Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Những ngày tiếp theo, Bách Nguyệt chỉ nhìn ba mẹ nuôi và lão giả lưu manh mua mình chuẩn bị cho tiệc cưới. Bách Nguyệt cũng không ngăn cản nhiều, đợi bọn họ dùng hết những lương thực này, tốt nhất là ăn hết một lần cho xong.
Cô sẽ không kết hôn.
Bọn họ ỷ Bách Nguyệt ngốc.
Nhưng sau những gì cô học được ở kiếp trước, Bách Nguyệt đã biết cách xử lý tốt mọi chuyện của mình.
Cô không phản kháng, mọi người sẽ mặc định cô đồng ý lấy chồng, nhưng nếu cô phản kháng, ba mẹ nuôi sẽ không dám ép buộc cô, ông ta sợ bị bắt.
Bách Nguyệt chuyển đến ở công trường, mọi người cũng không thể nào nói chuyện với cô, họ đều cảm thấy nói chuyện với một đứa ngốc cũng không hiểu gì.
Bách Nguyệt không hề cô đơn, ngày nào cô cũng vui vẻ, rất nhiều người không muốn nhận việc lên núi chặt củi nhưng cô lại nhận.
Vì để thổi phồng cô, để "giá trị con người" của cô trông có vẻ tốt hơn, ông Bách cố ý nói cô tuy ngốc nhưng rất siêng năng. Xem kìa, mọi người đều không muốn lên núi chặt củi nhưng cô lại chủ động đăng ký đấy.
Số nữ công nhân lên núi chặt củi không nhiều, dù sao đó cũng là việc nặng nhọc, với lại chỉ chặt củi chứ không nấu cơm. Tuy nhiên, gần chín phần mười đàn ông đều đi.
Hạ Nghị và một đám người đi sóng vai nhau, bạn anh đẩy anh một cái, cười hỏi: "Cậu có thấy không, con bé đó cứ nhìn cậu suốt thôi."
Hạ Nghị nhìn theo hướng tay anh ta chỉ, phát hiện ra chính là Bách Nguyệt.
"Mọi người bảo con bé ngốc này có ý với cậu đúng không?"
Hạ Nghị nghĩ thầm, còn phải nói sao, cũng đã gọi anh là chồng rồi kia kìa, còn nói muốn sinh con cho anh.
Bách Nguyệt nhỏ bé, thoáng chốc đã tụt lại phía sau, nhưng cô quen đường trên núi gần đây nên cô và mọi người đều không vội tìm nhau đi cùng.
Bách Nguyệt bắt đầu làm việc qua loa, vốn dĩ lần chặt củi này cũng không tính công, coi như là lao động nghĩa vụ.
Bách Nguyệt thầm mắng người phụ trách keo kiệt, đồng thời còn tìm nấm trên mặt đất. Chẳng mấy chốc cô đã tìm được một đống lớn.
Sau những gì học được ở kiếp trước, bây giờ cô không chỉ tìm được nấm mà còn nhận ra rất nhiều loại "hoa dại cỏ dại" mà người dân địa phương không dám ăn, cô hái được rất nhiều.
Ở kiếp trước, cô chẳng có cơ hội nào lên núi cả, cho dù có lên núi, cô và Hạ Nghị cũng chỉ đến những ngọn núi đã bị khai thác quá mức, chẳng còn tài nguyên gì, đâu giống như bây giờ, thật sự là khắp nơi đều là bảo vật. Cô không chỉ hái những thứ ăn được, mà còn hái rất nhiều cây thuốc.
Một mình Bách Nguyệt vui vẻ nhàn nhã, không ai quản cô, mà xung quanh cô cũng chẳng có ai.
Đến khi trời nhá nhem tối, cô mới từ trên núi xuống.
Thật ra mọi người cũng không tìm cô, chỉ là cuối cùng đốc công phát hiện Bách Nguyệt chưa xuống nên đã cho người đứng đợi ở chân núi một lúc. Nếu cô mãi không xuống, trời tối, ông ấy sẽ cho mấy người đàn ông lên tìm.
Hạ Nghị là một trong số đó, anh thật sự tưởng rằng Bách Nguyệt đã xảy ra chuyện gì, không ngờ khi cô xuống thì người đầy bùn đất, giống như vừa ngã nhào.
Dù vậy, cô vẫn vác giỏ trên lưng, tay cầm một cây thuốc, cười tươi rói nói với anh: "Anh trai, anh xem này, hôm nay em thu hoạch được nhiều lắm."
Tối muộn Bách Nguyệt còn nấu canh nấm uống, Hạ Nghị cảm thấy món canh này rất ngon. Anh luôn cảm thấy tay nghề của Bách Nguyệt rất tốt, người bình thường không ai có tay nghề tốt như cô cả.
Bách Nguyệt tự hào nói: "Đương nhiên rồi, em đã học đấy."
Kiếp trước cô còn đăng ký một lớp học nấu ăn, chính là để nâng cao khả năng nấu nướng của mình. Cô thích làm đồ ăn, cũng thích làm đồ ăn cho Hạ Nghị.
Hạ Nghị nhìn vẻ mặt ngây thơ vô tội của cô, trong lòng ngứa ngáy.
Chậc, nếu không ngốc, cô bé này chắc đã thành vợ của cậu thanh niên nào rồi, bụng cũng to tướng, đang chờ sinh con, cũng quá đảm đang rồi đấy.
Đợi đến khi ba mẹ nuôi và lão già lưu manh kia đến thôn, họ muốn xem Bách Nguyệt.
Giống như chọn gia súc vậy, họ còn định xem răng của Bách Nguyệt nữa.
Ba nuôi sợ trưởng thôn ngăn cản, gán cho ông ta tội mua bán phụ nữ trẻ em nên ông ta dặn dò Bách Nguyệt hết lần này đến lần khác: "Con gái trong thôn đi lấy chồng đều phải về từ đường bái tổ tiên, trước mặt mọi người, con phải làm gì con biết chứ?"
Bách Nguyệt nhẹ nhàng nói: "Con biết ạ"
Ý của ba nuôi là trước mặt mọi người, cô phải thừa nhận là tự nguyện gả cho lão già lưu manh kia.
Bách Nguyệt thầm nghĩ, lát nữa trước mặt mọi người, cô sẽ nói không gả, ba mẹ nuôi đã bản cô lấy tiền rồi. Vậy ba mẹ nuôi chắc chắn sẽ không dám thừa nhận.
Chuyện làm thì cử làm như vậy, nếu mọi người đều im lặng thì cũng coi như nhắm mắt cho qua, xem như đã gả Bách Nguyệt đi rồi, nhưng nếu Bách Nguyệt lên tiếng thì chắc chắn không thể êm xuôi.
Khi Bách Nguyệt bái tổ tiên, một đám người vây quanh xem.
Người đến không chỉ có người trong thôn Bách Gia mà cả những người ở thôn Hạ Gia Câu cũng đến xem náo nhiệt.
Ba mẹ nuôi còn lấy hạt dưa ra cho mọi người, đây là hạt bí ngô nhà để dành, bình thường không dám ăn, bây giờ ông ta vui vẻ, cuối cùng cũng hào phóng một chút.
Ba nuôi cười híp mắt nói với trưởng thôn: "Người ta vẫn nói trai lớn dựng vợ gái lớn gả chồng, Bách Nguyệt tự nguyện gà đi đấy."
Trưởng thôn không còn gì để nói.
Bên ngoài, mấy cô em gái của Bách Nguyệt đang đứng tụm lại nói chuyện rôm rả. Đặc biệt là Nhị Nữu, chỉ thấy cô ta chống một tay lên hông, vênh váo tự đắc, hếch cầm lên: "Cuối cùng cũng tống được cái đứa con riêng này đi rồi, không thì cứ ở nhà ăn bám mãi."
Người trong thôn không dám cãi lại cô ta.
Không ai vì một Bách Nguyệt sắp gả đi mà đắc tội với cô ta.
Nhị Nữu càng thêm hăng hái, cô ta hét lớn: "Mọi người nói xem, nó ngốc như thế mà còn lấy được chồng thì đúng là phúc đức của trời ban rồi."
Nhị Nữu chỉ nhỏ hơn Bách Nguyệt một chút, cô ta hiểu chuyện sớm, lại nhiều mưu mẹo, không nói đâu xa, việc để ba mẹ nuôi bán Bách Nguyệt đi chính là ý tưởng của cô ta!
Bách Nguyệt đi xem mắt mấy lần đều không thành công, Nhị Nữu trực tiếp chỉ đường cho ba mẹ.
Không gả được thì chẳng lẽ không bán được sao?!
Chuyện này trời biết đất biết mình biết ta biết, hơn nữa Bách Nguyệt lại là một đứa ngốc không hiểu chuyện, coi như là mua bán người cũng chẳng ai truy cứu.
Nhị Nữu thấy mọi người đều bị mình thu hút, tiếp tục nói xấu Bách Nguyệt.
Cô ta bôi nhọ người khác, những lời lẽ bẩn thỉu không bao giờ lập lại.
Lão lưu manh già kia cũng đến rồi, ông ta mặc chiếc áo bông rách nát, người đầy bùn đen.
Ông ta vui vẻ, mặt mày hớn hở, nụ cười càng rõ, những nếp nhăn trên mặt càng giống như những đường rãnh, trồng có chút đáng sợ.
Ông ta bị hỏng một mất, con mắt còn lại đảo liên tục nhìn quanh, miệng không ngừng phát ra tiếng hắc hắc.
Trưởng thôn và người lớn tuổi nhất trong làng hỏi Bách Nguyệt trước: "Con sắp gả đi rồi, sau này..."
Bách Nguyệt mãi không đồng ý, khiến ba mẹ nuôi sốt ruột giậm chân.
Ba nuôi xông lên trước, hét: "Con mau đồng ý đi chứ.
Bách Nguyệt nghiêng đầu nhìn ông: "Ba ơi, là ba bảo con nói mà. Vậy con nói đây."
Ba nuôi bị tính cách chậm chạp của cô làm cho sốt ruột không thôi, sau mấy lần thúc giục, cuối cùng cũng đợi được Bách Nguyệt mở miệng.
"Con không đồng ý, con nghe thấy họ nói con có thể đỗi đồ."
Ba nuôi vừa nghe xong thì ngớ người, tức giận định xông lên đánh Bách Nguyệt một trận.
Khá lắm, con ngốc này đợi ông ở đây đây mà!
Xem nó nói cái gì kìa, ở nhà không phải đã nói rõ ràng rồi sao, nó sẽ gật đầu đồng ý cơ mà?
Ba nuôi nói: "Bách Nguyệt, con nói lại cho ba nghe! Ở nhà con đã hứa với ba rồi."
Bách Nguyệt ngơ ngác nhìn ông: "Là ba bảo con nói mà."
Ba nuôi giận dữ: "Ba bảo con nói cái gì?!"
Ba nuôi nói đến đây cũng hiểu ra, thì ra từ đầu Bách Nguyệt đã không hiểu ý ông ta.
Lời này vừa thốt ra, trong đám đông không biết ai đột nhiên lên tiếng nói một câu: "Người ta còn không đồng ý gả, hơn nữa đối phương còn nói những người này đổi đồ, đây có phải là mua bản người không?"
Lời này vừa ra, những người khác liền hùa theo.
Những người hùa theo đều là người thôn khác,
Bách Nguyệt mỉm cười, cô nghĩ dù ba nuôi có ý kiến với mình thì cũng không có gan lớn đến mức dám đánh cô ở từ đường.
Chuyện ông Bách làm không đạo đức, mặt mày trưởng thôn khó coi, người trong thôn Bách Gia cũng biết không nên chạm vào vận xui của ông ta vào lúc này.
Có người mê tín lên tiếng nói: "Nói chuyện này trước mặt tổ tiên, tổ tiên sẽ không trách tội chúng ta chứ!"
Những người hùa theo vì câu nói này mà càng thêm ồn ào.
Trưởng thôn thấy vậy, gọi ông Bách lại: "Ông ở lại đây nói cho tôi rõ ràng mọi chuyện là thế nào!"
Tuy đây là thôn quê nhưng cách huyện cũng không xa, gần đây lại đang bắt những vụ điển hình. Những người như ông Bách chính là điển hình, ý mình khỏe mạnh ức hiếp người tàn tật, ức hiếp phụ nữ, ức hiếp người yếu thế, còn tùy ý mua bán người...
Đây là chuyện xấu của thôn, không thể để người ngoài nhìn thấy.
Thế là những người đứng ngoài xem náo nhiệt đều bị đuổi đi.
Ba nuôi tức giận run rẩy cả người.
Ông ta vừa tức vừa sợ.
Bách Nguyệt không gật đầu thì ông cũng không thể ép buộc cô đi được, nếu không người ta sẽ tố cáo ông mua bán phụ nữ. Những lần xem mắt trước thất bại, ông cũng đã bỏ qua nhưng lần này, con vịt đã đến miệng rồi lại bay mất.
Ông ta hận không thể đánh cho Bách Nguyệt một trận, nhưng trước mặt trưởng thôn và những người lớn tuổi khác, ông ta lại không dám thở mạnh.
Bách Nguyệt ở trong đó một lúc rồi được thả ra, cô không thích nói chuyện, cứ lặp đi lặp lại mấy câu nói cũ.
Cô không muốn gả cho lão già lưu manh, ba mẹ nuôi đã thỏa thuận với đối phương, chuẩn bị bản cô đi.
Lúc này, gần từ đường trong thôn, Nhị Nữu đang cùng mấy người bạn chửi mắng Bách Nguyệt.
"Con ngốc này, nó đúng là đồ tiện nhân, có ngày chết cũng là trời xanh có mắt!"
"Nó cố ý hại ba tao, lòng dạ độc ác quá rồi!!!" Cô em thứ càng chửi càng hăng.
"Chẳng phải chỉ là kết hồn thôi sao? Con gái chẳng phải nên tìm đàn ông để kết hôn sao? Nó dựa vào cái gì mà không được gả?"
Cô em thứ càng nói càng lớn tiếng.
Mọi người chỉ còn biết nhìn nhau.
Ông Bách và lão già độc thân vẫn còn ở trong từ đường chưa ra.
Cô em thứ bắt đầu ăn vạ trên mặt đất, lúc này người mẹ đang bụng mang dạ chửa của cô ta cũng vội vàng chạy tới.
Tiếng ăn vạ của mẹ nuôi còn lớn hơn cả Nhị Nữu.
"Trời ơi, ông trời thật là không có mắt, chúng tôi nuôi Bách Nguyệt lớn như thế này rồi mà nó lại vong ân bội nghĩa như vậy, năm xưa tôi còn phải bón từng thìa từng bãi cho nó đấy."
Bà ta giờ hai tay lên trời cao, sau đó lại vỗ mạnh xuống đùi.
"Con súc sinh, mày coi đây là xem kịch à!!!"
Bà ta bụng to nên cũng không tiện, Bách Nguyệt còn chưa chạy hết sức, bà ta đã thở dốc cúi người chống tay lên đầu gối nghỉ ngơi rồi.
"Con tiện nhân, con tiện nhân!!! Mày là kẻ hại chúng tao!"
""Mọi người đều nói mày là đồ ngốc, mày còn khôn hơn ai hết đấy, mày đâu có ngốc, mày chỉ biết nghĩ cho bản thân mình thôi, những thứ khác mày mặc kệ hết!!!"
Trong nhà bà ta biết bao nhiêu miệng ăn, không gả Bách Nguyệt đi kiếm chút vốn thì sau này sống thế nào được. Quan trọng nhất là đứa con trai trong bụng bà ta sắp ra đời rồi, mấy chị nó đều phải nhịn ăn nhịn xài, cố gắng vì đứa em bé bỏng này. Chẳng phải Bách Nguyệt chỉ vì gia đình mà gả cho một ông già độc thân thôi sao, thế thì có gì mà không được chứ?
Bách Nguyệt chạy trốn sau một gốc cây lớn, thò đầu ra, lè lưỡi trêu mẹ nuôi.
Từ khi cô bị bọn họ nhận nuôi, vốn dĩ trong thôn có người muốn nhận nuôi cô để có cả con trai lẫn con gái. Lúc đó hai người bọn họ lúc đó đã hét giá trên trời, nhất quyết không cho, còn nói đối phương muốn cướp đi ngôi sao chiêu đệ Bách Nguyệt.
Nhưng hai người bọn họ nhận nuôi cô, lại chẳng hề quan tâm đến cô.
Bách Nguyệt nhớ hồi nhỏ cô suýt bị chết đói, vẫn là được cả thôn nuôi lớn.
Mọi người đùm bọc nhau, thật sự không đành lòng, muốn cô lớn lên, kết quả ba mẹ nuôi lại muốn chiếm hết công lao.
Theo lời họ nói, nuôi lợn còn có thịt ăn, họ không vì nghèo mà giết Bách Nguyệt, vậy là Bách Nguyệt nên cảm ơn họ lắm rồi.
Đương nhiên, họ không dám làm như vậy, nhưng họ nghĩ như thế.
Lúc này, lão già ế mua Bách Nguyệt khập khiễng bước ra từ từ đường, ông ta thấy mẹ nuôi của Bách Nguyệt, tức giận định xông lên đánh người.
"Nhà các người có thuyết phục được con ngốc đó không hả? Bảo nó đồng ý lấy tôi đi, nhanh lên, hôm nay tôi phải mang được vợ về!"
Lão già ế mặc quần áo rách rưới, tóc dài rũ rượi, râu ria xồm xoàm, trông như lâu lắm rồi chưa rửa mặt, râu còn kết thành từng mảng.
Khi ông ta nói chuyện, đứng cách xa vẫn ngửi thấy mùi hôi miệng, mẹ nuôi và Nhị Nữu lùi lại phía sau một chút.
Người này trông rất không nên dây vào. Ông ta thuộc loại quá nghèo, đã cùng đường mạt lộ nên kẻ chân đất không sợ kẻ đi giày.
Mẹ nuôi cười nịnh nọt: "Chuyện này dễ thương lượng thôi."
Lão già ế lại không thích nghe: "Còn gì mà thương lượng nữa, chẳng phải các người đã chắc chắn với tôi nói con ngốc đó đã đồng ý lấy tôi rồi sao?"
"Tiền tiết kiệm bao nhiêu năm của tôi phần lớn đều đã đưa cho các người rồi, chuyện này chưa xong đâu!"
Ông ta lại không dám cướp Bách Nguyệt đi ở đây, sợ bị súng bắn chết nhưng chèn ép mẹ nuôi thì vẫn được.
Vốn dĩ gặp phải tình huống này, mọi người thường sẽ xông lên giúp đỡ. Dù sao thì mẹ nuôi cũng đang bụng mang dạ chửa nhưng mọi người ngẫm nghĩ kỹ, đây gọi là gì?
Ác giả ác báo!!!
Đáng đời bọn họ!
Bách Nguyệt ở đằng xa cũng đang xem kịch, cô vốn muốn nhìn Hạ Nghị, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy lão già ế này, không có cảm giác gì đặc biệt.
Đầu óc Bách Nguyệt trống rỗng, nghe thấy lão già ế cứ tìm mẹ nuôi đòi người.
Đại não cô bắt đầu suy nghĩ xem làm thế nào để vẹn cả đôi đường.
Một ý nghĩ lóe lên.
Bách Nguyệt cất giọng trong trẻo: "Chú gì ơi, nhà tôi có nhiều chị em gái lắm, tôi không muốn lấy chú đâu nhưng biết đâu mấy em gái tôi lại muốn lấy chú thì sao~"
Biết đâu lại có em gái nào đó đồng ý thì sao?
Dù sao ông ta cũng sẽ không cưỡng ép bắt người đi, vậy thì ông ta có thể đi hỏi ý kiến mấy cô em gái mà.
Nhị Nữu nghe thấy vậy, sắc mặt lập tức trở nên khó coi vô cùng.
Cô ta thấy ánh mắt của lão già ế kia đổ dồn về phía mình, ánh mắt nhờn nhợt đục ngầu khiến cô ta ghê tởm đến muốn nôn.
Đùa à, làm sao cô ta có thể lấy một người như thế!!!
Người mà cô ta muốn lấy ít nhất cũng phải như Hạ Nghị, đẹp trai, nhà cũng chỉ có một mình, gả cho anh rồi thì ở nhà cũng không lo thiếu ăn thiếu mặc.
Bách Nguyệt nghi hoặc nghiêng đầu: "Nhị Nữu này, em có muốn lấy chú ấy không?"
"Ba mẹ đều đã chuẩn bị đồ cưới xong rồi, nếu em đồng ý thì hôm nay có thể theo người ta đi luôn, dù sao cũng phải cho người ta một lời giải thích chứ~"
Bách Nguyệt nói xong, còn nở một nụ cười tươi rói với người ta.
Cô rất chân thành đưa ra ý kiến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
