Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Mỹ Nữ Dịu Dàng Dựa Vào Công Lược Đại Lão Để Chiến Thắng C1

Cài Đặt

C1

Chương 1

Trên một đường nhỏ ở nông thôn, một chiếc máy cày cầm tay chạy “thịch thịch thịch' trên đường, phía trước của xe treo dải lụa đỏ thẫm, chỉ là tốc độ của máy kéo chỉ nhanh hơn một chút so với con bò già đang cày ruộng ở ven đường.

Trên xe ngồi đầy nam nữ trẻ tuổi mặc quần áo tối màu, mặt ai cũng đỏ bừng lên, có người còn chảy cả nước mũi, gió đầu mùa xuân tựa như dao sắc thổi tới, cứa từng lớp trên da thịt mà đau không thôi.

Mọi người đều vô cùng hưng phấn, ngẩng đầu cao cao, vô cùng có tinh thần, bọn họ là thanh niên trí thức vừa được chi viện về đại đội sản xuất Núi Đầu Trâu để xây dựng nông thôn.

Một người thiếu nữ ỉu xìu ghé vào đầu gối, cô cảm thấy không thoải mái lắm nên vừa lên máy kéo liền nằm bò ra, một người đàn ông có khuôn mặt dài đầy mụn, mặc một bộ lục quân vô cùng lưu hành ở hiện tại, chỉ là người khác mặc thì đẹp trai vô cùng, còn anh ta mặc lại như cóc ghẻ mặc áo xanh.

Tên cóc ghẻ này dùng sức mà muốn đi tới chỗ của thiếu nữ kia để ngồi xuống bên cạnh thiếu nữ, trên xe vô cùng chen chúc, nên khi anh ta muốn chen qua vài người để đi thì khó tránh khỏi việc chèn ép vào những người khác.

“Nam đồng chí này, anh làm gì đấy, muốn chiếm lợi từ nữ đồng chí à!”

Nam nữ trên máy kéo có giới hạn vô cùng rõ ràng, con gái ngồi bên trong, con trai ngồi bên ngoài, nên hành vi của tên cóc ghẻ này khiến cho những nữ thanh niên trí thức khác vô cùng khó chịu.

“Ôn ào cái gì, tôi là đối tượng của Đường Đường, hai bên cha mẹ đều đã đồng ý, qua hai năm nữa sẽ kết hôn.” Tên đàn ông cóc ghẻ lớn giọng nói vô cùng hùng hồn, vừa nói vừa chen vào bên trong, những người khác vừa nghe là anh ta là đối tượng của cô gái kia thì không ngăn cản nữa, chỉ có thể cảm khái trong lòng, ông trời quá bất công rồi, thế mà tên cóc ghẻ kia thật sự có thể ăn được thịt thiên nga.

Người con gái này tên là Đường Đường, tuy mới chỉ nhìn thoáng qua ở chỗ nhà ga nhưng đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng những nam thanh niên trí thức, cổ nhân có câu “Xảo tiếu thiến hề, mĩ mục phán hề” (*), chính là để tả bộ dáng của cô gái này.

(#) Xảo tiếu thiến hề, mĩ mục phán hề: Miệng cười duyên nửa nụ, mắt sáng ngời long lanh.

Cuối cùng, người đàn ông mới chen được vào bên cạnh của cô gái mà dán sát lên, còn để cô gái dựa vào trên vai của mình, động tác vô cùng thân mật khiến những người khác nhìn thấy không khỏi nhíu mày, dù cho có là đối tượng của nhau thì cũng đừng quá thân mật trước mặt mọi người như thế chứ. Tuy nhiên, mọi người vừa mới quen biết nhau, cũng không có hiểu rõ về nhau nên không ai muốn lo chuyện bao đồng cả.

“Đường Đường, dựa vào trên vai anh cho thoải mái.” Phương Đường mới vừa tỉnh lại, liền nghe được giọng nói khàn đặc vang ở bên tai, hình như là tên chồng biến thái kia của cô, người đàn ông này còn dùng sức ôm cô khiến cô sợ tới mức đẩy anh ta ra.

“A.....”

Người đàn ông không kịp phòng ngừa mà bị lăn long lóc ngã xuống ruộng nước, bùn văng khắp nơi khiến cho anh ta giống như con cóc đang vùng vẫy, con bò già chậm rì rì mà đi tới, không chút do dự mà dẫm xuống khiến cho tất cả mọi người đang nhìn thấy mà không khỏi căng thẳng trong lòng, sợ con bò già sẽ dẫm chết người.

Cũng may người đang điều khiển con bò già cày ruộng kip thời kéo đầu bò lại, nước ở trong ruông lại sâu nên Triệu Vĩ Kiệt cũng không bị làm sao, chỉ là anh ta bị biến thành một tượng đất, nhìn vô cùng chật vật.

Người lái máy kéo dừng xe lại rồi nhảy xuống đi cứu người, Phương Đường cũng hoàn toàn tỉnh táo lại, cũng hiểu rõ tình cảnh hiện tại.

Một tháng trước khi kết hôn, Triệu Vĩ Kiệt lái xe trong tình trạng say rượu khiến xe bị lật, còn anh ta biết thành tên tàn tật bị liệt nửa người. Tên đàn ông này có lý vặn vẹo, lấy sự tra tấn cô làm vui, cha mẹ chồng không những không giúp cô mà còn mắng cô là ngôi sao chổi, mới khắc con trai họ bị tàn tật như vậy.

Cô về nhà khóc lóc kể lể thì lại được cha mẹ khuyên cô nên làm tốt bổn phận vợ hiền, chị gái thiện lương rộng lượng lại khuyên cô nên nhẫn nại, em trai cô còn nói cô không biết điều.

Không ai thay cô nói chuyện cả, tất cả bọn họ đều chỉ trích cô không tuân thủ đạo làm vợ, là người không biết ơn,...... Người được hưởng lợi lại không phải là cô, dựa vào đâu mà cô phải biết ơn chứ? Ghácáou 1 »»ksk Chương 2

Phương Đường không thể nhịn được nữa, lên phố mua hai bao thuốc diệt chuột, dành cho mình một bao, cho Triệu Vĩ Kiệt một bao, tới lúc tỉnh lại thì cô đã về năm mình 18 tuổi.

Nếu đã sống lại, cô phải đối xử với bản thân tốt một chút, loại tình thân xa xỉ như vậy, hẳn là vô duyên với cô rồi, cô cũng không cần cưỡng cầu làm gì.

Cô còn muốn tìm một người đàn ông đẹp trai có trách nhiệm, có bản lĩnh để kết hôn, nhưng vậy mới có thể phá hỏng ý đồ của Triệu Vĩ Kiệt, bằng không chỉ dựa vào sức của cô thì chỉ sợ không đối phó được với tên khốn khiếp này.

Nhưng cô đi chỗ nào để tìm được một người đàn ông tài giỏi như vậy đây? “Tiếp thu nhu cầu tình cảm của ký chủ, hệ thống 38 hào của người đẹp đáng thương nghịch tập vả mặt nằm thắng khởi động thành công, ký chủ có đồng ý trói định đồng ý không?”

“Ký chủ có đồng ý không?”

“Trong mười giây mà không đồng ý, coi như là ký chủ tự động từ bỏ, lần sống lại này tuyên bố thất bại, mười, chín, tám......”

Âm thanh máy móc không có tình cảm bắt đều đếm ở bên tai của Phương Đường, cô không nghe hiểu những điều khác nhưng câu cuối cùng thì cô nghe hiểu, sống lại thất bại sao?

Có phải là cô lại chết một lần nữa không?

Không, cô muốn sống, cô đồng ý.

“Ký chủ đồng ý trói định, hệ thống 38 hào của người đẹp đáng thương nghịch tập vả mặt nằm thắng trói định thành công, khi tuyên bố nhiệm vụ, nếu ký chủ hoàn thành sẽ có khen thưởng, thất bại đã phải chịu trừng phạt, số lần thất bại vượt qua ba lần thì sống lại thất bại!”

“Ta phải làm nhiệm vụ gì? Khen thưởng có thịt không?” Phương Đường tò mò hỏi.

Cô đã tiếp nhận thứ thần kỳ tự kêu là hệ thống này rồi, cô đã sống lại, nên việc trói định với cái hệ thống này cũng không còn cảm thấy kỳ lạ nữa, nhưng tên gọi của hệ thống này khó đọc quá.

“Nhiệm vụ của cô là công lược đại lão tương lai, là đứa con được trời ưu ái, có mục tiêu cuối cùng là nằm thắng tới đỉnh cao nhân sinh, mong ký chủ đừng trầm mê với dục vọng ăn uống!”

Phương Đường không phục, mỗi ngày ở nông thôn đều phải làm việc vô cùng tốn sức, còn thiếu dầu thiếu thịt, kiếp trước cô đói đến mức phun nước trong, sau khi kết hôn với Triệu Vĩ Kiệt, trên bàn cơm cũng không thiếu thịt, nhưng bị tên cầm thú kia tra tấn cho đến một miếng thịt mà cô cũng không nuốt trôi được, nếu tính kỹ ra thì đã bảy tám năm cô không được ăn thịt rồi.

“Không được, nếu không có thịt thì ta không làm, ta muốn ăn thịt!” Phương Đường lấy hết can đảm đưa ra yêu cầu, còn uy hiếp: “Không có thịt ăn thì sống không bằng chết, ta không cần trọng sinh nữa.”

“Chờ cô công lược đại lão thành công là có thể ăn được thịt rồi.” Hệ thống dỗ dành cô.

“Hiện tại ta muốn ăn luôn.”

“Hiện tại quá sớm.” Hệ thống nói với giọng khó xử.

Thế giới này quá bảo thủ, lần đầu tiên gặp mặt lại muốn ăn thịt luôn, mức khó khăn quá cao, hơn nữa hiện tại ký chủ và đại lão có độ thân mật bằng không, vậy thì ăn thịt thế nào được?

Quá làm khó nó rồi! Tuy rằng hai đời cô vẫn là cô gái ngây thơ về phương diện kia, nhưng tốt xấu gì thì cô vẫn là phụ nữ đã từng kết hôn mà sống lại, nên cô đã hiểu lời nói lưu manh này của hệ thống rất nhanh, thịt này là thịt khác, đây không phải là thịt mà cô muốn ăn.

“MI...... Mi là đồ lưu manh, ta nói chính là loại thịt ăn được vào trong bụng, chứ không phải cái kia!”

Phương Đường trao đổi với hệ thống mà khuôn mặt tức giận đến đỏ lên, giống như hoa đào, trắng hồng mọng nước.

“Mi phải nói rõ ràng, về sau sẽ tùy cơ khen thưởng đồ ăn!” Hệ thống vẫn là âm thanh máy móc không có cảm tình như cũ, sau đó liền giả chết, Phương Đường kêu vài lần cũng chưa trả lời.

Phương Đường tức giận đến ngứa răng, rõ ràng là hệ thống tự suy nghĩ bậy bạ, cô nói rõ ràng như thế, ai lại muốn ăn “cái thịt kia chứ, cô còn chưa kết hôn mà. Phương Đường vừa xấu hổ lại vừa tức giận, mặt càng đỏ hơn, so với hoa loa kèn nở đỏ rực bên vách núi còn rực rỡ hơn một chút, khiến người ngồi trên xe bị hấp dẫn không thôi, còn có mấy nam thanh niên tri thức không hẹn mà cùng đồ mặt, tim cũng đập nhanh hơn chút.

Chỉ có một nam thanh niên trí thức ngồi ngay ngắn, nhìn quét qua Phương Đường bên kia, nhưng khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng lại không hề có gợn sóng, dù cho anh đang ngồi trên máy kéo nhưng lưng vẫn thẳng tắp đĩnh đạc, giống như là cây tùng cao thẳng đứng đón gió lạnh giữa trời đất.

Triệu VI Kiệt được người lái xe đỡ lên bờ ruộng, trên người đều là bùn, mỗi một bước đi của anh ta đều để lại dấu chân bùn, quần áo ướt đẫm dính sát vào người tựa như là băng làm anh ta lạnh đến đông cứng lại, khớp hàm va chạm vào nhau, giọng nói run run.

“Đường...... Đường Đường...... Em em...... Tại sao em lại đẩy anh?” “Anh chơi trò lưu manh với tôi nên tôi mới đẩy anh!” Phương Đường cố nén sự ghê tởm trừng mắt với người đàn ông này, một đời này cô sẽ không bao giờ để cho Triệu Vĩ Kiệt thực hiện được ý đồ.

“Chúng ta......Là đối tượng...... Hắt xì!”

Ánh mắt của Triệu Vĩ Kiệt trở nên hung ác, nham hiểm, nhất định phải có được Phương Đường, cha mẹ của Phương Đường cũng đã đồng ý rồi, người phụ nữ này trốn không thoát khỏi lòng bàn tay của anh ta.

Phương Đường vừa nghe thấy lời này thì vô cùng tức giận, oán hận của hai đời tích lại khiến cô chịu không được mà nhảy xuống xe để nhặt một cục đá lên rồi đập thật mạnh lên đầu Triệu Vĩ Kiệt, dưới ánh mắt nhìn chăm chú của đám đông, một dòng máu đỏ tươi trộn lẫn vói nước bùn chảy xuống theo sống mũi, chia mặt bẹt giống bánh nướng của Triệu Vĩ Kiệt thành hai nửa.

“Ai là đối tượng của anh, anh cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, tôi không quen anh, nếu anh lại nói hươu nói vượn, tôi...... Tôi sẽ đánh chết anh!” Phương Đường vừa tức giận lại ghê tởm, thân thể đã tức giận đến phát run, lúc cô dùng cục đá này đập vào đầu anh ta thì đã dùng hết sức lực của bản thân, nước mắt rào rạt rơi xuống.

3»ks»kk 2 ?k›»k+xk

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc