Chương 7
“Ha ha, hôm nay có thêm đồ ăn rồi, Hắc Đản, cháu xử lý con thỏ, ông đi lấy củi, buổi tối chúng ta sẽ ăn thịt thỏ nướng.”
Ông lão vui vẻ nhấc con thỏ, cầm lên rồi cân cân, ông lão rất hài lòng. Gần đây ông Ngô bị suy dinh dưỡng, cơ thể sưng phù, có con thổ này làm thuốc bổ, hẳn là bệnh tình ông Ngô có thể tốt lên.
Tang Mặc cũng rất hưng phãn, sải bước đến chuồng bò, ném một nửa số cỏ cho gia súc ăn, nửa còn lại thì để lại cho gia súc ăn vào ban đêm.
“Cô gái, nếu cháu nhai loại thảo dược này và bôi lên vết thương, nó có thể làm tan máu bầm đấy.”
Ông lão đưa một nắm thảo dược, ánh mắt ân cần nhìn Phương Đường. Cô gái này vừa xinh đep lại rất may mắn, vừa đến đã thu hút thỏ, ông và ông Ngô đã sống trong chuồng bò này được hai năm rồi, đừng nói đến thỏ mà ngay cả chim sẻ cũng chưa từng nhặt được.
Dáng vẻ lạnh lùng như tảng băng của Tang Mặc làm cho con hổ cũng phải sợ hãi mà bỏ chạy, nên chắc chắn đây không phải công lao của anh, ông lão cảm thấy Phương Đường là người rất may mắn.
Chưng 6 Tang Mặc, tôi muốn cành hoa đào kia
“Đúng vậy. Ông Ngô, ông uống canh đi. Canh này rất ngon.” Ông Phương gắp một miếng gan đặt vào bát của ông Ngô: “Miếng gan mềm, nhiều dinh dưỡng, ông ăn đi.”
Ông Ngô mỉm cười gật đầu, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Ông Phương, ông cũng ăn đi, Hắc Đản, Đường nha đầu, mấy người cũng ăn đi.”
Ông ấy uống một ngụm canh, canh cay trôi xuống cổ họng, vào dạ dày, cả người chợt trở nên ấm áp dễ chịu. Da dày chu đói lanh đã không được ăn từ lâu cũng sắp đình công, không ngờ rằng hôm nay lại có thể được ăn thịt.
Có lẽ bộ xương già này của ông ấy vẫn có thể kéo dài thêm được một chút thời gian nữa!
“Ăn ngon, thật tươi.”
Ông Ngô uống canh, ăn một miếng gan và ăn thêm mấy miếng thịt xong thì sắc mặt cũng tốt hơn một chút. Chỉ là ông ấy mắc bệnh dạ dày nghiêm trọng, ăn một chút như vậy là đã thấy no rồi. Ông ấy dựa vào gối ngồi trên giường, cười tủm tỉm nhìn họ ăn.
“Nếu có gạo nữa thì tốt. Tôi sẽ nấu cháo cho ông ăn, cháo tốt cho dạ dày.” Ông Phương cảm thấy đau lòng cho ông bạn già nên miếng thịt trong miệng cũng không thấy ngon.
“Chăn bò cái gì? Ông ở nhà nghỉ ngơi đi, một mình tôi là đủ rồi.”
Ông Phương trừng mắt nhìn, ông ấy không yên tâm. Lần trước ông Ngô chăn bò ở trên sườn núi, đột nhiên ngất xỉu, lăn từ trên sườn núi xuống, hôn mê hơn một tiếng mới có người phát hiện ra, may mắn là không xảy ra chuyện øì. Tang Mặc lạnh lùng nói: “Cổ cho bò con sẽ cắt. Ông Ngô. Ông cứ yên tâm nghỉ ngơi đi.”
Anh còn muốn tìm cách kiếm một chút gạo. Cơ thể ông Ngô quá yếu, không thể hấp thụ được dinh dưỡng của thịt vào người. Ăn cháo thì vẫn tốt hơn một chút, nếu có thể lấy được trứng gà thì càng tốt.
Đợi đến khi làm quen với dân làng, anh sẽ lẫy tiền và phiếu ra để mua gạo.
Phương Đường 1m lặng ghi nhớ trong lòng. Cô cũng sẽ nghĩ cách để lấy được gạo, không phải vì muốn lấy lòng 'boss lớn, mà cô thật lòng muốn giúp hai ông cụ. Ông Ngô rất cần bổ sung dinh dưỡng, ông Phương cũng cần. Cô hy vọng hai ông có thể bình an trở về thành phố, sống tuổi già mạnh khỏe. Hai người họ không nên quá vất vả, khổ sở như vậy.
Kiếp trước cô chỉ ở nông thôn một năm, Triệu Vỹ Kiệt đã nhận được chỉ tiêu tuyển dụng. Cô cùng với tên khốn nan này quay trở lại thành phố. Lúc ấy hai ông cu vẫn còn ở lại trong thôn. Nhưng việc thiếu dinh dưỡng kéo dài khiến cho cơ thể của họ rất yếu Dù cho có trở về thành phố được thì chỉ sợ cũng sẽ phải ở trên giường rất lâu.
“Đường nha đầu. Hôn nay được ăn thịt, cháu là người có công lớn nhất đấy nên ăn nhiều một chút.”
Ông Phương gắp một miếng thịt to đặt trên chiếc lá ở trước mặt Phương Đường. Ông hiền từ nhìn cô, con nhóc này ăn quá Ít.
Ông ấy lại trừng mắt nhìn Tang Mặc đang ăn thịt với khuôn mặt lạnh lùng. Chắc chắn do dáng vẻ lạnh như băng của tên nhóc này đã làm cho con bé sợ hãi. Khi còn nhỏ tên nhóc thối này rất hay đùa cợt, sau khi lớn lên thì không biết vì sao lại biến thành dáng vẻ chất chóc này. Thật sự không thể thích được.
Tang Mặc bị lườm đến mức không thể hiểu được, trợn mắt nhìn lại rồi tiếp tục ăn thịt. Nhưng mà anh đều chọn miếng thịt cứng để ăn, chỗ thịt mềm để lại cho ông cụ. “Cháu ăn no rồi.”
Phương Đường ăn mấy miếng thịt, và ăn thêm một củ khoai lang nhỏ, rồi không ăn nữa. Đồ ăn của hai ông cụ quá ít, cô không đành lòng ăn.
“Ông Phương, ông Ngô, cháu quay về ký túc xá đây.” Phương Đường chào tạm biệt. Bên ngoài trời bắt đầu nhá nhem, một lát nữa sẽ tối hẳn.
“Đợi một chút. Hắc Đản sẽ trở về cùng cháu. Nhóc con, sau này cháu đừng đi lung tung một mình. Ở trong thôn không yên bình.”
Ông Phương quay đầu, nhìn Tang Mặc, quát: “Sau này, cháu để ý chăm sóc nhóc Đường nhiều một chút, hiểu không?”
Một lúc sau, Tang Mặc mới '“ồ' lên một tiếng, vẻ mặt rất gượng ép. Con gái xinh đẹp là phiền phức lớn nhất. Và Phương Đường chính là điều phiền phức lớn nhất đó. Anh không muốn dính đến.
Nhưng ông cụ đã lên tiếng, anh không dám từ chối. Tốt nhất là người phụ nữ này nên biết điều tránh xa anh ra, đừng chọc ghẹo anh.
Lúc đầu Phương Đường muốn từ chối, nhưng mà cô lại nghĩ đến độ thiện cảm và độ thân mật, cô lập tức im lặng. Nếu ở gần “boss lớn' nhiều thì chắc là độ thiện cảm và độ thân mật có thể tăng lên, phải không?
“Hiện tại độ thiện cảm là 3, mức độ thân mật là 1, chúc mừng ký chủ, tiếp tục nỗ lực!” Giọng nói lạnh lùng của hệ thống vang lên.
“Tại sao mức độ thân mật và mức độ thiện cảm lại khác nhau?” Phương Đường không hiểu.
“Mức độ thân mật yêu cầu phải có sự tiếp xúc cơ thể. Hai người chỉ mới nắm tay nhau thôi, ký chủ hãy tiếp tục cố sắng!” Ghácáou 7 »»ksk
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)