Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hạ Nghị không ngờ cô lại đến, vừa nói xong câu này, nước mắt đã lặng lẽ rơi xuống, chóp mũi khóc đến đỏ bừng.
"Không phải chứ, cô khóc cái gì chứ?" Hạ Nghị tựa vào lều, nhìn cô nhóc ngốc nghếch này cầm đồ đến tìm minh.
Anh nhìn chiếc bánh bao lớn trong tay, tò mò hỏi: “Bánh bao này cô lấy từ đâu ra thế?"
Bách Nguyệt giải thích với anh: Đây là bữa tối, cô đã giữ lại một phần trước.
Bách Nguyệt chẳng còn tâm trạng nói chuyện, trong đầu toàn nghĩ đến chuyện kiếp trước.
Kiếp trước Hạ Nghị từng nói bị thương khi đào hồ chứa nước, kiếp này cô tưởng sẽ không gặp chuyện đó nữa, không ngờ lại xảy ra ở đây.
Bách Nguyệt không chịu nổi khi thấy người khác bị thương.
Cô đặt đồ ăn xuống muốn xem chân của Hạ Nghị nhưng anh từ chối.
Hạ Nghị bật cười: "Tôi nói này, cô là con gái sao không biết ngại thế?"
Con gái nhà người ta đâu có chủ động như cô.
Bách Nguyệt không để tâm, ẩm ức nói: "Anh bị thương mà còn cười được."
Bách Nguyệt vẫn nhìn thấy vết thương trên chân Hạ Nghị, may mà không bị gãy xương, chỉ bị đá sắc của một vết dài. Vết thương đã được sát trùng rồi, tuy không sâu lắm nhưng khá dài, có khả năng sẽ để lại sẹo.
Kiếp trước, Bách Nguyệt từng vuốt ve vết sẹo trên chân chồng mà đau lòng.
Kiếp trước, Hạ Nghị từng nói: "Nếu trình độ y học khi đó cao hơn, vết sẹo này được bôi thuốc sớm có khi đã không còn."
“Nhưng lúc ấy còn quá trẻ anh cũng chẳng hiểu mấy thứ này."
Trước đây anh chỉ nghĩ khỏi là được, thậm chí sau này khi vết thương đóng vảy. Hạ Nghị còn ngửa tay mà gỡ vây ra.
Anh vốn không để tâm đến những thứ này, chỉ là mỗi lần Bách Nguyệt nhìn thấy vết sẹo trên chân anh, cô đều không kìm được mà đau lòng.
Đối với một người đàn ông như anh, có vài vết sẹo cũng chẳng sao nhưng ngày nào vợ cũng nhìn thấy mà xót xa thì cũng không hay.
Bách Nguyệt nói: "Anh phải dưỡng bệnh cho tốt đấy."
Sau khi đưa đồ xong, Bách Nguyệt lại dặn dò thêm vài câu, nội dung rất nhiều, từng câu từng chữ cô đều nói hết.
Nhìn bóng lưng Bách Nguyệt rời đi, Hạ Nghị chìm trong suy nghĩ, mọi người đều bảo cô ngốc nhưng cô làm việc rất nghiêm túc.
Vậy cô có thực sự ngốc không?
Hơn nữa dù tốc độ phản ứng của cô có hơi chậm nhưng cô vẫn có thể nói chuyện trôi chảy.
Bách Nguyệt quay lại nhà bếp, đôi mắt đỏ hoe, rõ ràng là đã khóc.
Trong bếp không chỉ có mấy bà cô thích buôn chuyện trong làng mà còn có cả những người từ thôn khác đến giúp một tay.
Người đối diện thấy Bách Nguyệt khóc, lập tức an ủi theo phản xạ: "Ai da, chuyện gì thế này? Thằng nào không có mắt dám bắt nạt cháu hả?"
"Cháu cứ nói với thím, thím sẽ đứng ra đòi lại công bằng cho cháu!"
Bách Nguyệt đỏ mặt lắc đầu, nói không phải, "Chỉ là chuyện khác thôi, cháu cảm ơn."
Bách Nguyệt đau lòng lắm, bây giờ chồng cô bị thương rồi, chắc chắn sẽ không thể làm việc trong mấy ngày tới, thể thì sẽ không kiếm được điểm công, không có nguồn sống nữa.
Anh là một thanh niên khỏe mạnh, ăn rất nhiều, chắc chắn sẽ đói lắm.
Bách Nguyệt siết chặt nắm tay, nhà ba mẹ nuôi vẫn còn nhiều trứng, cô không thể để chỗ đó được nữa, phải lấy về nấu cho Hạ Nghị bồi bổ mới được.
Nhưng trước khi Bách Nguyệt kịp lấy trứng, tối hôm đó mẹ nuôi đã phát hiện có điều bất thường.
Mẹ nuôi ôm bụng bầu lớn vào bếp đếm đi đếm lại mấy lần, phát hiện dường như thiếu mất vài quả trứng.
Dạo gần đây bà ta không quản việc trong nhà, số lượng trứng cụ thể cũng không do bà ta trông coi mà do ông Bách phụ trách, mẹ nuôi không chắc lắm bèn gọi chồng đến với vẻ mặt khó chịu.
"Văn Tài, chuyện này là sao vậy?"
Ông ta lười kiểm, nhà nuôi có mấy con gà mái, trứng đẻ ra đều phải tính toán kỹ lưỡng, dạo này gà mái đang đẻ rất nhiều, một bên sinh một bên ăn, còn phải kiểm kê hàng ngày, ông ta lười để ý.
Giờ mẹ nuôi hỏi tới, ông ta cũng không biết chính xác, lại không muốn để bà ta phát hiện mình chẳng quản lý gì cả, sợ bị bà ta truy hỏi.
Ba nuôi vừa lẩm bẩm chửi rủa vừa bước đi.
Hai người trở về phòng ngủ chính, mẹ nuôi ngồi dưới ánh đèn dầu đang khâu quần áo mới cho đứa trẻ trong bụng.
Vừa may vá, bà ta vừa hỏi: “Này, tôi hỏi, đã tìm được chồng cho Bách Nguyệt chưa?"
Ba nuôi nói: “Còn sớm, có người muốn lấy đấy nhưng đưa ít quá."
Ba nuôi không muốn bàn đến chuyện rắc rối này vào buổi tối, ông ta nói: “Bà suốt ngày nghĩ cái này cái kia, lải nhải không ngừng, bảo sao toàn sinh con gái. Bà ấy, tốt nhất là lo quản cái miệng của mình đi."
Mẹ nuôi không vui nhưng nghĩ đến tổ tiên, bà ta lập tức xoa bụng, nói: “Tôi cảm thấy lần này nhất định là con trai."
Linh cảm.
Thêm nữa, nhà bà ta đã đuổi Bách Nguyệt ra ngoài rồi, còn sợ gì nữa?
Mẹ nuôi cầm bộ quần áo mình may, nghiêm túc nói: “Tôi làm toàn quần áo cho con trai, chắc chắn là con trai."
“Tôi sẽ không sinh thêm một đứa con gái tốn tiền nữa đâu."
Vợ đã nói vậy, sắc mặt Bách Văn Tài mới chuyển biến tốt hơn, bà ta còn có chút tự biết thân biết phận, nếu không phải bây giờ lấy vợ khó, nếu biết trước bà ta không sinh được con trai, ông ta đã sớm đổi vợ rồi.
Ngày hôm sau.
Mọi người tiếp tục đi làm.
Hạ Nghị vẫn cần nghỉ ngơi, anh cũng chẳng phiền, đúng lúc ba mẹ anh nghe tin con trai bị thương nên quyết định tới thăm nhưng mãi chưa thấy họ đến, Hạ Nghị lập tức đoán được chắc họ lại mang theo một đống đồ.
Hạ Nghị đang nằm trong lều nghỉ ngơi thì Bách Nguyệt lại đến đưa cơm trưa cho anh.
Bách Nguyệt vốn định ở lại trò chuyện một lúc nhưng bên nhà bếp bận tối mắt, nếu cô đi lâu quá chắc chắn sẽ có người đến tìm hoặc thay thế công việc của cô trong bếp.
Đây là một công việc tốt, cô còn có thể tranh thủ dùng bếp nấu đồ bổ cho Hạ Nghị.
Bách Nguyệt đến nhanh mà chạy đi cũng nhanh, Hạ Nghị chỉ có thể nhìn bóng lưng cô mà thở dài.
Mẹ Hạ mang theo một đống xoong nồi chén bát đến, ý bà là nếu cần sắc thuốc cũng phải có đồ để sắc. Những vật dụng hàng ngày có thể mang, bà đều mang đến hết. Bà nghĩ con trai mình ở một mình chắc chắn sống rất lôi thôi, con gái nhà người ta mà cs muốn gả cho nó, ba mẹ bên kia cũng sẽ không đồng ý đâu, cưới vợ không phải chuyện của riêng một người.
Chỉ là khi bà đến, đúng lúc mọi người đang nghỉ ngơi, xung quanh con trai bà tụ tập một đám con gái, ai nấy đều như sắp khóc, bà nhìn mà hiểu ngay.
“Một lũ đi đưa tang à?" Mẹ Hạ hùng hỗ mắng, bà có chút mê tín, cho rằng khóc lóc trước mặt người bệnh là xui xẻo, giống như đang đưa đám.
Hạ Nghị thấy bà đến thì nhức đầu.
“Mẹ đến làm gì ạ?"
“Mẹ đến giúp đỡ, tiện thể trông coi thằng nhóc lúc nào cũng khiến người ta lo lắng này!” Mẹ Hạ đã nghe ngóng hết rồi, biết con trai mình vì cứu người mà bị thương.
Nghe nói anh còn được khen thưởng nhưng bà không quan tâm chuyện đó, miễn là con trai không sao, tiền bồi thường càng nhiều càng tốt!
Có mẹ Hạ ở đây, phần lớn đám con gái đều tự động bỏ cuộc, bà quá hung dữ.
Tất nhiên, cũng có những kẻ non gan không sợ hồ, quấn lấy mẹ Hạ trò chuyện đủ thứ, khiến bà ngớ người.
Dù nam nữ có khoảng cách nhất định nhưng theo sự phát triển của thời đại, mọi người cũng không còn quá khắt khe. Thế nhưng, mấy cô nhóc bây giờ cũng thật quá thẳng thắn rồi.
Sau khi mẹ Hạ gửi đồ xong, người phụ trách bố trí cho bà một chỗ ở mới, cách Hạ Nghị khá xa. Dù sao bà cũng đến sau, chỉ có thể sắp xếp tạm chỗ nào có thể ở.
Mẹ Hạ không phải kiểu mẹ nuông chiều con trai, bà chỉ mang đồ đến, nhiều nhất là giúp một tay chứ không phải làm hết mọi thứ cho anh.
Vết thương của Hạ Nghị vừa hồi phục đôi chút thì bị người trong thôn gọi đi làm công việc văn thư, dù gì anh cũng là người có học thức.
Bách Nguyệt không biết tin này mà giờ làm việc ở công trường đào hồ chứa lại rất đặc biệt. Bếp làm việc từ chín giờ sáng, còn công nhân có khi sáu, bảy giờ đã tất bật làm việc rồi.
Khi Bách Nguyệt đi tìm Hạ Nghị thì không thấy đâu.
Cô loanh quanh một hồi, cuối cùng ngồi trước cửa lều của anh chống cầm suy nghĩ.
Thực ra cô không nghĩ nhiều lắm vì nghĩ nhiều quá sẽ khiến đầu óc cô trì trệ, hoàn toàn không theo kịp.
Cô chỉ nghĩ một chuyện thôi.
Chân của chồng bị thương, không biết có còn làm việc được nữa không, đợi hồi phục rồi... Cô còn muốn khai hoang một mảnh đất mới cạnh vườn rau, đây là việc nặng nhọc mà cô lại không có kinh nghiệm nên chỉ có thể trông chờ vào chồng sớm hồi phục để giúp cô đào đất, cái cuốc cô cũng đã mài lại rồi, thái độ vô cùng nghiêm túc.
Bách Nguyệt thở dài, cô cũng hiểu đạo lý ăn của người thì miệng mềm, lấy của người thì tay ngắn. Hiện tại Hạ Nghị còn chưa phải là chồng của cô, vậy nên cô phải thể hiện cho
tốt.
Bách Nguyệt nghiêng đầu nhìn thấy đồng quần áo bần của Hạ Nghị còn chưa giặt, vẫn để trong thùng gỗ, cô lập tức mang đi giặt ở con suối nhỏ.
Quần áo của Hạ Nghị là đồng phục do công trường cấp, nhìn bề ngoài thì không biết là của ai nhưng ai cũng biết cô đang giặt đồ cho một gã đàn ông làm việc ở công trường đào hồ chứa.
Có người mở miệng mỉa mai, "Ui chao, cuối cùng con ngốc này cũng biết tự giặt đồ rồi sao? Khoan đã, sao lại giặt đồ cho đàn ông hả?"
Những người đang giặt đồ bên suối lộ ra ánh mắt khinh miệt.
Có người cảm thấy ghê tởm, có người thì không đành lòng nhìn, bởi vì ai ai cũng biết Bách Nguyệt là đứa ngốc, cô sẽ không chạy, không náo loạn, cũng không hiểu chuyện nam nữ, nếu cô thật sự qua lại với ai đó, chắc chắn là bị người ta lừa.
Mọi người đều tò mò: "Bách Nguyệt, mày đang giặt đồ cho ông già nào thế?"
Bách Nguyệt im lặng chà xát tấm vải trong tay, trong lòng lẩm bẩm: Hạ Nghị đâu có giả!
Ban đầu cô cũng không để ý lắm nhưng đám người kia càng nói càng hùa vào cười cợt cử như thể sắp cười lăn ra đất vậy.
Có người thấy dường như sắc mặt của Bách Nguyệt không vui, lập tức mỉa mai: "Chẳng phải chỉ đùa một chút thôi sao? Đáng để làm mặt thối vậy à, đúng là nhỏ nhen!"
Nghe vậy, tại Bách Nguyệt khẽ động, cô cầm lấy bộ quần áo còn chưa giặt sạch, ngẩng đầu lên nói: "Các chị vất vả quá nhỉ, phải giặt đồ cho cả nhà mà còn nhiều quần áo như thế này."
Bách Nguyệt chậm rãi hỏi: “Tôi sắp giặt xong rồi, còn các chị sao giặt lâu vậy?"
Lêu lêu lêu.
Chửi nhau thì cô biết minh không thắng được nên cô thường nói vài câu xong thì im lặng, cố gắng dùng ảnh mắt để dọa người ta.
Sở dĩ Bách Nguyệt nói những lời này là vì những cô gái không được coi trọng trong nhà, dù đã lấy chồng hay chưa, đều phải giặt quần áo cho cả gia đình, hơn nữa người nhà không coi việc làm việc nhà là lao động nặng nhọc, điều này thật đáng giận.
Trước kia ba nuôi cũng bắt cô giặt quần áo cho cả nhà, không cho cô đi làm kiểm điểm công mà dù có kiếm được cũng không chia cho cô thêm một miếng ăn nào. Ngày hôm sau, cô lập tức phớt lờ ánh mắt của ba nuôi, hiên ngang đi làm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


