà nói!” Phương Đường né người tránh đi và tiếp tục trải giường chiếu, cũng không ngẩng đầu một cái nào. Trước kia cô luôn để bản thân chịu ấm ức để lấy lòng người khác, nhưng cũng không có ai cảm ơn. Họ lại còn được đằng chân lân đằng đầu rồi bắt nạt cô. Trước đây cô thật sự vô cùng ngốc. “Cô...... Cô đợi đấy cho tôi. Hiện tại, tôi sẽ lập tức đi tìm đội trưởng Hoàng!”
Bạch An Kỳ nổi giận đùng đùng và đi ra ngoài tìm người. Trương Vệ Hồng với Văn Tĩnh cùng chọn chiếc giường mà mình hài lòng. Còn thừa lại một chiếc giường bên cạnh cửa, trên cửa lại có một khe hở rất lớn khiến gió thổi vào rất mạnh.
Đến khi Bạch An Kỳ quay về, ba người họ đều đã trải xong giường, chỉ còn lại duy nhất chiếc giường bên cạnh cửa. Cô ta có chút choáng váng, đôi mắt đỏ ửng lên, vô cùng tủi thân. Tại sao không ai nhường cô ta một chút chứ?
Ở đây mọi người đều vô cùng tệ, đều bắt nạt cô ta. Đội trưởng Hoàng cũng không giúp đỡ cô ta, cô ta muốn về nhà.
Bạch An Kỳ càng nghĩ càng đau lòng, ngồi khóc ở trên giường. Cô ta càng khóc càng lớn, khiến cho nhóm thanh niên trí thức nam ở phòng bên cạnh nghe thấy tiếng. Sau khi biết được nguyên nhân mọi chuyên, nhóm thanh niên trí thức nam nhiệt tình an ủi nhưng Bạch An Kỳ lại càng buồn và khóc nhiều hơn.
“Cô ngủ trên giường của tôi đi.” Trương Vệ Hồng chủ động để cô ta nằm giường ở bên trong, nơi mà gió không thổi đến.
Nhóm thanh niên trí thức nam đều khen cô ta tốt bụng. Trương Vệ Hồng miễn cưỡng mỉm cười, rồi gấp đệm chăn lên đi đến chỗ giường của Bạch An Kỳ. Gió lạnh thổi vào người cô ta, khiến cô ta lạnh thấu xương, cũng khiến cô ta hối hận rồi.
Nhưng lời đã nói ra rồi nên không thể rút lại được nữa, hơn nữa nếu cô ta biểu hiện tốt một chút thì mới có thể nổi bật ở trong nhóm thanh niên trí thức và như vậy mới có cơ hội được đề cử vào đại học Công Nông Binh. Văn Tĩnh âm thầm cười lạnh. Cô ta cảm thấy Trương Vệ Hồng thật ngốc. 'Không phải cô ả muốn biểu hiện tốt một chút để cho đội trưởng Hoàng khen ngợi hay sao? Hừ. Biểu hiện tốt thì có tác dụng gì chứ? Những người vào được đại học Công Nông Binh, có mấy ai dựa vào biểu hiện tốt? Không phải họ đều dựa vào mối quan hệ trong gia đình hay sao?”
Phương Đường thờ ơ nhìn, đời này cô sẽ không có bất kỳ liên quan gì đến ba người này nữa, lòng dạ Văn Tĩnh xảo quyệt thâm sâu, Trương Vệ Hồng thì thích giáo dục đạo đức cho người khác, còn Bạch An Kỳ thì luôn coi mình như một cô công chúa, nếu có điểm gì đó làm cô ta hơi không hài lòng thì cô ta sẽ khóc ngay lập tức, ba người này không al làm người ta bớt lo được.
Mấy thanh niên tri thức nam vẫn còn ở trong nhà cãi cọ ôn ào, Phương Đường liền đi ra ngoài hít thở không khí. Ký túc xá nằm dưới chân núi, mở cửa ra là có thể nhìn thấy ngọn núi, bây giờ đang là đầu mùa xuân, trên núi tràn ngập hơi thở của mùa xuân, còn có thể nhìn thấy một ít hoa đào nở rộ, phong cảnh thật đẹp.
Phương Đường bỗng nhiên nổi lên hứng thú, cô muốn lên núi hái mấy bông hoa đào, cho vào lọ thủy tỉnh, rồi về đặt lên bàn để ngày nào cũng được nhìn thấy cái đẹp. Gần đây có cây đào ở giữa núi, ở đó có một mảng lớn hoa màu hồng. Cô nhớ rằng ở lưng chừng núi có một cái chuồng bò có ba con bò, ngoài chiếc máy kéo thì ba con bò này là tài sản quý giá nhất của đại đội Núi Đầu Trâu. Trong chuồng bò có hai ông già, một người hào hoa phong nhã, một người thì hay nói tục, thân phận thì rất thần bí, chỉ có đội trưởng Hoàng là biết lai lịch của họ. Hai người chịu trách nhiệm chăn nuôi gia súc và không bao glờ giao tiếp với người dân trong làng, ngay cả những thanh niên có học thức sống gần chân núi thì bọn họ cũng phớt lờ đi, đóng cửa lại và sinh sống. Gáoáoi 5 xxx Chương 6
Phương Đường không chắc liệu hai ông già thần bí này có còn ở trong chuồng bò hay không, đời này xuất hiện thêm hai biến số là Tang Mặc và hệ thống, nên có lẽ những chuyện khác cũng thay đổi, đúng không?
Lên được nửa đường, Phương Đường nhìn thấy chuồng bò quen thuộc, cô không muốn quấy rầy hai ông già, chỉ muốn hái hoa đào.
“Nhiệm vụ chủ yếu là ngã xuống để đại lão đỡ cô đứng dậy, trong vòng ba phút không hoàn thành, thì coi như thất bại.”
Hệ thống tuyên bố nhiệm vụ, Phương Đường hoảng sợ, ba phút... Cô chắc chắn không thể chạy kịp đến chân núi, phải làm sao bây giờ? Tang Mặc từ trên núi đi xuống, xách theo một giỏ đầy cỏ, nhìn thấy người phụ nữ đáng ghét kia, còn dùng ánh mắt ghê tởm đó nhìn anh, giống như đang nhìn thấy thịt kho tàu vậy.
Tại sao người phụ nữ này cứ như âm hồn không tan, phiền chết đi được.
Phương Đường đã nếm trải cảm giác sống sót lại trong tình thế tuyệt vọng nhất, nên cô cảm thấy hệ thống vẫn rất đáng tin cậy.
“Hệ thống là sản phẩm tốt nhất bây giờ mà, đương nhiên là phải đáng tin cậy rồi!” Âm thanh kiêu ngạo đầy máy móc của hệ thống vang lên.
“Cảm ơn mi nhé, 38.”
Phương Đường đặt cho hệ thống cái tên 38 này, như vậy khi gọi lên sẽ cảm giác thân thiết hơn một chút, ở chỗ này cô không có bạn bè hay người thân, chỉ có 38 là người duy nhất mà cô có thể tin tưởng được. “Nhiệm vụ còn lại hai phút ba mươi giây, kí chủ, mời nhanh lên!” Giọng hệ thống lạnh lùng không chút cảm xúc vang lên.
Thần kinh của Phương Đường đột nhiên trở nên căng thẳng, đầu óc quay cuồng nhanh chóng, làm sao cô có thể té ngã một cách tự nhiên trước mặt đại lão mà không thấy xấu hổ được chứ?
Tang Mặc sắp đi đến gần cô, Phương Đường nảy ra ý tưởng, cô giả vờ nhảy lên để chạm vào cành đào, sau đó...
“Ôi...”
Phương Đường thành công té ngã, chỉ là tư thế này có chút khác với tư thế mà cô thiết kế, cô muốn té ngã một cách yếu ớt và xinh đẹp, nhưng thực tế thì cô đang nằm úp mặt xuống đất, đầu gối còn đụng vào tảng đá, làm cô đau đến mức rơi nước mắt.
Tang Mặc thờ ơ, anh còn muốn quay người đi. “Xin hãy giúp tôi, tôi không thể đứng dậy được.”
Phương Đường quả quyết túm chặt lấy ống quần của anh, hệ thống vừa mới vô tình nhắc nhở cô chỉ còn lại có một phút thôi.
“Cầu xin anh hãy đỡ tôi với, Tang Mặc, chân tôi đau quá.”
Trong mắt Phương Đường chứa đầy nước mắt, giống như hồ nước vậy, làm người ta thương tiếc, nhưng Tang Mặc lại lạnh nhạt kéo lại ống quần của mình, muốn thoát khỏi sự dây dưa của Phương Đường, anh căn bản không định giúp đỡ cô dậy.
“Hắc Đản, sao cậu không giúp cô bé này, để ta giúp!” Giọng nói lớn vừa dứt, Tang Mặc liền nắm lấy tay Phương Đường và kéo mạnh một cái, Phương Đường mất thăng bằng, suýt nữa thì ngã xuống lần nữa, may mà cô nắm được cánh tay của anh nên cô mới đứng vững được. “Cảm ơn anh.”
Phương Đường liên tục cảm ơn, đầu gối của cô thực sự rất đau, làn da của cô mềm đến mức nếu va chạm nhẹ sẽ chuyển sang màu xanh lục, bây giờ cô chắc chắn có một vết bầm tím lớn rồi. May mắn thay, nhiệm vụ đã hoàn thành.
“Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng làn da trắng tuyết, tặng kèm một lần ôm cây đợi thỏ.”
Giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu cô, Phương Đường chớp mắt, vươn tay ra, làn da của cô dường như trắng và mềm mại hơn, cô lại xắn ống quần lên, đầu gối tím xanh đến kinh người, còn có nhiều vết máu.
Bắp chân của cô trắng như tuyết giống như ngó sen mùa xuân vậy, thật mê người, thu hút sự chú ý của người khác, đôi mắt Tang Mặc tối sầm lại, thật sự coi thường Phương Đường. Chỉ mới bị đụng nhẹ mà đã vậy rồi, kiểu người như cô thật sự không thích hợp ở vùng nông thôn này, sẽ rước đến vô số sự dây dưa của bọn lưu manh, còn loại như Triêu Vỹ Kiệt chỉ là trẻ con mà thôi. Anh đã đến trang trại Tây Bắc từ năm mười lăm tuổi, anh cũng đã nhìn thấy rất nhiều góc khuất của cuộc sống, và anh cũng đã chứng kiến
rất nhiều cô gái xinh đẹp xảy ra chuyện, với khuôn mặt như Phương Đường thì sớm hay muộn cô cũng sẽ gặp rắc rối.
“Vết thương rất nghiêm trọng, cô gái, vào ngồi đi, để tôi lấy cho cô ít thảo dược.”
Trước mặt Tang Mặc, ông lão đi tới, đối xử với Phương Đường rất nhiệt tình. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Tang Mặc chịu tiếp xúc với một cô gái, lại còn xinh đẹp như vậy nữa, ông lão rất kích động, cuối cùng cũng không cần lo lắng Hắc Đản không được bình thường nữa.
Ông lão có thân hình cao lớn, sắc mặt vàng như nến, hốc mắt hõm sâu, mặc một cái áo kiểu Tôn Trung Sơn trắng xóa, toàn thân gây gò, nhìn có chút hoang tàn nhưng hiển nhiên thân phận không hề bình thường chút nào. “Cảm ơn ông ạ.”
Phương Đường cũng không khách sáo, đầu gối cô thật sự rất đau đến nỗi cô không thể đứng được, cô khập khiễng đi về phía chuồng bò, ông lão tức giận nói: “Hắc Đản, chờ đã, cô nhóc không thể tìm thấy chỗ đó.”
Tang Mặc cắn răng trừng mắt nhìn ông lão, ông lão còn lâu mới sợ anh, đôi mắt mở to còn hơn cả con trâu nữa, Tang Mặc bất đắc dĩ đành phải nhặt một cành cây ở dưới đất lên đưa cho Phương Đường ý bảo cô cầm lấy.
Phương Đường nắm lấy cành cây bị anh kéo đi giống như một con bò, cảm giác này... Thật sự không tốt lắm. Cũng may là phần thưởng đã có, nhưng cái ôm cây đợi thỏ có ý nghĩa gì?
Cô có nên đi tìm một cái cây rồi đứng đó chờ đợi không? “Chờ một chút, tôi muốn hái hoa đào.” Phương Đường đỏ mặt nói, cảm thấy thật xấu hổ, sợ rằng anh sẽ cho rằng cô đang vô cớ gây rối. Tang Mặc lạnh lùng nhìn cô một cái, sau đó liếc mắt nhìn ông lão đang tìm thuốc, rồi dẫn cô đi đến gốc cây đào, trong lòng cực kỳ không kiên nhẫn.
Phụ nữ thật là rắc rối.
Phương Đường vừa đến chân cây đào, cô còn chưa kịp nghĩ cách ngồi ôm cây đợi thỏ thì một bóng xám đã bay ra, đập vào gốc cây đào như thiêu thân lao vào lửa. “hầm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
