Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Mỹ nhân xinh đẹp dịu dàng của đại lão lưu manh giàu có Chương 7: Xem Mắt

Cài Đặt

Chương 7: Xem Mắt

Hạ Nghị nghiêm mặt nhìn cô, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

Cuối cùng, anh kéo cô dậy.

Bách Nguyệt ngơ ngác nhìn anh, không hiểu sao chồng lại lạnh nhạt với mình.

Trong đầu cô nghĩ đến lời chồng từng nói kiếp trước.

Nếu như có kiếp sau, anh nhất định sẽ lại yêu em.

Bách Nguyệt có chút thất vọng, rũ mắt xuống.

Đúng lúc này có người gọi Hạ Nghị đi làm việc, anh lập tức rời đi trước.

Bách Nguyệt lắc đầu, chống cầm suy nghĩ.

Cô thất vọng nhưng không buồn.

Trước khi Hạ Nghị rời đi, Bách Nguyệt dặn dò: "Em để thịt gà ở đây, anh làm xong nhớ tới lấy nha."

“Ngàn vạn lần đừng để người khác lấy mắt, uống lầm đó."

Nhìn bộ dạng kia thật sự rất tiếc nuối.

Dạo này ai cũng khó khăn, may mà quê họ không quá nghèo, trong nhà còn nuôi gà, ngày lễ Tết mới được ăn thịt.

Hạ Nghị không đáp lại.

Sau khi Bách Nguyệt đặt thức ăn xuống thì rời đi, trở về nhà.

Vừa bước vào cửa, mẹ nuôi đã trừng mắt quát lớn: "Con ranh này, mày chết ở đâu thế hả?"

“Tao đã bảo mày đợi ở nhà mà?"

Bách Nguyệt kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống, lặng lẽ nhìn bà ta không đáp.

Trên đường về, cô ngất ít lá dong, giờ đang ngồi tết thành món đồ chơi nhỏ, cô vui vẻ tận hưởng.

Mẹ nuôi chửi một tràng dài nhưng cô chẳng nghe một chữ nào, cử tự động lọc bỏ.

Mẹ nuôi xoa bụng tròn trịa của mình, thầm nhủ không nên chấp nhật với đứa ngốc.

Những năm qua, mỗi lần bà mắng Bách Nguyệt cũng như đấm vào bông, chẳng khác gì vô ích.

Cô không tức giận, mà còn cười tươi với bà ta.

Thật quái gở!

Mãi lâu sau, ông Bách mới từ bên ngoài trở về. Ông ta đầy mồ hôi, vừa vào cửa đã quật một cái trên trán, vừa quệt vừa nói chuyện với vợ: "Tôi lại nhờ người giới thiệu cho nó mấy mối, đến lúc đó để người ta tới nhà xem thử, bà đã chuẩn bị cho nó chưa?"

“Chỉ cần có thể gả đi là được, chúng ta bớt chút sính lễ cũng không sao, mau chóng đuổi cái tai họa này đi."

Mẹ nuôi vỗ ngực, giọng the thé hét lên.

Bà ta sợ nhất là lại sinh thêm một đứa con gái, trong nhà đã có bao nhiêu cái của nợ rồi!

Ông Bách gật đầu.

Ông ta quay đầu nhìn Bách Nguyệt, mặt mày dữ tợn nói: "Trước đó không có thời gian, bây giờ tao hỏi mày, chuyện mày nói chồng tối qua là thế nào?"

Nghe thấy chữ chồng, Bách Nguyệt lập tức ngằng đầu.

Chồng?

Nhắc đến chuyện này, Bách Nguyệt lập tức hứng thú.

"Chính là chồng cưới hỏi đàng hoàng.” Bách Nguyệt nghiêm túc giới thiệu với ba nuôi.

Nhưng mà bây giờ cô không định nói ra thân phận của Hạ Nghị, cô không muốn gây phiền phức cho anh.

Nếu như mình có tiền giống như kiếp trước, cô có thể giúp được cho chồng, ví dụ như để anh học hành chăm chỉ. Đến lúc đó anh thi đỗ đại học, trở thành một nhà khoa học.

Đây chính là ước mơ kiếp trước của Hạ Nghị, nghe nói khi đó thành tích của anh xuất sắc đến mức mười dặm tám thôn ai cũng khen là tài tử. Nếu không phải do số phận trêu ngươi, Hạ Nghị sớm đã bước chân vào giảng đường mơ ước.

Nghĩ đến đây, Bách Nguyệt cảm thấy đau lòng.

Dù sao đi nữa, kiếp này cô nhất định phải giúp chồng học tập thật tốt.

Ba mẹ nuôi thấy cô lại bắt đầu thả hồn theo mây gió, tức giận chỉ trỏ.

"Nó lại phớt lờ người khác rồi!"

“Rõ ràng đầu óc vẫn lành lặn, sao cứ như thế này chứ.

“Tôi thấy nó đáng ăn đòn!"

Ông Bách nhìn ra cửa, nói: “Tôi giới thiệu cho nó một người đào hồ nước ở công trường, lát nữa tan ca gà sẽ tới."

Thực ra ông ta chỉ nói chuyện này với ba mẹ của đối phương, còn về việc cậu ta có đồng ý hay không, không cần thiết phải quan tâm. Ba mẹ đã quyết, con cái còn có thể nói gì? Hơn nữa điều kiện của đối tượng mà ông Bách tìm cho Bách Nguyệt cũng rất tệ.

Lúc này tại công trường đào hồ, một gã lùn bèo đang xoa bụng khoe khoang.

Mọi người xung quanh đều cười nhạo anh ta.

"Viên Bàng, nhà mày tìm đối tượng cho mày, mày có xứng không?"

Sắc mặt người được gọi là Viên Bàng đỏ bừng, anh ta đã gần ba mươi tuổi nhưng vẫn chưa kết hôn, nhà lại nghèo nhưng lòng tự tôn lại cao.

Nói về nghèo, nếu anh ta trông khá hơn một chút có lẽ cũng có cô gái để mắt đến. Dù sao, ai mà không thích người đẹp chứ. Nhưng Viên Bàng lại giống hệt ba mình, mắt ti hí ngũ quan chen chúc như thể bị ai đó nắm chặt lại một nắm.

Lúc này, anh ta mở to đôi mắt nhỏ, nhìn quanh quất, chẳng ai sợ anh ta cả.

Viên Bàng cảm thấy lòng tự trọng của mình bị giẫm đạp, anh ta không nhịn được mà mở miệng: "Tao có gì mà không xứng, biết đâu tao còn không thèm để mắt đến nó đấy!"

Mọi người truy hỏi đối tượng của anh ta là ai.

Viên Bàng lắp bắp nói ra cái tên.

“Tao cũng không rõ lắm, hôm nay tao mới đi làm ngày đầu tiên, các người có ai biết một đứa con gái tên Bách Nguyệt không?"

Mọi người sững sờ vài giây, sau đó cười ầm lên.

Mồm miệng lập tức không tha, tha hồ giễu cợt Viên Bàng và Bách Nguyệt.

Họ bêu rếu đủ thứ chuyện về Bách Nguyệt, thậm chí còn thêm mắm dặm muối cử như thể chính mắt thấy cô ngủ với đàn ông vậy.

Lúc này, sắc mặt Viên Bàng hoàn toàn xám xịt.

Cái gì, đối tượng xem mắt của anh ta đã từng lăng nhăng với người đàn ông khác sao, anh ta chửi rủa ẩm lên: "Mấy người nghĩ tao coi trọng nó chắc, nó không xứng với tao! Hôm nay đến nhà nó, tao nhất định không cho nó sắc mặt tốt!"

Ở đằng xa Hạ Nghị đang khuân đá cùng bạn.

Hạ Nghị nhíu chặt mày, tại sao ai cũng khẳng định Bách Nguyệt có quan hệ với đàn ông khác, quan trọng là họ còn ngang nhiên bàn luận chuyện này.

Nếu là trước đây, chắc chắn Hạ Nghị sẽ không để ý đến chuyện này. Nhưng Bách Nguyệt đã đưa cho anh món gà hầm hai ngày liền, hơn nữa cô thực sự không giống người bình thường.

Dù có bị lừa gạt, Hạ Nghị cảm thấy cũng không thể trách cô.

Hạ Nghị hỏi bạn mình.

Người bạn liếc nhìn đám người đang trêu chọc kia, cười khẩy nói: “Ha, chuyện này là do đám chị em họ Bách nhà cô ta truyền ra, mới có một ngày mà đã lan khắp nơi, kể sinh động như thật."

Hạ Nghị hừ một tiếng, lạnh lùng cười: “Bọn họ chui dưới gầm giường người ta à, sao mà rõ thế?"

Người bạn gật đầu: “Ai mà biết được, thôi đi, chẳng có gì đáng xem cả.”

Cũng chỉ là Viên Bàng khoác lác mà thôi.

Ai mà chưa từng thấy kẻ thích chém gió?

Bây giờ Viên Bàng đã thổi phồng đến mức Bách Nguyệt quỳ khóc xin cưới, muốn ở nhà làm người vợ hiền dâu thảo, đẻ thật nhiều con thì anh ta cũng không đồng ý, phải đợi cả nhà họ Bách đến năn nỉ anh ta.

Sở dĩ anh ta nói thế chủ yếu là vì nghe nói Bách Nguyệt từng qua lại với đàn ông khác, bản thân anh ta không muốn cưới. Dù sao chuyện này cũng chẳng thành, chi bằng nói quá lên một chút, ít nhất còn giữ được thể diện.

Sau khi tan ca, Viên Bàng đợi ba mình đến rồi cùng ông ta đến nhà họ Bách.

Lúc này Bách Nguyệt đã đan được mấy con châu chấu bằng lá, buộc dây treo lên không trung chơi đùa.

Cô đã chải chuốt gọn gàng, ba mẹ nuôi thì ngồi trong nhà nhỏ giọng bàn tán.

Ba nuôi nói: “Trước kia mặt mày toàn bụi bẩn, nhìn bây giờ rửa sạch rồi cũng không đến nỗi xấu."

Nói thì nói vậy, chứ thật ra gương mặt cô gái này ngoài việc hơi gầy và vàng vọt do thiếu dinh dưỡng thì cũng khá ưa nhìn.

Hai vợ chồng đang nói chuyện, để Bách Nguyệt trong nhà một mình.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, cô định gọi ba mẹ nuôi ra nhưng rồi lại thôi, tự mình đi mở cửa.

Vừa mở ra thì thấy một gã đàn ông lùn béo, bên cạnh là một người đàn ông trung niên, có vẻ là ba anh ta.

Hai người họ đều chưa từng gặp Bách Nguyệt.

Viên Bàng nhìn thấy là một cô gái trông cũng xinh xắn, trong lòng lập tức ngứa ngáy.

“Đây có phải nhà của Bách Văn Tài không?"

Bách Nguyệt ngừng lại một chút, giọng trong trẻo đáp: “Không phải đâu ~ anh tìm nhầm nhà rồi ~"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc