Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chương 3
“Ký chủ phản kháng ác bá rất mạnh mẽ, nhiệm vụ kích phát được hoàn thành, khen thưởng đôi mắt như nước hồ thu long lanh.” Hệ thống đột nhiên nói chuyện. Phương Đường không phản ứng kịp, đôi mắt như nước hồ thu long lanh là có ý gì?
Điều cô không biết chính là, cặp mắt xinh đẹp kia của cô như được phủ kín bởi lớp sương mù, khóc như hoa lê dính hạt mưa khiến người nhìn thấy mà thương, nhóm thanh niên trí thức chỉ cần nhìn một cái đã cảm thấy lòng mình biến thành nước, cảm thấy Triệu Vĩ Kiệt thật đáng giận, ban ngày ban mặt mà dám chơi lưu manh, còn chẳng biết xấu hổ mà nói dối là đối tượng của người ta, thật quá đáng mà.
Ngay cả việc Phương Đường đập vỡ đầu Triệu Vĩ Kiệt thì mọi người đều thấy cô làm rất đúng, đối phó với loai lưu manh không biết xấu hổ này cần phải xuống tay tàn nhẫn một chút.
Triệu Vĩ Kiệt sờ trên mặt mình thấy tay dính đầy máu, giận dữ hét lên: “Phương Đường, cô đừng có mà cho mặt mũi lại không cần, ba mẹ cô đã đồng ý rồi, cô còn giả vờ thanh cao cái gì!”
Ba của anh ta chính là xưởng trưởng, còn ba của Phương Đường chỉ là một nhân viên nhỏ trong xưởng của ba anh ta, việc Phương Đường có thể gả tới nhà anh ta làm dâu đã là phước đức ba đời của cô rồi, tế mà người phụ nữ này còn có tư cách mà lên mặt với anh ta sao?
Thân thể của Phương Đường rùng mình, đây là sự sợ hãi theo bản năng của thân thể đối với Triệu Vĩ Kiệt, nhưng người ngoài nhìn vào lại càng thêm thương tiếc đối với cô, lại càng tỏ ra chán ghét đối với Triệu Vĩ Kiệt, trăm miệng một lời mà khiển trách.
“Nếu anh lại chơi lưu manh thì chúng tôi sẽ báo cáo công an để bắt anh đi lao động giáo dục!” “Anh cũng không tự cầm gương mà soi xem bản thân mình thế nào, anh mà cũng xứng với cô gái như Phương Đường sao?”
“Nếu anh lại làm bậy thì đừng trách chúng tôi không khách sáo!”
Mấy người nam thanh niên trí thức đứng che chở ở phía trước Phương Đường, lòng đầy căm phẫn mà trừng mắt nhìn Triệu Vĩ Kiệt, không khí giương cung bạt kiếm, có thể đánh nhau bất cứ lúc nào.
“Cãi nhau cái gì, các người tới là để làm việc chứ không phải để gây sự, nếu lại gây sự thì trở về thành phố hết đi!”
Người lái xe mắng to, tức khắc khiến mọi người rụt đầu lại, trở về ngồi lên trên xe, người lái xe dùng ánh mắt nhàn nhạt mà nhìn về phía Phương Đường, nhíu mày, có vẻ ngoài hại nước hại dân như vậy mà đặt ở nông thôn cũng không phải là chuyện tốt. Mấy tên du côn ở nông thôn nhìn thấy những nữ thanh niên tri thức xinh đẹp thì như chó nhìn thấy xương vậy, vô cùng thèm muốn, năm trước, đại đội ở bên cạch có một nữ thanh niên tri thức đi vệ sinh vào buổi tối, nhưng không biết là bị ai làm hại, khiến nữ thanh niên tri thức đi nhảy sông tự tử, không thể cứu được, ha1z.
Cô nương này còn xinh đẹp hơn nhiều so với nữ thanh niên tri thức nhảy sông kia, về sau trong thôn sẽ không được bình yên đây.
Máy kéo khởi động lại lần nữa, xình xịch lao về phía đại đội sản xuất Núi Đầu Trân. Máu trên mặt Triệu Vỹ Kiệt đã ngưng lại, trên miệng vết thương còn dính một hình tròn màu xanh giống như cái bánh. Quần áo thì ướt sũng bị gió mạnh thổi đến khiến cho anh ta bị lạnh đến mức co rúm người. Ánh mắt của anh ta lại càng hung ác nham hiểm, giống một con rắn độc nấp sâu trong bóng tối.
Vừa rồi anh ta nói với người lái máy kéo rằng muốn đến trung tâm y tế của thị trấn để xử lý vết thương trước, nhưng tài xế đã phớt lờ anh ta, người lái máy kéo lấy bừa ít cỏ dại ven đường, nhai nát ra rồi đắp lên vết thương rồi không để ý đến anh ta nữa, lúc này anh ta mới hiểu được, ở trong thôn làng nhỏ trên núi này, thân phận giám đốc nhà máy của cha anh ta không có tác dụng, không ai quan tâm cha anh ta là ai!
Phương Đường ngồi im lặng suy nghĩ chuyện gì đó. Vừa rồi cái thứ gọi là hệ thống đã nói với cô rằng đại lão mà cô phải chỉnh phục được cũng ngồi ở trên máy kéo. Chính là người đàn ông đẹp trai nhất và lạnh lùng nhất, từ đầu tới cuối cũng chưa liếc mắt nhìn cô lấy một cái, cũng chưa nói một câu nào, còn lạnh lùng hơn cả băng lạnh tháng chạp.
“Anh ấy không thích tôi.” Phương Đường không tự tin, nhiệm vụ này quá khó khăn.
Nhưng cô không muốn thất bại. Thật vất vã cô mới trọng sinh nên cô còn muốn hưởng thụ cuộc sống.
“Nếu anh ấy thích cô, thì còn cần cô chinh phục làm gì?” Hệ thống hờn dỗi, rồi lại an ủi: “Yên tâm, có hệ thống là tôi hỗ trợ, chắc chắn có thể thành công!”
Phương Đường cảm thấy an tâm hơn một chút. Cô lén nhìn trộm người đàn ông lạnh lùng đó, trên mặt ửng hồng. Người đàn ông này thật đẹp trai, hệ thống nói anh ấy là người đàn ông may mắn, là người rất tài giỏi. Người đàn ông tài giỏi như vậy sẽ thích cô sao?
Tuy dáng vẻ của cô khá xinh đẹp nhưng cũng không phải mẫu hình mà mọi người đàn ông đều thích. Mẹ của Triệu Vỹ Kiệt luôn mắng cô là hồ ly tỉnh. Ngay cả bố mẹ đẻ của cô cũng không thích cô. Họ nói rằng trông cô quá hoang dã, quá mất mặt xấu hổ.
Vẻ mặt Phương Đường buồn rầu. Cha mẹ thích chị cả với em trai. Chị cả Phương Lan đoan trang hào phóng, có tri thức hiểu lễ nghĩa, thành tích học tập lại tốt. Từ nhỏ đến lớn chị ấy đều là niềm kiêu ngạo của cha mẹ. Tuy thành tích học tập của em trai không tốt nhưng vì em ấy là con trai nên cũng là báu vật trong lòng cha mẹ. Chỉ có mình cô là dư thừa. Cô với em trai Phương Hoa là hai chị em song sinh. Lúc cô chào đời, Phương Lan mới hai tuổi, em trai cô thì yếu ớt, cha mẹ không thể chăm sóc cô nên khi cô mới vừa được sinh ra thì họ đã lập tức gửi cô về quê. Cô chưa từng được uống một ngụm sữa mẹ nào, là do bà nội dùng nước cháo loãng để nuôi cô khôn lớn.
Bà nội là người tốt với cô nhất, nhưng năm cô mười lăm tuổi thì bà nội qua đời. Cô bị đón trở về thành phố. Sống ở nhà này ba năm, cô phải làm hết mọi việc trong nhà, ngay cả khi ăn cơm cũng chỉ dám ăn rau và cô cũng không dám ăn nhiều vì cô sợ bị cha mẹ ghét bỏ. Cô cho rằng bản thân mình cố gắng làm hài lòng cha mẹ thì cha mẹ có thể đối tốt với cô hơn một chút.
Gáoáoi 3 »»kxk Chương 4
Nhưng cô đã nghĩ quá đơn giản rồi. Nếu họ đã không yêu cô, thì dù cô có hèn mọn lấy lòng thì cũng uổng công. Không yêu chính là không yêu, không có lý do gì cả.
Phương Đường cười tự giễu. Ở trong lòng cha mẹ, chị cả là niềm kiêu ngạo của bọn họ, em trai là báu vật của họ. Thành tích học tập của cô không tốt, trông lại hoang dã, nên là mặt hàng đáng xấu hổ và không đáng tiền.
Cho nên, khi trong nhà máy đưa ra thông báo rằng các gia đình không sinh một con, phải sắp xếp đưa người về nông thôn, thì cha mẹ cô không hề do dự mà đưa cô đi. Khi Triệu Vỹ Kiệt quấy rầy cô, còn nói những lời xằng bậy huỷ hoại danh tiếng của cô ở bên ngoài, thì cha mẹ cô cũng không lên tiếng bênh vực cô. Ngược lại họ còn mắng cô là đứa không đứng đắn, làm ảnh hưởng đến danh tiếng của chị gái và em trai.
Nhà họ Triệu đồng ý sẽ tiến cử chị cả vào đại học Công Nông Binh, còn chuyển em trai lên làm nhân viên chính thức, cha mẹ đã đồng ý cuộc hôn đó mà không cần suy nghĩ một chút nào. Họ còn bảo cô nên vì đại cục, không nên nhỏ mọn, càng không thể ích kỷ. Thậm chí họ còn nói rằng danh tiếng của cô đã hỏng rồi, ngoại trừ gả cho Triệu Vỹ Kiệt ra, thì làm gì có người đàn ông nào muốn cưới cô chứ?
Cứ như vậy, kiếp trước cô bị chính người thân ruột thịt của mình đẩy vào hố lửa. Khi cô đang đau khổ giãy giụa trong hố lửa, thì Phương Lan đã trở thành sinh viên của Đại học Công Nông Binh vẻ vang, được gả cho con trai của một cán bộ cao cấp, và được mọi người hâm mộ, ghen ty.
Phương Hoa cũng trở thành nhân viên chính thức. Bởi vì nó khéo léo và ngọt miệng nên cũng cưới được con gái của một cán bộ, sống cuộc sống rất tốt đẹp. Mỗi người ở nhà họ Phương đều sống rất tốt, có thân phận, có địa vị và có thể diện ngoại trừ kẻ đáng thương là cô đây. Và càng không ai biết, những ngày tốt đẹp này của nhà họ Phương là do cô đổi lấy. Mọi người chỉ khen Phương Lan thông minh nỗ lực, khen Phương Hoa đẹp trai, thuận lợi mọi bề và khen cha mẹ cô giáo dục con cái tốt.
Chó mái!
Phương Đường cắn chặt răng, đôi mắt long lanh hiện lên vẻ căm hận. Đời này, đừng ai hòng có thể dẫm lên cô mà tiến lên.
Cô còn muốn nhìn xem, nếu không có sự hy sinh của cô thì người chị gái và em trai tốt đẹp của cô có thể có một cuộc sống thành công hay không?
Tang Mặc khẽ nhíu mày. Anh biết vừa rồi Phương Đường lén nhìn trộm anh. Cả đoạn đường cô gái này đầu lén lén lút lút, chắc chắn không có ý đồ tốt. Anh càng phải để ý hơn một chút. Anh đã phải rất vất vả để đến được đây nên không thể để lô ra. Tỉnh Chiết Giang là vùng sông nước phía nam, điều kiện sống ở nông thôn thật sự rất tốt. So với nông trường Tây Bắc nơi anh ở trước đây thì bên này chính là thiên đường. Hơn nữa anh phải chăm sóc một người rất quan trọng ở bên này, anh không có hứng thú với người không liên quan. Anh cũng không muốn gây chuyện, chỉ mong muốn bình an vượt qua cửa ải khó khăn này để mau chóng được trở về thành phố.
Phương Đường lại bất chợt nhìn sang. Cô luôn cảm thấy người tên Tang Mặc này rất quen thuộc, như là đã từng gặp ở đâu đó, chỉ là nhất thời cô không nghĩ ra. Phương Đường muốn nhìn thêm vài lần nữa, biết đâu có thể nhớ ra được.
Chỉ là, cô vừa mới quay sang nhìn thì Tang Mặc cũng lập tức quay đầu, trừng mắt hung dữ còn hơn cả chó sói. Phương Đường giật mình sợ hãi, suýt chút nữa thì ngã ra khỏi máy kéo.
Tang Mặc im lặng cười lạnh. Tốt nhất là người phụ nữ này nên biết điều một chút. Nếu muốn giở trò gì đó thì đừng trách anh không nể nang, anh sẽ không nhẹ tay đâu.
Phương Đường sợ tới mức cúi đầu, tim suýt chút nữa nhảy ra khỏi cổ họng. Ánh mắt của người đàn ông này quá hung dữ giống như muốn giết người vậy. Hiện tại, cô thật sự không tin tưởng bản thân có thể chinh phục được người đàn ông này. Cô vừa nhìn là đã biết anh không phải người dễ ở chung rồi, anh sẽ không đánh cô chứ?
“Phương Đường, có hệ thống tôi giúp đỡ, chắc chắn sẽ không sao.”
Hệ thống bất chợt lên tiếng khiến Phương Đường giật mình. Hệ thống này xuất quỷ nhập thần, thật sự rất giống như một con ma.
Phương Đường lặng lẽ thở dài. Nhiệm vụ chinh phục quá khó khăn, nhưng mà cũng khơi dậy ham muốn chiến thắng của cô. Cô đã từng chết một lần rồi thì cũng không cần giữ thể diện kiểu như thế này. Cùng lắm thì sau này da mặt cô sẽ dày hơn một chút. “Đến đại đội Núi Đầu Trâu rồi!”
Máy kéo dừng lại dưới một gốc cây to trước cổng thôn, có một ông chú uy nghiêm đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt sáng ngời, không giận tự uy. Tài xế nhảy xuống xe, nói chuyện với ông chú mấy câu, mặt ông chú càng ngày càng sầm lại, mơ hồ nhìn Phương Đường.
Trong lòng Phương Đường căng thẳng. Cô đứng cúi đầu ngoan ngoãn. Kiếp trước, ông chú này luôn có thái độ không tốt với cô, luôn sắp xếp công việc nặng nhất cho cô. Sau này cô mới biết được là bởi vì ông ta cảm thấy dáng vẻ của cô quá hoang dã nên ông chú này muốn cải tạo cô bằng lao động.
“Xếp hàng, điểm danh!”
Ông chú Hoàng, là đội trưởng đội sản xuất, và cũng sẽ là người lãnh đạo trực tiếp sau này của họ. Sau khi điểm danh xong, ông chú đưa bọn họ đến chỗ ở đã được sắp xếp ở trong thôn. Ở dưới chân núi phía sau thôn có một căn nhà bằng gạch, trước đây là kho chứa hàng của đại đội, sau đó dọn dẹp và cải tạo một chút thành ký túc xá của thanh niên tri thức.
Vừa hay bốn người một phòng. Phương Đường ở cùng với ba thanh niên trí thức nữ khác ở trong phòng giữa, giống như kiếp trước.
“Phòng này quá ẩm thấp và đầy mùi mốc, người làm sao có thể ở được chứ?” Một thanh niên trí thức nữ phẫn nộ kêu lên. Cô ta tên là Bạch An Kỳ, cũng là người Thượng Hải. Cô ta có dáng người nhỏ xinh, làn da trắng nõn, nói chuyện ngọt ngào và cũng rất xinh đẹp. Nhà cô ta thật sự có điều kiện. Cô ta mặc một chiếc áo lông vũ màu đỏ thẫm đắt đỏ. Mỗi một món đồ đều có giá hơn một trăm tệ. Người trong gia đình bình thường không thể mua nổi. ?k»kxk 4 »kxk
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)