Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chắc chắn là cô em thứ không muốn, cô ta chộp lấy cánh tay mẹ nuôi: "Mẹ, mẹ nhìn Bách Nguyệt xem kia!"
Bách Nguyệt chớp mắt, hỏi lại: "Cô không muốn thì thôi, thôn trưởng rất dễ nói chuyện, không thể làm chuyện ép duyên ép gả, đồ cưới chuẩn bị trong nhà phải ăn nhanh lên, kẻo hỏng mất."
Mẹ nuôi tức giận đến mức lăn lộn dưới đất, dùng hai tay đập xuống đất, một bộ dạng đàn bà chanh chua.
Nhưng giờ phút này trong đám người bỗng nhiên có người bật cười, không chỉ một người cảm thấy chuyện này vô cùng buồn cười, tiếng cười sẽ lây lan.
Từ một người truyền tới cả đám người.
Mọi người đều đang xem trò cười.
Bách Nguyệt trốn sau cây, nhìn thấy người đầu tiên bật cười chính là Hạ Nghị.
kết hôn của anh, có không ít cô gái muốn gả cho anh.
Bách Nguyệt thoải mái hào phóng đáp lại một nụ cười tươi rồi sau đó cười chạy đi xa.
Cô không có tâm tư cứ ngây ngốc ở đây mãi, cô còn phải về nhà tưới nước cho rau cải của mình.
Tuy rằng nó còn chưa mọc lên nhưng Bách Nguyệt rất coi trọng chúng.
Hạ Nghị theo sau tìm được cô ở vsườn rau, cô ngốc này đã sắp làm xong việc rồi.
Hạ Nghị nhìn bộ dáng nghiêm túc của cô, hỏi cô: "Em không nghĩ tới nếu thật sự bị ép gả thì phải làm sao à?"
Bách Nguyệt nghiêng đầu nhìn anh, nói: "Em sẽ chạy đến nhà anh trai."
Hạ Nghị không nghĩ quá lòng vòng, thầm nghĩ ba mẹ nuôi Bách Nguyệt sinh nhiều con gái như vậy, đào đâu ra anh trai nào để cô dựa dẫm?
Anh nghĩ đi nghĩ lại, chẳng phải khoảng thời gian trước anh còn bảo cô gọi mình là anh trai sao?
Được rồi.
"Em không sợ tôi đuổi em đi à?"
Bách Nguyệt nở nụ cười rạng rỡ: "Không sợ."
Hạ Nghị nhìn vẻ ngây ngốc của cô, thầm nghĩ đúng là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, nếu là người bình thường chắc đã sầu khổ chết vì chuyện này rồi, chỉ có cô là vui vẻ.
Thật là trong lòng không có chuyện phiền lòng, nhìn trẻ trung đáng yêu biết bao.
Hạ Nghị chuẩn bị rời đi, Bách Nguyệt ngăn cản anh, đưa cho anh một ít nấm, còn có một ít gia vị.
Hạ Nghị nhận ra nấm nhưng không quen những loại gia vị kia.
"Đây là cái gì?"
Nhất thời Bách Nguyệt không nói rõ được, những kiến thức này là do kiếp trước cô học được từ Hạ Nghị, nhưng bây giờ chồng cô còn chưa rõ lắm.
Bách Nguyệt rất tự hào nói: "Đồ ăn em nấu ngon không?"
Hạ Nghị không thể không thừa nhận, ăn rất ngon.
Tay nghề nấu ăn của cô là ngon nhất trong những món anh từng ăn, đủ cả sắc hương vị, lại còn nhiều hương vị khác nhau.
Bách Nguyệt chỉ vào gia vị: "Đây là gia vị dùng để nêm nếm."
Bây giờ tài nguyên khan hiếm, nấu cơm nấu đồ ăn cơ bản chỉ là cho một chút dầu, sau đó xào qua, lại cho thêm chút muối, có những nhà còn tiếc không dám cho dầu.
Bách Nguyệt không nói chuyện nhiều với Hạ Nghị, rồi sau đó tưới hết nước cho rau, sau đó nhìn Hạ Nghị: "Anh trai, em muốn ăn cá."
Hạ Nghị thầm nghĩ em muốn ăn cá thì nói với anh làm gì?
Nhưng lời từ chối đều nghẹn ở cổ họng không nói ra được, Hạ Nghị nhìn cô bé ngốc nghếch trước mặt với đôi mắt lấp lánh, lại nhớ đến anh đã ăn không ít đồ của cô, khẽ hắng giọng.
"Muốn ăn cá gì?"
Bách Nguyệt vẫn vui vẻ hớn hở, tiến lại gần Hạ Nghị: "Cá gì cũng được, chỉ cần là anh bắt."
Hạ Nghị nghe cô nói vậy, trong lòng không nhịn được mà xổ một câu tục tĩu, mẹ kiếp!
"Bắt, tối nay tôi sẽ đi bắt cho em!"
Cá trong thôn đều là của tập thể, không thể bắt bừa bãi, nhưng gần đây đào đập chứa nước xả lũ, Hạ Nghị biết có ít cá lọt lưới chạy tới cái suối nhỏ nơi người ta giặt quần áo.
Thường ngày mọi người đều tranh thủ lúc nước không sâu lắm để bắt, nhưng toàn là xác cua con. Bây giờ đập chứa nước xả lũ, nước dâng cao, cá lọt lưới đều trốn ở đáy suối, người biết cũng không nhiều, Hạ Nghị và mấy người bạn đã từng bắt một lần.
Sau này họ không đi nữa, nhà xa không tiện hun cá, thường ngày lại không thiếu cơm ăn, bắt nhiều như vậy có ích gì? Hơn nữa loại cá có thể chui qua lỗ lưới thì có thể to đến đâu? Cũng không biết làm sao cô ngốc này biết được...
Bách Nguyệt thấy Hạ Nghị đồng ý, kích động hoan hô: "Chồng giỏi nhất!"
Hạ Nghị sầu khổ xoa xoa giữa mày, sao cô lại gọi sai rồi.
Đêm đó, Bách Nguyệt nhận được mười mấy con cá trích nhỏ bằng nửa bàn tay do Hạ Nghị đưa.
Cô đào một cái hố gần chỗ ở của mình, đốt củi lên, đặt nồi lên nấu canh cá.
Cô được phân đến một túp lều hẻo lánh, căn bản không có ai tới, nhưng không khéo thay, bạn của Hạ Nghị, một người tên là Hạ Vương Chi cao béo đi ngang qua đây.
Hạ Vương Chi tùy ý liếc mắt một cái, ngây dại.
Một là anh ta kinh ngạc đến ngây người vì cô ngốc này nấu canh cá trông rất ra gì, nhìn thôi đã thấy ăn rất ngon.
Hai là cô lấy cá ở đâu ra.
Không, không, không, mấu chốt là vừa nãy Hạ Vương Chi vừa đi dạo một vòng quanh chỗ ở của Hạ Nghị, thấy Hạ Nghị bắt được mười mấy con cá nhỏ, những con cá đó rất giống những con trong nồi của Bách Nguyệt.
Số lượng cũng khớp.
"Cô ngốc, tôi hỏi cô, cô lấy cá ở đâu thế?" Hạ Vương Chi bước tới hỏi.
"Tôi không nói." Bách Nguyệt nói xong, chỉ nhìn nồi canh cá của mình có ngon không, bưng mặt cười.
Hạ Vương Chi hỏi nửa ngày cũng không hỏi ra được lý do, cuối cùng mệt mỏi xoa eo.
Thật khó giao tiếp!
Tức chết anh ta mà, cô ngốc này hoàn toàn không để tâm đến.
Niềm vui của cô xây dựng trên sự tự tiêu khiển và nỗi khổ của người khác sao?
Hạ Vương Chi nghĩ hôm nào hỏi Hạ Nghị xem chuyện gì đang xảy ra.
Bách Nguyệt ăn mấy ngày cá, ăn ngán rồi thì không cho Hạ Nghị đi bắt cá nữa.
Bây giờ cô chỉ muốn dưỡng sức khỏe cho tốt, trước đây bác sĩ nói cơ thể cô phải được chăm sóc tốt, không cần quá mệt nhọc, sau đó sớm mang thai thì rất có khả năng có được em bé của riêng mình.
Bách Nguyệt chống cằm cười.
Kỳ thật cô rất thích trẻ con, thích những đứa bé đáng yêu ngoan ngoãn.
Mấy ngày nay ba mẹ nuôi bị trưởng thôn ngăn cản nên cũng không đến tìm cô gây phiền phức nhưng Bách Nguyệt lại phát hiện những cây non mà cô vất vả trồng đã bị nhổ mất hơn một nửa. Mấu chốt là người nhổ cây non còn bị cô bắt gặp tại trận.
Là em gái thứ hai của cô, cô ta dẫn theo em gái út cùng nhau hái, chỉ số thông minh của em gái út cũng không tốt cho lắm, hình như là do thiếu oxy trong lúc sinh.
Nhị Nữu nói một cách hùng hồn: "Sao nào? Cô còn trồng trọt à, nhà ta thiếu mầm, hái một ít từ chỗ cô mang về nhà trồng!"
Nói rồi nghênh ngang bỏ đi.
Cô ta chỉ kiếm cớ thôi, đâu phải là hái mầm về trồng.
Nhị Nữu nghênh ngang trở về, gặp người trong thôn chào hỏi, nếu người khác hỏi tới rau thì nói là do nhà mình trồng. Về đến nhà, cô ta liền ném rau vào thùng rác trước cửa.
Bách Nguyệt phồng má, có hơi tức giận, cô tưởng cô ta đang cố gắng lấy cây con, vì thế liền đi bộ đến vườn rau nhà ba mẹ nuôi.
Khi đi ngang qua cửa, Bách Nguyệt thấy rau bị vứt xuống còn tốt bụng nhặt lên giúp cô ta.
Đến vườn rau, cô phát hiện rau nhà ba mẹ nuôi lớn hơn rất nhiều, hơn nữa còn dày đặc, không có chỗ trống.
Bách Nguyệt nghĩ, vậy Nhị Nữu nói muốn lấy cây con của cô để làm gì?
Bách Nguyệt ngồi xổm ở ruộng nghĩ nửa ngày, cảm thấy có lẽ là do loại rau khác nhau, ba mẹ nuôi muốn ăn loại rau của cô.
Chẳng mấy chốc sau, Bách Nguyệt vô cùng vui vẻ cầm những cây rau mầm mới nhổ về nhà.
Cô nghĩ nếu không có chỗ trồng, vậy thì nhổ những cây rau cũ đi, trồng những cây mới của mình lên.
Còn những cây rau bị nhổ xuống, cô có thể trồng ở vườn rau của mình.
Bách Nguyệt cảm thấy giao dịch này mọi người đều sẽ rất vui.
Cô cũng rất thích những cây rau lớn này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)