Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Mỹ nhân xinh đẹp dịu dàng của đại lão lưu manh giàu có Chương 12: Gọi Anh Trai

Cài Đặt

Chương 12: Gọi Anh Trai

Hạ Nghị phiền não, Bách Nguyệt lại chẳng hay.

Chuyện này người vui vẻ nhất thật ra lại là Bách Nguyệt.

Trưởng thôn Bách Gia là một người tốt bụng, ngay từ đầu ông đã không mấy đồng ý với việc ông Bách xem Bách Nguyệt như một món hàng để đưa tới đưa lui nhưng đây là chuyện riêng của người ta, một mình ông Bách nuôi cả gia đình, nuôi thêm một Bách Nguyệt thật sự rất khó khăn.

Trưởng thôn thấy Bách Nguyệt đến, còn tưởng cô đến nhờ mình giúp đỡ

Không ngờ Bách Nguyệt chạy đến trước mặt ông, nghiêm túc nói: "Thưa bác trưởng thôn, cháu muốn xin một tờ giấy chứng minh danh tính ạ."

Thông thường chỉ có những đứa trẻ kết hôn mới chuyển hộ khẩu đi. Trường hợp của Bách Nguyệt đặc biệt, hộ khẩu của cô khá rắc rồi.

Bách Nguyệt nghĩ thầm bây giờ không giống như sau này, có thể tra cứu thông tin hộ khẩu trên mạng, nếu cô muốn rời đi thì tốt nhất vẫn nên tìm trưởng thôn xin một tờ giấy chứng minh hoặc thư giới thiệu.

Bình thường trưởng thôn sẽ không cấp giấy tờ cho cô, một người ngốc như cô thì có gì mà phải rời đi, nhưng bây giờ ba nuôi lại muốn bán cô, cô ngốc này còn chưa biết chạy trốn.

Khi Bách Nguyệt đến, trưởng thôn đang ngồi dưới gốc cây đa cổ thụ ở đầu làng hút thuốc, xung quanh ông khói thuốc lượn lờ, tay trái chồng đầu, tay phải rũ xuống cầm điều thuốc. Ông rít một hơi lại thở dài một tiếng, hút vài hơi, hai tay lại đổi nhau tiếp tục hút.

Ông thấy Bách Nguyệt đến, vẻ mặt càng thêm u ám.

"Con tới đây làm chi?" Giọng trưởng thôn có chút mất kiên nhẫn, đợi đến khi ông nhìn kỹ Bách Nguyệt hai lần: "Chuyện ba nuôi con làm thật là không ra gì."

Chỉ vì chút của cải mà bán con gái nuôi đi, bán cho một ông già năm sáu mươi tuổi. Người có chút lương tâm cũng không làm như vậy. Hai cái đứa trời đánh kia, chúng không sợ sinh con không có lỗ đ*t sao! Quan trọng là ông cũng chẳng giúp được gì cho Bách Nguyệt, có gì hay để nói với cô ngốc này chứ? Con bé chắc còn chẳng biết kết hôn là gì.

Bách Nguyệt lộ ra hàm răng trắng đều, nở một nụ cười tươi rói với trường thôn.

"Thưa bác trường thôn, cháu đến lấy giấy tờ chứng minh hộ khẩu ạ." Bách Nguyệt sợ ông không cho nên nói thêm một câu: "Ba cháu nói cháu sắp kết hôn, cần cái này ạ."

Bách Nguyệt một lòng muốn có được giấy tờ đó, trưởng thôn lải nhải một hồi, cô cũng chẳng để tâm.

"Chuyện này là ba con bảo con tới đúng không?" Cuối cùng trưởng thôn không kiên nhẫn, vẫn viết cho cô một tờ giấy chứng minh rồi đưa cho cô, phía trên có đóng dấu, chứng minh Bách Nguyệt là người của thôn Bách Gia. Sau này nếu tra cứu cũng có thể tìm lại được.

Bách Nguyệt cũng không sợ ông đi nói lại với ông Bách, ai mà ngờ một đứa ngốc lại có tâm địa xấu xa chứ?

Bách Nguyệt thuận lợi có được giấy tờ hộ khẩu, cần thận cất vào trong ngực của mình.

Khi Bách Nguyệt tim trưởng thôn xin thư giới thiệu, cô cũng không hề lén lút, vì vậy có không ít phụ nữ trong làng nhìn thấy, chuyện này cứ thể lan ra.

Mọi người xôn xao bàn tán chuyện này, dường như không coi Bách Nguyệt là một người hoàn chỉnh mà là một món đồ có thể tùy ý bàn luận.

Khi Hạ Nghị bị thương ở chân, phải nghỉ ngơi, mấy người bạn đến trò chuyện với anh đã nhắc đến chuyện này.

Hạ Nghị đang rầu rĩ về chuyện này.

Nếu Bách Nguyệt không liên quan đến anh thì anh cũng sẽ nhắm mắt cho qua, nhưng vấn đề là bây giờ nhìn thấy dáng vẻ của Bách Nguyệt, anh cảm thấy hình như cô gái nhỏ này cũng không tệ, sao lại sắp bị bán vào hang hùm huyệt sói để chịu khổ vậy chứ? Đây mà là cưới vợ sao? Rõ ràng là mua bán người, ý Bách Nguyệt là một kẻ ngốc, không hiểu chuyện.

Mấy người bạn của Hạ Nghị cũng là người tốt bụng, nhưng chuyện này quả thật là bọn họ không thể giúp được gì.

"Hạ Nghị, tôi nghe người ta nói con bé ngốc đó vui vẻ lắm, rất muốn kết hôn!"

Một người khác lên tiếng phụ họa: "Đúng vậy, đúng vậy, nghe nói cô ấy còn đi tìm trưởng thôn xin thư giới thiệu rồi."

"Theo tôi thấy thì con bé ngốc đó cũng biết làm việc, tìm một người già kết hôn cũng tốt."

Hạ Nghị tức giận nhổ một bài nước bọt, "Quan trọng là cô ấy còn trẻ, bây giờ tìm người già làm cái gì chứ.”

Chủ đề này không kéo dài quá lâu, sau đó họ chuyển sang chuyện khác để nói.

Mà Hạ Nghị đã sớm âm thầm hạ quyết tâm.

Anh phải đi gặp Bách Nguyệt.

Bởi vì buổi trưa Bách Nguyệt đã đi tìm trưởng thôn lấy giấy tờ hộ khẩu nên không có thời gian qua đưa cơm cho Hạ Nghị, điều này khiến trong lòng Hạ Nghị càng thêm khó chịu.

Đương nhiên không phải vì không có đồ ăn.

Buổi chiều, anh khập khiễng bước về phía vườn rau nhỏ của Bách Nguyệt.

Bách Nguyệt đang cầm chiếc cuốc nhỏ ngồi xổm trên mặt đất, cố gắng dọn dẹp khu vườn nhỏ.

Cô vừa nhìn thấy Hạ Nghị thì hai mắt đã sáng lên, trong mắt như chứa đầy ánh sao trên trời, trong lòng và ánh mắt chỉ có hình bóng người đàn ông trước mặt.

Bách Nguyệt vui mừng gọi anh một tiếng chồng sau đó buông chiếc cuốc nhỏ xuống rồi bay tới như một chú chim nhỏ.

Bách Nguyệt nhìn anh từ trên xuống dưới, vừa thấy vết thương ở chân Hạ Nghị chưa lành, lập tức khó chịu đến rơi nước mắt, tủi thân nói: "Chồng, sao anh lại tới đây?"

Hạ Nghị vừa nhìn thấy dáng vẻ này của cô thì không khỏi cười nhếch mép, thô lỗ hỏi: "Không phải cô rất vui khi sắp kết hôn sao? Bây giờ cô còn khóc cái gì?"

Bách Nguyệt chớp chớp mắt nhìn anh.

Hạ Nghị chống một tay lên hông, nhìn chằm chằm cô hỏi: "Cô ngốc, tôi hỏi cô, cô có biết kết hôn giữa nam và nữ là gì hay không?"

Bách Nguyệt có chút ngại ngùng nhưng vẫn mở miệng, mặt cô đỏ bừng, tai cũng đỏ ửng, dưới ánh chiều tà trông như quả đào non mềm mại, khiến người ta không nhịn được muốn cần một miếng.

Sao cô lại không biết được chứ?

Những chuyện đó sao có dám nói ra khỏi miệng.

Bách Nguyệt khẽ nói: "Đương nhiên biết rồi, em biết hết."

Bách Nguyệt sờ bụng mình, ghé sát vào Hạ Nghị, nhìn anh nói: "Em có thể sinh em bé cho chồng..."

"Em còn biết sinh em bé như thế nào nữa..."

Hạ Nghị càng nghe càng thấy buồn cười, đồng thời trong lòng cũng có chút tức giận, một kẻ ngốc như cô thì làm sao hiểu được nhiều chuyện như vậy, xem ra là có tên lưu manh nào đó đã nói cho cô biết. Hơn nữa, cô còn gọi anh là chồng, còn muốn sinh con cho anh... Hạ Nghị nghe xong trong lòng cảm thấy rất kỳ lạ.

"Không phải cô sắp kết hôn với ông già đó rồi sao, cô còn muốn lấy hai người à?"

Bách Nguyệt ôm lấy Hạ Nghị, áp vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim của anh, dường như lại trở về kiếp trước. Trước đây cô rất thích Hạ Nghị ôm mình.

"Em chỉ kết hôn với chồng, chỉ sinh em bé cho chồng, em sẽ không kết hôn với ông già đó đâu."

"Anh xem đây là gì?" Bách Nguyệt cẩn thận lấy ra tờ giấy giới thiệu từ trong ngực: "Nếu không phải em đồng ý kết hôn với ông già đó, ba nuôi em sẽ đến cướp tờ giấy chứng minh này của em mất."

Thứ này không chỉ thuận tiện cho Bách Nguyệt ra ngoài, sau này đi làm công nhân nhà máy mà còn thuận tiện cho cô sau khi kết hôn chuyển hộ khẩu sang thôn khác.

Bách Nguyệt đắc ý nói: "Em lửa bọn họ đấy."

Bọn họ bản cô đi, một xu cô cũng không có, vậy thì cần gì phải để ý đến cảm xúc của họ. Đối phương bất nhân thì cô bất nghĩa,

Hạ Nghị thấy vậy ngược lại lạingẩn người, anh không ngờ cô ngốc này lại có nhiều mưu mẹo đến vậy, nhưng lại không thể nổi giận được.

Anh chỉ cảm thấy cô bé này ngốc nghếch, đáng yêu lạ thường.

Đã biết trong lòng cô đã có cách, vậy thì anh cũng không cần vội vàng nữa.

Hạ Nghị nói phải đi nhưng lại bị người kéo vạt áo, quay đầu lại nhìn, Bách Nguyệt đang mở to đôi mắt ngây thơ nhìn anh một cách đáng thương.

"Chồng... chân anh đỡ hơn chưa?"

Hạ Nghị cũng không lặp lại việc sửa cách gọi của cô, nghĩ rằng cô ngốc này chắc không sửa được đâu.

"Bách Nguyệt, tôi hỏi cô, tại sao cô lại gọi tôi là chồng, trước mặt người ngoài tuyệt đối không được gọi lung tung, hiểu không?"

Bách Nguyệt không nói gì.

"Vậy em gọi anh là anh trai nhé?"

Hạ Nghị đồng ý với cách gọi này.

Bách Nguyệt nở nụ cười rạng rỡ với anh: "Vậy thì anh trai, hai chúng ta cùng nhau trồng rau nhé, đợi lớn lên rồi, chúng ta sẽ có rau tươi để ăn."

Bách Nguyệt còn xòe tay ra cho anh xem: "Anh xem này, tay em bị phồng rộp hết rồi."

Nễ tình trước đây Bách Nguyệt đã đưa đồ cho mình, Hạ Nghị vẫn đồng ý giúp cô trồng rau.

Dưới ánh chiều tà, Hạ Nghị giúp cô chăm sóc vườn rau, ban đầu anh tưởng rằng cô ngốc này chẳng biết gì, nhưng Hạ Nghị nhìn kỹ những luống rau trong vườn, phát hiện ra là anh đã nghĩ sai về đối phương.

Khó trách Bách Nguyệt có thể sống một mình, chỉ cần nhìn vào các loại rau, có thể thấy cô đã có kế hoạch chi tiết.

Mỗi loại rau trồng xuống có thể ăn được trong bao lâu, đợi thu hoạch xong thì loại rau tiếp theo sẽ chín và có thể ăn được.

Đợi làm xong, Bách Nguyệt không có đồ gì cho Hạ Nghị mang về, nói: "Củi ở bếp công trường không đủ dùng nữa, mọi người nói mấy hôm nữa sẽ lên núi chặt củi."

Hạ Nghị nhìn về phía Bách Nguyệt.

Bách Nguyệt cười híp mắt nói: "Gần đây trên núi nhiều rắn lắm, nhưng chắc cũng có nấm rồi, đến lúc đó em đi chặt củi sẽ hái thêm một ít, hai chúng ta cùng ăn."

Hạ Nghị không đáp lời, anh đã nhìn ra rồi.

Bách Nguyệt không ngốc, nhưng cô thường khá tự bế, cần người khác thuận theo suy nghĩ của cô, nếu anh nói chuyện hái nấm, chắc chắn Bách Nguyệt có thể trả lời anh một tràng dài nhưng nếu anh đổi sang chủ đề khác, chắc chắn Bách Nguyệt sẽ không theo kịp suy nghĩ của anh.

Trời dần tối sầm lại.

Khi Hạ Nghị rời đi, anh lại nhìn về phía nơi Bách Nguyệt ở, trong lòng rất khó chịu.

Cửa thì vẫn còn nguyên vẹn nhưng bên trong lại trống rỗng.

Hạ Nghị không thể ngờ ba mẹ nuôi của Bách Nguyệt lại để một người ngốc sống ở nơi như thế này. May mà dạo này thời tiết ấm lên, nếu không Bách Nguyệt đã chết cóng ở cái nơi quỷ quái này rồi.

"Cô cứ ở đây à, công trường còn dư chỗ ở tạm, cô có muốn chuyển qua đó không? Tôi nói một tiếng với người ta, bên đó an toàn hơn nhiều."

Bách Nguyệt cười lắc đầu.

"Không sợ đâu." Bách Nguyệt chỉ vào đống cỏ tranh lớn: "Em ngủ ở trong đó, đắp kín người lại, chẳng nhìn thấy gì hết. Buổi tối em lại không thắp đèn, mọi người đều tưởng em không ngủ ở đây đâu."

Cho dù có kẻ xấu thì cũng không tìm thấy cô ở đâu.

Nhưng Bách Nguyệt nghĩ một lúc, vẫn nhìn Hạ Nghị với ánh mắt mong chờ, nói: "Hay là em chuyển qua bên đó đi, vì như vậy em có thể ở gần anh hơn nhiều."

Hạ Nghị đồng ý.

Khi rời đi, anh lẩm bẩm trong miệng: "Má nó, tự dưng mình có thêm một đứa em gái."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc