Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Mỹ nhân xinh đẹp dịu dàng của đại lão lưu manh giàu có Chương 8: Phụ Bếp

Cài Đặt

Chương 8: Phụ Bếp

Bách Nguyệt thản nhiên nói với bọn họ rằng đây không phải nhà của Bách Văn Tài, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc bảo họ đi tìm chỗ khác.

Viên Bàng vẫn chưa từ bỏ ý định, anh ta nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt, hỏi: "Đây là nhà cô à?"

Bách Nguyệt lắc đầu: "Đây là nhà của ba nuôi tôi."

Cô không muốn để bọn họ vào nhà nên trả lời rất thật nhưng nghe thế nào cũng thấy không đúng lắm.

Cuối cùng hai người đàn ông đành phải đi nơi khác hỏi thâm xem nhà của Bách Vân Tải ở đâu.

Vòng vo một lúc, họ lại quay về đây, Bách Nguyệt vẫn đứng ở cửa nhìn họ nói: "Giờ ba nuôi tôi đã về, đây là nhà của Bách Văn Tài rồi."

Chuyện này làm hai người đàn ông tức đến mức không nói nên lời.

Cái quái gì thế này?

Bị cô chơi một vố

Sau chuyện này, vốn dĩ Viên Bàng có chút thiện cảm với khuôn mặt của Bách Nguyệt nhưng giờ chân mỏi, người mệt, trong lòng chỉ còn lại sự bực bội.

Lúc này Bách Văn Tài đang ngồi trong sân hút thuốc, ban nãy còn trách ba con nhà họ Viên thất hứa, đã nói đến xem mắt mà chẳng thấy bóng dáng đầu, không ngờ lại là do Bách Nguyệt giở trò.

Ông ta muốn tát cho cô một cái nhưng nghĩ lại dù gì cô cũng sắp gả đi, không thể đánh hỏng được.

Ba người bọn họ ngồi vây quanh, đánh giá Bách Nguyệt từ trên xuống dưới.

Viên Bàng không tình nguyện chút nào, nhìn là biết con ngốc này chẳng có chút hứng thú với mình, nếu không phải vì tuổi tác anh ta đã lớn, cần lấy vợ sinh con, anh ta cũng chẳng gượng ép đồng ý.

Ba mẹ nuôi thì tâng bốc Bách Nguyệt lên tận trời xanh, tất nhiên chuyện cô ngốc nghếch thì chỉ nhắc nhẹ rồi bỏ qua.

"Chỉ cần sinh con ra khỏe mạnh là được."

Mọi người đều nghĩ như vậy.

Bách Nguyệt đung đưa chân, nghiêng đầu nhìn họ.

Xem ra bọn họ muốn có một đứa trẻ thông minh.

Nghĩ đến kiếp trước, cô đã cố gắng rất nhiều nhưng vẫn không thể có con với chồng, trong lòng có chút chua xót.

Kiếp này liệu còn cơ hội không?

Nhìn ra được mong muốn của họ nhưng rõ ràng Bách Nguyệt không thể đồng ý nhu cầu này.

Bách Nguyệt không hề ngốc, cô hiểu rõ mỗi người trong đây đều có tính toán riêng của mình, chỉ là cô không muốn chủ động giải quyết những chuyện này. Cô vốn định để đầu óc mình đơ ra một chút, nghỉ ngơi một lát nhưng lúc này, có vẻ vẫn cần khiến tất cả hài lòng.

Bách Nguyệt ngượng ngùng cười, chỉ tay về phía sau: “Tôi ngốc lắm nhưng các em gái của tôi đều rất giỏi giang."

Bách Nguyệt vỗ tay một cái, ánh mắt sáng rỡ, hào hứng nói với mọi người.

Trong lòng ông Bách dâng lên dự cảm chẳng lành, con nha đầu chết tiệt này không lẽ là muốn...

Mọi người thấy Bách Nguyệt đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng đi vào phòng của Nhị Nữu, cưỡng ép lôi cô ta ra ngoài.

Nhị Nữu còn chưa hiểu chuyện gi, tưởng con ngốc này muốn đánh mình nên theo ra, chuẩn bị méc với ba mẹ nuôi.

Ai ngờ vừa đứng vững, Bách Nguyệt đã vỗ vai Nhị Nữu, nhìn Viên Bàng giới thiệu: "Em gái thứ hai của tôi, thông minh lầm, sinh con ra chắc chắn sẽ trở thành người tầm cỡ!"

Bách Nguyệt nghiêm túc nói: "Mọi người cứ nói chuyện đi, tôi đi ngủ đây."

Chỉ còn lại Nhị Nữu ngơ ngác pha lẫn phẫn nộ, sau khi ý thức được Bách Nguyệt vừa làm gì, cô ta tức đến giậm chân thình thịch.

Vậy là chẳng ai vui vẻ ra về.

Cả nhà ba mẹ nuôi bị Bách Nguyệt làm cho tức đến mức tối đó không ngủ ngon được.

Ba nuôi giận quá định đi đánh Bách Nguyệt một trận nhưng phát hiện cô đã nhanh nhẹn chạy ra căn lều tranh ngủ từ lâu.

Ông ta muốn đuổi theo đánh nhưng lại tiếc dầu thắp, đành bỏ cuộc.

Sáng hôm sau.

Những công việc đồng áng trong thôn, Bách Nguyệt không còn tham gia nữa nên điểm công cũng không có.

Tuy nhiên, thôn Bách Gia đang cần người để xây dựng hồ chứa nước, họ đang tuyển người.

Họ muốn hoàn thành hồ chứa càng sớm càng tốt, nghe nói ở đây thôn Bách Gia còn dựng cả lều, những người đào hồ có thể ngủ lại ngay tại chỗ cho tiện, đỡ phải đi đi về về mỗi ngày, thà nằm nghỉ trong lều thêm một chút còn hơn.

Hạ Nghị cũng thu dọn ít đồ rồi ở lại đây.

Bách Nguyệt vui vẻ đi đăng ký, nhân viên sắp xếp công việc nhìn vóc dáng nhỏ nhắn của cô, cuối cùng quyết định để cô làm công việc hậu cần, tức là cùng những người khác chuẩn bị ba bữa ăn mỗi ngày.

Người phụ trách hỏi: “Biết nấu ăn không?"

Bách Nguyệt gật đầu: “Biết ạ."

Công việc này có chút lợi lộc, dù đói quá ăn thêm một chút cũng không phải vấn đề gì to tát, miễn là đừng làm quá đáng.

Hiện họ vẫn đang tuyển người, ngày mai mới chính thức nấu ăn, hôm nay Bách Nguyệt không có việc gì làm nên ngồi trên một tảng đá lớn nhìn về phía Hạ Nghị.

Dù chồng của hiện tại có hơi khác so với lời anh nói ở kiếp trước nhưng cô vẫn rất thích anh.

Hạ Nghị ra mồ hôi nhễ nhại, áo dính chặt vào người.

Chờ đến lúc anh nghỉ ngơi, khi bên cạnh Hạ Nghị không còn ai, Bách Nguyệt lén tránh ánh mắt của người khác rồi tìm đến anh.

“Bọn họ phân em vào bếp làm việc, chồng, anh muốn ăn gì không?"

Hạ Nghị cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trước mặt, cô tết hai bím tóc đuôi sam, đôi mắt sáng rực nhìn anh.

Khỉ thật.

Gọi ai là chồng thế.

Nghĩ đến cảnh cô đòi anh hôn hôm đó, đầu óc Hạ Nghị lập tức căng lên, cô bé ngốc này rốt cuộc đã học mấy thứ đó từ đâu? Chẳng lẽ thực sự bị lão già nào đó lừa gạt sao?

Hạ Nghị nhớ lại đêm hôm đó cô đi đường một mình, nếu không phải anh ra tay giúp đỡ, không biết chừng cô đã bị ai kéo đi mất rồi.

Hạ Nghị trầm giọng nói: “Cô thử lại gần tôi thêm chút nữa xem."

Nghe vậy Bách Nguyệt rụt cổ lại.

Chẳng phải chồng từng nói khi còn trẻ anh tốt tính, đối xử hòa nhã với tất cả mọi người sao?

Đồ lừa đảo này!

Nhưng Bách Nguyệt vẫn không đi, cô thích chồng lắm, hơn nữa nhìn thì có vẻ Hạ Nghị hung dữ vậy thôi nhưng cũng chỉ là miệng lưỡi cứng rắn mà thôi.

Ngày thứ hai chính thức bắt đầu nấu ăn, Bách Nguyệt được phân công hấp bánh bao, nhào bột, ủ bột rồi hấp bánh.

Mọi người đến lấy phần ăn của mình, Hạ Nghị và mấy người bạn trong thôn cùng nhau vào nhà ăn, vừa cầm khay lên thì thấy Bách Nguyệt đưa cho anh một phần cơm đã chuẩn bị sẵn.

Phần cơm rất đầy đặn.

Bách Nguyệt cười với anh: “Em định đảo một mảnh đất sau nhà để trồng rau, đến lúc đó chúng ta sẽ có rau tươi để ăn."

Nói xong Bách Nguyệt vẫy vẫy tay với anh rồi chạy đi.

Hạ Nghị nhìn theo bóng lưng cô mà sững người.

Mấy người bạn cùng nhau ăn cơm, có người nói: "Bánh bao hôm nay ngon thật, chưa từng ăn cái nào vừa dai vừa mềm thế này."

Hạ Nghị cần một miếng cũng thấy rất ngon.

Tay nghề bình thường của mẹ anh, so với cái này đúng là khác biệt một trời một vực.

Nhưng sau khi anh cần thêm miếng nữa, anh phát hiện có gì đó không đúng.

Có nhân.

Hơn nữa còn là nhân trứng xào.

Nhưng khẩu phần hôm nay ăn không có trứng.

Điều đó có nghĩa là người làm bánh bao chính là Bách Nguyệt, chỉ có vậy cô mới có thể giầu nhân vào bánh rồi hấp lên.

Hạ Nghị cũng không biết cô lấy trứng từ đâu nhưng đây là thứ quý giá lắm.

Mấy người đàn ông đang ăn cơm, trò chuyện dần chuyển sang chủ đề phụ nữ.

“Ê, mấy cậu biết gì không? Hôm qua Viên Bàng đi xem mắt đồ ngốc kia, nghe nói tim mãi mà không biết nhà người ta ở đâu."

"Đồ ngốc đó trông cũng xinh đấy, nếu không ngốc thì tốt rồi."

“Có khi là do bị ngốc nên mới bị gia đình vứt bỏ chứ gì."

"Ai mà biết được, biết đâu bị ba mẹ nuôi bản đến đây."

Hạ Nghị chẳng buồn tham gia cuộc thảo luận.

Lúc này, Bách Nguyệt đang bận rộn trong bếp chuẩn bị bữa chiều, tối nay ăn mì, đơn giản hơn nhiều.

Công việc của Bách Nguyệt là nhào bột, ủ bột, làm xong là có thể rời đi, đến khi gần đến giờ ăn, người kéo mì và người nấu mì sẽ tiếp nhận công việc.

Cô vừa đi khỏi, mấy người phụ nữ đứng sau lập tức thì thầm bàn tán.

"Da dẻ trắng trẻo mịn màng thế này, làm sao mà chịu khổ nổi chứ?"

"Nhìn như hồ ly tinh ấy, chắc chắn sẽ bị phê bình thôi, chẳng có chút dáng vẻ làm việc nghiêm túc gì cả."

Cũng có người lên tiếng bênh vực, nói rằng cô nhào bột rất cần thận, ai cũng khen bánh bao ngon nhưng người kia lập tức cãi lại.

"Sao bà lại đi bênh con bé ngốc kia?"

Bách Nguyệt về nhà rồi bắt tay vào dọn dẹp khu đất nhỏ sau nhà để trồng rau. Bây giờ là mùa xuân, vẫn còn kịp gieo trồng một số loại.

Kiếp trước cô học được rất nhiều kiến thức về nông nghiệp, còn biết đến những loại rau dại mà người dân trong thôn không dám ăn.

Hồi đó có khi cô và Hạ Nghị còn phải bỏ số tiền lớn để mua mấy món rau dại đó ân.

Cuốc là cô lấy từ nhà ba mẹ nuôi, lúc đó họ không có ở nhà, cô chỉ nói với đứa em gái mới bốn, năm tuổi một tiếng rồi cầm đi.

Bách Nguyệt hì hục cuốc đất suốt nửa ngày, mồ hôi túa ra đầm đìa.

Lúc mặt trời lận, trời sắp tối, có nghe thấy tiếng bước chân giẫm lên cành cây phía sau.

Bách Nguyệt quay đầu lại thấy Hạ Nghị đang đi về phía mình, người đàn ông cao lớn mặc áo lót màu xám đen, bên ngoài là bộ đồ lao động vài thô cứng cáp, giờ đang để mở.

Bất kể thời đại nào, nam nữ gặp riêng tư đều dễ bị dị nghị.

Hạ Nghị càng không hiểu nổi sao Bách Nguyệt cứ bám lấy anh, tan làm xong, anh lập tức qua đây xem sao.

Anh không lo bị đàm tiếu, ai nói thì đánh kẻ đó là được.

Trước khi đến, anh cũng đã tìm hiểu sơ qua.

Hiện tại nếu Bách Nguyệt không gả đi thì sẽ bị bán. Quan trọng là ba mẹ nuôi của cô cũng chẳng muốn nuôi cô, chỉ coi cô như món hàng chờ nâng giá.

Hạ Nghị đứng trên cao, hơi cúi xuống nhìn cô: “Này, đồ ngốc, cô còn biết trồng rau nữa à?"

Cái dáng nhỏ xíu kia, làm việc nhanh nhẹn thì có nhanh nhẹn thật nhưng chẳng có chút sức lực nào, thế thì cũng không được đâu.

Hạ Nghị nhìn quanh nơi này, lớn tiếng nói: “Ba nuôi cô để cô sống ở đây à?"

Nơi này đừng nói đến chuyện có được thịt gà hay trứng gà, cô có thể tự nuôi sống bản thân đã là may lắm rồi.

Đây chỉ là một căn nhà cũ kỹ, lâu năm không được tu sửa, mái nhà lợp bằng cỏ tranh, diện tích không nhỏ nhưng chỉ có gian chính là có thể ở được.

Bách Nguyệt thấy anh, mắt lập tức sáng lên, cầm cuốc chạy nhanh đến trước mặt anh, trán lấm tấm mồ hôi, chóp mũi cũng hơi đỏ lên.

Cô mong chờ nhìn Hạ Nghị, trong mắt trong lòng chỉ nghĩ đến một chuyện, cô nói: “Chồng ơi, em đào không nổi nữa, mệt quá, anh giúp em đào nốt đi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc