Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hạ Nghị không nhịn được mà bật thốt một câu chửi thề.
Cô nhóc này có biết mình đang nói gì không?
Bách Nguyệt cầm cuốc mong đợi nhìn anh, chớp mắt một cái rồi nói: "Anh giúp em làm ruộng, em đi nấu đồ ngọn cho anh ăn."
Hạ Nghị còn chưa kịp giữ Bách Nguyệt lại, cô đã nhanh chân chạy đi mất.
Mảnh đất Bách Nguyệt muốn đào không lớn lắm nhưng sức cô yếu, tốc độ chậm, thực ra chỉ còn một góc nhỏ chưa đào xong.
Hạ Nghị nhảy xuống từ chỗ cao, phát hiện cô nhóc này thậm chí còn cầm theo cả cuốc, thành ra dù anh có muốn giúp cũng chẳng có cách nào.
Lúc này, Bách Nguyệt chạy nhanh đến nhà ba mẹ nuôi.
Ba mẹ nuôi giờ này không có nhà, vẫn chưa đến giờ nấu cơm tối, trong bếp không có ai, chỉ có mấy đứa em gái đang nhảy dây trong sân.
Thấy Bách Nguyệt đi vào, mấy đứa lè lưỡi với cô.
“Con ngốc kia, cút khỏi nhà tao mau!"
Bách Nguyệt giờ cuốc lên dọa một cái, chúng sợ hãi chạy tán loạn vào nhà.
Bách Nguyệt hiên ngang đi vào bếp.
Những con gà cô nuôi trước đây khi còn sống đã đẻ không ít trứng, cô đã đếm từng cái một, ít nhất cũng phải có một trăm quả. Nhưng người trong nhà quá nhiều, căn bản không đến lượt cô, mẹ nuôi nấu trứng cũng chẳng bao giờ chừa phần cho cô.
Bách Nguyệt cũng chẳng khóc lóc làm loạn mà chỉ yên lặng quan sát.
Mẹ nuôi cứ tưởng cô không quan tâm...
Tất nhiên, cô thực sự không giận bởi vì số trứng gà do chính tay cô nhật về, nuôi gà mà có, cô không phải chưa từng ăn, chẳng qua là cô đã lên tích trữ lại thôi.
Bách Nguyệt không chỉ lấy trứng, cô còn tiện tay nhóm bếp, nhào bột, chiên hai cái bánh trứng, thuận tiện cầm thêm một củ khoai lang trên bếp lò.
Cô mang đồ quay về căn nhà nhỏ của mình, từ xa cô đã thấy Hạ Nghị đang ngồi trên tảng đá, một chân co lên, tay chống đầu gối.
Thấy cô trở lại, anh cất giọng thô lỗ: "Cô chạy cũng nhanh đấy nhỉ?"
Bách Nguyệt nhét bánh trứng và khoai lang vào tay anh, nghiêm túc nói: "Cái này ngon lắm đó, nhà anh nghèo, anh ăn nhiều vào."
Hạ Nghị không nhịn được mà bật cười: "Không phải, ai nói với cô là nhà tôi nghèo đến mức không có cái ăn hả?"
Bách Nguyệt thầm nghĩ, tất nhiên là anh của kiếp trước.
Khi bà mai giới thiệu hai người với nhau đã nói rất nhiều. Nào là đừng thấy thằng bé từng đi lính, thật ra tỉnh tình nó tốt lắm, làm việc trầm ổn đáng tin. Nó cũng xuất thân nghèo khó giống cô, hai người là trời sinh một cặp.
Sau này kết hôn rồi, thỉnh thoảng... số lần không nhiều lầm, anh bắt đầu hoài niệm về những ngày gian khổ. Mỗi lần nghe anh kể, Bách Nguyệt đều không nhịn được mà rưng rưng nước mắt, nghĩ rằng chồng mình thật giỏi, từ nhỏ chịu bao nhiêu khổ cực mà sau này vẫn vươn lên được.
Bách Nguyệt nghĩ đến đây, vỗ ngực đảm bảo: "Anh cứ ăn đi! Chồng ơi."
Hạ Nghị bất đắc dĩ nhận lấy đồ ăn, bị cô gọi một câu "chồng ơi làm cho ngắn ra rồi cười khẩy: "Cô gọi ai là chồng? Nhóc con lông còn chưa mọc đủ kia."
Bách Nguyệt nghiêng đầu suy nghĩ, cũng phải, dù sao anh vẫn chưa biết chuyện giữa hai người họ.
“Vậy em gọi anh là anh Nghị nha." Cô cầm lấy cuốc nghiêm túc nói: "Anh Nghị, em đảo không nổi nữa, vườn rau của chúng ta anh cũng phải giúp sức đó."
Hạ Nghị vừa cần một miếng bánh trứng bồng khựng lại, chuyện này còn chưa xong mà.
Anh nghi ngờ cô nhóc này cho mình đồ ăn chẳng qua chỉ để ép anh giúp đào đất.
Dù sao thì ăn không của người ta cũng ngại, nhận không của người ta cũng khó xử, anh không thể nào ăn xong rồi lại ói ra được.
Hạ Nghị còn có chuyện muốn hỏi cô nhưng nhìn bộ dạng của cô nhóc này, nếu anh không giúp thì chắc cô sẽ chẳng chịu mở miệng.
Thế là, Hạ Nghị lựa chọn quyết định nhận lời thỉnh cầu của cô.
Ba nhát năm đao đã đào xong mảnh đất, Hạ Nghị tò mò nhìn cô nhóc trước mặt, hỏi: “Cô bị sao vậy?"
"Vì sao cứ đưa đồ cho tôi hoài thế?"
Hạ Nghị cũng khá tò mò về điểm này.
Bách Nguyệt nghĩ một chút, sau đó nở một nụ cười rạng rỡ với anh, đôi mắt trong veo, vô cùng nghiêm túc nói: “Vậy anh có muốn lấy vợ không?"
Lúc này Hạ Nghị thực sự không hiểu nổi cô.
Giờ thì anh hoàn toàn chắc chắn cô bị ngốc rồi.
Hạ Nghị đi theo sau Bách Nguyệt, dạo quanh căn nhà cô đang ở một vòng, cũng không biết rốt cuộc ba mẹ nuôi của cô nghĩ gì. Sao bọn họ lại có thể để một cô gái ngốc nghếch ở trong căn nhà cũ kỹ không ai cần này, mặc cho cô tự sinh tự diệt, nếu thật sự có chuyện gì xảy ra cũng chẳng ai khóc thương cho cô.
Những lão già trong thôn đã độc thân nhiều năm kia, chưa biết chừng sẽ có kẻ có ý đồ xấu xa, chỉ là chỗ này của Bách Nguyệt tuy nghèo nàn nhưng lại gần nhà Bách Văn Tài, sát chân núi, đường đi cũng khó khăn. Mái nhà không được sửa sang tốt, ngày mưa chắc chắn sẽ bị dột, trong phòng có vài chỗ rõ ràng ẩm ướt bất thường.
Bách Nguyệt nhiệt tình mời Hạ Nghị vào ngồi một lát nhưng bị anh từ chối thẳng thừng.
Đợi sau khi người đàn ông rời đi, Bách Nguyệt ngồi trong phòng suy nghĩ, có phải vì nhà mình quá tồi tàn nên Hạ Nghị không muốn vào không. Ngay cả một cái ghế đàng hoàng cũng không có, nghĩ lại cũng đúng.
Bách Nguyệt phải dọn dẹp lại căn nhà này mới được.
Giờ cô có thể đi kiếm điểm công, sau đó dùng vật đổi vật, sắm thêm một ít đồ nội thất rồi sửa sang lại căn nhà nhỏ của mình.
Ngày hôm sau.
Bách Nguyệt làm việc trong bếp, cô tiếp tục chuẩn bị đồ ăn riêng cho Hạ Nghị, còn lẻn qua nhà ba nuôi mẹ nuôi lấy thêm một quả trứng gà.
Trước đây trong nhà là mẹ nuôi quản việc nhưng giờ bà ta đang mang thai, ba nuôi đột nhiên tiếp quản. Ba nuôi làm việc này thì vô cùng cẩu thả. Bách Nguyệt không sợ ông ta phát hiện, tất nhiên nếu không bị phát hiện thì càng tốt, có thể tránh được một trận phiền phức.
Bách Nguyệt thầm nhủ, kiếp trước chồng cô từng nói lúc đào hồ chứa nước thì bị thương nhưng giờ anh đã đi làm được mấy ngày rồi mà chưa xảy ra chuyện gì, chắc là... không sao đâu nhỉ.
Bách Nguyệt cầu nguyện trong lòng.
Cô không muốn Hạ Nghị xảy ra chuyện.
Bữa trưa của Hạ Nghị lại được thêm món, Bách Nguyệt lén lút đưa cho anh, chuyện này bị mấy người bạn của anh nhìn thấy, bọn họ cười trêu chọc.
“Này, Hạ Nghị, cậu đã có cả đống cô gái đuổi theo ở Hạ Gia Câu, đến đây vẫn có người thích cậu đấy... Đúng là."
"Hai quả trứng luộc này trông ngon thật."
Hạ Nghị xắn tay áo lên, mất kiên nhẫn mà quát: “Cút hết cho ông, các người ồn ào cái gì?"
Anh trầm ngâm, cầm lấy một quả trứng luộc cắn một miếng to, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, chìm vào suy tư.
Buổi chiều có một nhiệm vụ cần dùng thuốc nổ phá đá. Bách Nguyệt nghe thấy mấy tiếng nổ lập tức chạy đến xem náo nhiệt.
Thuốc nổ đã được kích hoạt, đá cũng vỡ nhưng cô nghe thấy người phụ trách la lên: “Nỗ không chuẩn, toi rồi!"
Đá thì rơi xuống nhưng không vỡ vụn hoàn toàn, hơn nữa còn có mấy tảng đá lớn chồng lên nhau. Nếu để người đi dọn dẹp, chẳng may giữa chừng bị đổ xuống thì chẳng phải sẽ đè chết người sao?
Cuối cùng, họ chọn ra vài thanh niên khỏe mạnh, có kinh nghiệm làm việc, quan trọng nhất là gan lớn và tay vững.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
